"Oánh Oánh thật ngoan." Dương Văn Diệu cười khen ngợi.
Dương Oánh Oánh nghe được khen ngợi, trên khuôn mặt nhỏ lộ ra nụ cười ngọt ngào, rất là đắc ý.
Mộc Ngôn khuyên nam nhân về phòng, sau đó để bác sĩ Lý làm kiểm tra toàn thân. Cuối cùng đưa ra kết luận, nam nhân bởi vì bị thương quá nặng dẫn tới ký ức xuất hiện thiếu hụt, nói trắng ra chính là mất trí nhớ.
"Đã khôi phục khá tốt, ngoại thương không còn gì đáng ngại, nội thương tĩnh dưỡng một thời gian nữa hẳn là cũng không ảnh hưởng đến sinh hoạt." Bác sĩ Lý nói.
"Cảm ơn bác sĩ Lý ạ." Mộc Ngôn ngoan ngoãn cảm ơn.
"Không cần khách khí, thuốc lúc trước tiếp tục dùng, nếu không có gì khác tôi đây đi trước." Bác sĩ Lý nói.
"Ngôn Ngôn, cháu đi tiễn bác sĩ Lý đi, còn có hai đứa các con, đi cùng Ngôn Ngôn." Dương Văn Diệu nói với Mộc Ngôn cùng với hai đứa nhỏ, y còn có điều muốn nói với nam nhân này.
Mộc Ngôn nghe lời mang theo hai cái tiểu đậu đinh đi đưa bác sĩ Lý ra cửa.
Dương Văn Diệu vẻ mặt ngưng trọng mà nghiêm túc nhìn người nằm trên giường, lạnh giọng nói: "Mạng của cậu là Ngôn Ngôn cứu về, điểm này hi vọng cậu có thể đặc biệt nhớ kỹ. Nếu cậu quyết định ở đây sống, nhất định phải đảm bảo lời nói của mình, không làm Ngôn Ngôn bị thương, cũng không để Ngôn Ngôn chịu tổn thương. Nếu không, thôn này vĩnh viễn đều không chào đón cậu!"

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play