Khi tỉnh lại, Mộc Ngôn trước tiên đi sang phòng phòng bên cạnh xem tình hình nam nhân, vươn tay nhỏ đặt lên trán hắn, cảm thấy nhiệt độ đã khôi phục bình thường, lúc này cậu mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
"Hết nóng rồi, chắc không sao đâu." Mộc Ngôn thấp giọng nỉ non.
Thế giới này quả là kì diệu, chỉ uống vài viên thuốc là có thể hạ sốt. Phải biết rằng ở thế giới kia của cậu không ít người chết vì cảm và sốt. Nếu bọn họ cũng có thể có thuốc thần kì như vậy, liệu sẽ có nhiều người sống sót hay không?
Mộc Ngôn cũng không nghĩ quá lâu, dù sao cậu cũng không thể quay về đó nữa. Nơi đó không còn liên hệ gì với cậu, tương lai cậu sẽ cố gắng sống tốt ở thế giới này.
Mặc dù cơn sốt của nam nhân đã lui, nhưng vết thương trên người hắn vẫn còn, mỗi ngày phải đổi thuốc một lần. Nơi này chỉ có cậu, cậu cũng ngượng ngùng khi luôn làm phiền chú Dương. Sau cùng, chú Dương và dì Lâm còn phải đi làm, rất vất vả.
( Chu : Ko hỉu sao nhưng tui muốn Ngôn Ngôn gọi hai người Dương - Lâm là bố mẹ)
Trước lạ sau quen, Mộc Ngôn khéo léo cởi bỏ quần áo trên người nam nhân, để lộ ra lớp băng vải như trói khắp thân thể. Tuy gương mặt vẫn ửng đỏ nhưng cũng không run tay run chân, tim đập thình thịch như lần đầu tiên nữa.
"Hở?" Mộc Ngôn nhìn vết thương lộ ra dưới băng vải, kinh ngạc một tiếng. Chỉ thấy chỗ vốn nhìn được cả xương đã gần lành hẳn, những vết trầy xước hay vết thương nhỏ khác cũng đều đóng vảy, thậm chí một số còn bắt đầu sinh ra da non hồng hào.
Vết thương của nam nhân này lành quá nhanh, mới mấy ngày mà đã không còn gì đáng ngại, thế giới này thật sự tuyệt vời.

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play