Mộc Ngôn nghe xong lúc này mới nhớ tới đối phương mất trí nhớ, những sự việc trước kia hắn đều không nhớ rõ, giống như những đứa trẻ sơ sinh, mọi thứ đều mới mẻ xa lạ.
Cái gì cũng không nhớ chắc hẳn rất khó chịu và bất lực, nếu cứ sống một mình trong hoàn cảnh này e rằng càng khổ sở hơn. So với để hắn một mình đơn độc còn không bằng sinh hoạt cùng cậu.
Dù sao thế giới này không có cái ca nhi, chỉ cần cậu không đi ra ngoài sẽ không ai biết cậu là ca nhi. Hơn nữa cậu ở nơi này giống với giới tính nam, như vậy khi bọn họ ở cùng một chỗ hẳn là cũng không có người nói phiếm đi. Mộc Ngôn an ủi mình như vậy, cuối cùng gật đầu, đồng ý cho nam nhân ở lại.
Nam nhân như trút được gánh nặng thở một hơi nhẹ nhõm, một ý cười nhàn nhạt cũng xuất hiện trên gương mặt than.
"Ngôn Ngôn, cậu bị lừa rồi." Ngũ Hào thở phì phì nói, việc Mộc Ngôn làm lơ nó khiến nó rất bất mãn, nhưng rồi lại không thể nề hà, chỉ có thể hung tợn trừng mắt nhìn nam nhân kia, đáng tiếc người kia căn bản nhìn không thấy nó.
Dương Văn Diệu thấy sự tình bên này cũng coi như giải quyết xong, liền mang hai đứa nhỏ rời khỏi nhà Mộc Ngôn. Để lại hai người sắp trờ thành bạn cùng nhà vun đắp tình cảm.
Mộc Ngôn thấy nam nhân vẫn luôn nhìn thẳng vào cậu, vốn dĩ tâm trạng đang thả lỏng lại lập tức khẩn trương, mặt cũng hơi nóng, lắp bắp nói: " Anh...anh cứ nghỉ ngơi đi nhé, tôi đi pha bột dinh dưỡng."
Nói xong, Mộc Ngôn giống như bỏ chạy ra ngoài, cũng không chú ý tới khóe miệng nam nhân hơi gợi lên độ cong.
" Ngôn Ngôn, sao cậu cho hắn ở lại?" Ngũ Hào bay theo phía sau Mộc Ngôn, ngữ khí rầu rĩ không vui.

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play