“Sao lại thế này?” Chủ nhiệm lớp cau mày đứng dậy, lo lắng hỏi Alpha bị thương: “A Hàng?”
Ông và mẹ của Triệu An Hàng vốn là họ hàng bên ngoại, nếu tính ra chính là anh em họ. Trước kia ông được điều từ trường huyện về Hải Thành nhất trung dạy học cũng là nhờ Triệu gia nâng đỡ, cho nên đương nhiên đặc biệt quan tâm đến tình trạng của cháu trai.
Lục Phong Trì cao lớn, sải chân dài, so với chủ nhiệm lớp còn nhanh hơn một bước đã đến xem xét tình huống. Thấy không có máu cũng chẳng thấy bầm tím, hắn liền thẳng tay xách cổ áo đồng phục Triệu An Hàng nhấc dậy, gọn gàng như không hề tốn sức.
“Triệu An Hàng, cậu ở đây giở trò gì thế? Giả vờ cái gì? Định giả bệnh xin giấy nghỉ à?” Hắn nhướng mày.
Triệu An Hàng khổ sở khóc không ra nước mắt, giải thích: “Oan uổng mà Lục ca, tôi thật sự không giả vờ. Bạn học mới muốn trộm quần áo của cậu nên tôi thấy không thuận mắt nên nói một câu, ai ngờ cậu ta liền… động thủ, à không là động chân.”
“Trộm quần áo của tôi?” Lục Phong Trì hơi khựng lại, buông cổ áo Triệu An Hàng.
Thủy Thước quả thực lúc ấy đã đá người, các học sinh khác không biết xử lý sao cho ổn nên Triệu An Hàng liền la hét đòi tìm chủ nhiệm lớp phân xử. Thế là mọi người quyết định đưa cả Thủy Thước lẫn Triệu An Hàng đến văn phòng để giải quyết, hành lang ngoài cửa lúc này đã có mấy học sinh vây xem náo nhiệt.
“Lục ca?” Thủy Thước bắt lấy từ ngữ mấu chốt trong lời của Triệu An Hàng.
Cậu mới biết nam sinh trước mặt chính là Lục Phong Trì.
Thiếu niên xen giữa dáng dấp học sinh và thanh niên, thân thể rắn rỏi đĩnh bạt, cao hơn Thủy Thước cả một cái đầu.
Trên người hắn không mặc đồng phục, chỉ có sơ mi trắng và quần dài đen. Ba chiếc khuy trên cùng của áo sơ mi mở ra, lộ hầu kết và một mảng ngực nhỏ. Vạt áo sơ mi lại chỉ sơ sài nhét một bên, không hề lôi thôi mà trái lại vì chất vải trắng ôm sát mà ẩn hiện đường cong cơ bụng, khí chất vừa tùy ý vừa sắc bén.
Lục Phong Trì là con lai, tóc nâu, mày mắt sắc nét, ngũ quan thâm thúy, đôi mắt xanh lam như biển rộng cùng dãy khuyên tai cùng màu lóe sáng dưới ánh đèn.
Đôi mắt ấy thẳng tắp nhìn chằm chằm vào ánh mắt Thủy Thước.
Trên tay Thủy Thước là áo khoác đồng phục, nhiệt độ từ vải như truyền thẳng lên tóc mai và vành tai cậu. Mà cậu lại có làn da trắng mịn đến mức chỉ một chút hồng ửng cũng trở nên nổi bật khác thường.
Hiện trường là kẻ bị hại tố cáo cậu trộm quần áo, mà trên tay còn đang giữ tang vật… Thủy Thước xấu hổ đến mức không nói nên lời.
Áo khoác này có đáng bao nhiêu tiền đâu, trộm nó làm gì chứ?
Sắc mặt Lục Phong Trì hơi mất tự nhiên, miễn cưỡng vỗ vai Triệu An Hàng: “Khụ, chỉ là chuyện nhỏ thế này, mà cậu cũng làm ầm đến tận văn phòng? Không thấy mất mặt à.”
Triệu An Hàng chỉ biết câm nín chịu khổ.
Chủ nhiệm lớp khẩn trương hỏi: “A Hàng, em khó chịu chỗ nào? Nói thật đi.”
Một nam sinh Alpha khác liền tiếp lời:
“Báo cáo, thầy, lúc đó em thấy bạn học mới tung… một cước ——”
Nói xong còn bắt chước động tác đá vào hạ bộ.
Triệu An Hàng mới vừa đỡ đỡ được một chút, lập tức lại cảm thấy chỗ dưới lạnh toát.
