Tống Tần không nhanh không chậm lấy từ túi áo vest ra khăn tay, khẽ lau đi vết máu cùng nước bọt trong suốt dính nơi hổ khẩu.
Quần tây trên người dường như vẫn còn giữ lại một chút cảm giác mềm mại ban nãy.
Hắn có phần không tự nhiên cúi xuống nhặt tập tài liệu trên mặt đất, sau đó lại giao ô cùng cặp sách cho quản gia đang tiến đến.
Thủy Thước cũng biết chừng mực, nếm thấy mùi máu liền buông ngay, coi như không quá đáng.
Tống Tần chẳng thể gọi là có cảm giác gì rõ rệt.
Giống như nuôi một con mèo hoang vừa nhặt về, chủ nhân nhất thời chưa kịp nghiêm khắc quản thúc, để mặc nó nháo loạn trong nhà long trời lở đất. Tính dạy dỗ một chút thì vừa giơ tay đã bị cào rồi mèo chạy mất, chủ nhân ngó lại thấy vết xước cũng chẳng nặng nề gì, đành tự an ủi rằng con mèo này vẫn coi như có chút tình cảm với mình.
Xuống xe, có người lập tức đưa đến một chiếc gậy chống bạc để thay thế.
“Đại thiếu gia, bữa tối đã chuẩn bị xong.” Quản gia cung kính nói.
Đảo mắt nhưng chẳng thấy Thủy Thước đâu. Chắc chạy nhanh như gió vào nhà mất rồi.
“Cha tôi tối nay có cùng ăn cơm không?” Tống Tần hỏi.
“Không ạ. Gần đây tiên sinh không quen khí hậu Hải Thành, đã bay về biệt thự ở nước ngoài tĩnh dưỡng rồi.” Quản gia theo sau bước chân hắn.
“Trước khi đi, tiên sinh dặn ngài thay ông ấy quản giáo tiểu thiếu gia.”
Tống Tần gật đầu: “Ừ.”
Cha hắn quen dùng roi vọt, mẹ lại giỏi khống chế tinh thần. Bầu không khí gia đình cao áp khiến hắn lớn lên gần như ngộp thở. Khi còn nhỏ, hắn từng nghĩ nếu có một người anh em để chia sẻ, có lẽ sẽ dễ thở hơn đôi chút.
Nhưng hết lần này đến lần khác, những người tự xưng là “anh em” đều bị mẹ hắn ngăn ngoài cửa, không ai được bước vào. Thay vào đó, hắn lại là đứa con nuôi do mẹ đưa về và cuối cùng trở thành người thừa kế Tống gia.
Có lúc Tống Tần ngờ rằng, cha mẹ hắn vốn chẳng quan tâm huyết mạch hay con ruột. Thứ họ cần chỉ là một đứa trẻ đủ thông minh, đủ chịu đựng, để hoàn thành phương án bồi dưỡng hoàn mỹ, để gánh chịu ham muốn khống chế biến thái của họ.
Khó khăn lắm hắn mới trưởng thành, có thể bịa đặt cha mẹ và tiếp nhận gia nghiệp. Cha mẹ lại ly hôn, mỗi người một ngả. Mãi tới lúc này, nhân vật “em trai” thuở bé hắn từng ao ước mới từ từ xuất hiện trên sân khấu.
Nhưng giờ, hắn đã không còn cần một người như vậy bên cạnh nữa. Hồi tưởng lại gương mặt trắng trẻo kia, Tống Tần thầm thấy may mắn: may mà Thủy Thước không bị đưa về từ khi còn nhỏ. Nếu không, dưới sự giáo dục của cha mẹ như thế thì hẳn còn khổ sở hơn cả hắn.
Đúng như hắn vừa nghĩ, đứa trẻ này không thích hợp để nghiêm khắc áp chế.
Tống Tần thở dài.
Cha mẹ chẳng cho hắn được chút kinh nghiệm giáo dục hữu ích nào, hắn cũng chẳng biết phải làm sao để giao tiếp với một thiếu niên ở tuổi này.
Hắn lên lầu hai, bắt gặp cây gậy chống âm trầm dựng ở cửa phòng Thủy Thước, cánh cửa đóng chặt.
Dù biết thừa kết quả, Tống Tần vẫn mang chút may mắn vặn tay nắm cửa.
Quả nhiên khóa chặt.
Quản gia đề nghị: “Thiếu gia, có cần gọi bảo an mang chìa khóa lên không?”
Tống Tần lắc đầu.
Mu bàn tay khớp xương rõ ràng khẽ gõ cửa.
“Thủy Thước, xuống ăn cơm tối.”
Bên trong vọng ra giọng rầu rĩ: “Em không đói.”
Tống Tần bất đắc dĩ nhận lấy cặp sách từ tay quản gia. Cặp trống rỗng, ngay cả hai quyển sách cũng chẳng có. Hắn cau mày:
“Thầy giáo nói em còn phải viết kiểm điểm. Cặp sách treo ở cửa. Tự mình suy nghĩ xem hôm nay đã sai ở đâu.”
“Nghĩ xong thì xuống ăn cơm.” Giọng hắn lạnh nhạt.
Vừa treo cặp lên tay nắm, sau lưng đã vang lên tiếng “phịch”, như có vật nặng ném vào cửa.
Thủy Thước khàn giọng hét: “Em có làm sai gì đâu! Đừng có quản em!”
Tiếng bước chân dần xa, ngoài cửa trở lại yên tĩnh.
【Thế nào?】 Thủy Thước hai má ửng đỏ, hưng phấn hỏi hệ thống.
【Biểu hiện của tôi vừa rồi được chứ?】
77 vốn ẩn đi để không làm phiền ký chủ, giờ mới bay ra lượn lờ trên không.
【Tuyệt vời! Bé diễn vai phản diện nhập tâm đến tận xương! Nếu có giải thưởng tân binh năm nay, nhất định tui sẽ tranh thủ cho ký chủ!】
Thủy Thước cười cong mắt: “Diễn người xấu thật tốt, còn được phát giận.” Cậu nhặt vật vừa ném, phủi bụi rồi đặt lại chỗ cũ.
Đó là một cục sạc nhỏ, không hỏng, chỉ có thêm vài vết xước bạc.
【Mèo nhỏ xấu xa biết cắn người.】
Giọng điệu trêu chọc, vẫn là thanh âm lạ vừa rồi.
【Không đúng. Mèo thì tốt, người mới xấu.】
【Đều tại thằng chó vừa nãy.】
Âm giọng trầm thấp, cuối câu còn khẽ nhấc lên như chan chứa hứng thú.
Thủy Thước nghiêm mặt, cảnh giác nhìn quanh phòng, chẳng thấy điều gì lạ.
“Anh là ai?”
Không ai trả lời nữa.
Ngược lại, 77 hào đột nhiên xoay tròn thân thể:【Sao thế? Xảy ra chuyện gì?】
Thủy Thước nghi hoặc, mở hé cửa nhìn ra ngoài. Trống không. Cậu vội kéo cặp sách vào rồi khóa chặt lại.
“Cậu không nghe thấy sao? Vừa rồi có một giọng khác.”
Màn hình nhỏ hiện dấu chấm hỏi lớn.
Rồi bừng tỉnh ngộ.
【A! Tui hiểu rồi! Vừa nãy kênh kết nối bị cắt, chắc là giám sát giả.】
【Giám sát giả?】
77 hào giải thích: 【Họ thuộc bộ phận độc lập, chuyên giám sát, kiểm tra xem viên chức có làm rối loạn thế giới hay không. Lúc cần sẽ hỗ trợ, nhưng nếu viên chức phạm quy cũng sẽ bị ghi lại để xử phạt.】
【Giám sát giả không hiện thân, chỉ cắt kênh của hệ thống, thay bằng kênh riêng để gửi nhắc nhở cho viên chức.】
【Giám sát giả vừa rồi đã nói gì với bé sao?】
Thủy Thước rũ mắt. Trực giác mách bảo cậu không nên kể lại lời ban nãy. Cậu chỉ qua loa: “Không có gì, chỉ nói vài câu lộn xộn nên chắc nhầm kênh thôi.”
【Ồ ồ.】 77 hào không gặng nữa, chỉ nhắc: 【Ký chủ, nhớ tối nay phải phát sóng trực tiếp nha.】
“Được, tôi nhớ rõ.” Thủy Thước đặt cặp sách lên bàn, ngồi xoay ghế.
Trong kịch bản, Tống Thủy Thước vốn là pháo hôi, tuyến cốt truyện chủ yếu có hai: một ở trường học, một ở phát sóng trực tiếp.
Cuối thu, trời tối rất nhanh. Vừa tắm xong bước ra thì ngoài cửa sổ đã đen kịt.
Phòng ngủ ở biệt thự Tống gia thường nối ba phòng liền nhau: chính giữa là phòng ngủ, một bên là phòng tắm, một bên là phòng quần áo.
Thủy Thước không thích máy sấy vừa nóng vừa lạnh, sấy qua loa, tóc ướt vẫn nhỏ giọt. Cậu cất máy sấy đi.
Lúc nguyên chủ mới đến Hải Thành, từng đi ngang quảng trường, thấy quảng cáo của ứng dụng “Quả Quýt Live” chiếu trên màn hình lớn. Trong đó ghi rõ: chỉ cần Omega phát trực tiếp nói chuyện phiếm, chẳng cần làm gì nhiều, Alpha và Beta sẽ thi nhau ném quà, tiền rào rào chảy vào. Khi ấy, cậu ta liền nảy ra ý định.
Bởi vì cơ thể khuyết tật, tuyến thể hỗn loạn nên cậu ta bỗng nhận ra đây chính là một điểm có thể lợi dụng.
Cậu ta giả mạo hồ sơ, điền giới tính thành Omega. Ứng dụng xét duyệt sơ sài, thế mà thông qua còn phân cho cậu ta một người đại diện.
Thủy Thước mở WeChat của nguyên chủ, thấy tin nhắn từ [Người đại diện]:
“Hôm nay là buổi phát sóng đầu tiên, chúc Thủy Thủy thuận lợi đại cát!”
Thủy Thủy – cái tên giả nguyên chủ đã đặt làm ID.
Cậu tìm gậy selfie, mở ứng dụng, mày mò một lúc mới tìm thấy mục phát sóng.
Màn hình hiện gương mặt cậu, má hồng lên vì hơi nước tắm nóng còn chưa tan.
Cậu tùy tiện chọn một tấm ảnh làm bìa phòng live stream.
Trên giao diện hiển thị: “Người xem đang ồ ạt vào phòng phát sóng của bạn.”
Tin nhắc ID người xem mới hiện lên, làn đạn màu đen bắt đầu trôi ngang màn hình.
“Ôi trời, tui cưới vợ rồi đây.”
“Cái giường trắng ghê (bushi).”
“Xinh quá xá, lần đầu gặp đã ngồi giường tâm sự với tôi.”
“Đây thật sự là phòng live Quả Quýt đó hả?”