Chủ nhiệm lớp hoảng sợ, ngay sau đó nổi giận.
Ông vốn trông chờ Triệu An Hàng kế thừa Triệu gia, vì nhà mẹ đẻ mưu lợi lại được bà Triệu gửi gắm, ngày thường cưng chiều vô cùng. Thủy Thước mới chuyển trường, tuy mang họ Tống nhưng không ai thông báo gì, ông cũng chẳng liên tưởng đến Hải Thành Tống gia, bởi mọi người đều biết Tống gia hiện giờ là do Tống Tần, con một của Tống Khang nắm quyền.
Ông chỉ cho rằng Thủy Thước là con nhà giàu mới nổi nào đó chen vào, nên liền dựa thế Triệu gia mà lạnh lùng nói: “Tống Thủy Thước, trộm đồ của người khác lại còn làm bị thương bạn học, lập tức gọi phụ huynh đến đây!”
Một Beta nhát gan run rẩy lên tiếng biện hộ: “Thầy ơi, chuyện không phải vậy đâu. Em thấy áo khoác của Lục Phong Trì rớt cổ tay áo xuống đất nên bạn học mới định nhặt lên giúp, kết quả Triệu An Hàng không phân trắng đen đã nói cậu ấy ăn trộm, còn ép cậu ấy cho ngửi tuyến thể…”
Beta không có tuyến thể, mà với Alpha thì tuyến thể cũng không hẳn là bộ phận nhạy cảm. Nhưng nếu là Omega mà nghe tuyến thể có thể bị coi là hành vi quấy rối tình dục.
Ngoại trừ chủ nhiệm lớp đã xem tư liệu, biết rõ Thủy Thước được ghi giới tính là Alpha, còn lại học sinh ở đây đều ngầm mặc định cậu là Omega.
Chưa ai từng thấy một Omega nào đẹp như thế.
Beta kia giải thích xong, lại lén ngẩng đầu nhìn cậu một cái.
Thiếu niên vóc dáng nhỏ nhắn, mặc đồng phục rộng thùng thình của nam sinh cùng tuổi, không những không lôi thôi mà còn làm cậu trông càng gầy gò mảnh mai, mơ hồ lộ ra làn da trắng muốt.
Cậu quá gầy, sắc mặt cũng tái nhợt.
Đối mặt một vị giáo viên thiên vị kẻ quyền thế, cậu chẳng khác gì cánh bèo vô căn trôi dạt.
Khi dễ Omega như vậy đúng là đáng xấu hổ. Các học sinh trong lòng đều bất bình.
Thủy Thước không ngờ khi ấy lại có người nhìn thấy, còn tưởng lầm cậu là có lòng tốt nhặt áo khoác hộ.
“Không phải, tôi…”
Hàng mi rơi xuống, lọt thẳng vào đôi mắt. Cậu vừa vội xua tay vừa đưa lên dụi mắt.
Đồng tử Lục Phong Trì co lại, đột nhiên vỗ mạnh một cái lên đầu Triệu An Hàng. Hắn đau đến mức kêu to “A ——”.
“Đủ rồi, người ta tay chân mảnh khảnh thì có thể đá hỏng cậu chắc? Đường đường Alpha mà nháo ra thế này, chẳng thấy khó coi à?” Lục Phong Trì xách cậu ta như gà con lôi ra khỏi văn phòng rồi chợt nhớ gì đó, quay lại nhìn chằm chằm chủ nhiệm lớp. Sắc mặt hắn trầm xuống, ánh mắt sắc lạnh như dao tựa như muốn bóp nghẹt tim người ta, khiến chủ nhiệm lớp khó thở.
Hắn lạnh nhạt châm chọc: “Thầy, chuyện nhỏ thế này cũng cần gọi phụ huynh à?”
Chủ nhiệm lớp chột dạ, vội cười gượng:
“Đúng, Lục Phong Trì nói phải. Bạn học với nhau thì quan trọng nhất vẫn là tình bạn đoàn kết.”
Mới vừa nãy Lục Phong Trì còn lấy giọng điệu “Dạ, thầy nói đúng” nên ông ta mới dám bám vào quy định trường mà chỉ trích. Nhưng nếu hắn thực sự nổi giận thì đừng nói Triệu gia, cả họ Triệu cũng chẳng đủ sức chống lại nhà Lục gia.
Khóe môi Lục Phong Trì nhếch cười, lúc đi ngang qua Thủy Thước thì bỗng dừng lại. Hắn tiện tay ném Triệu An Hàng ra ngoài cửa, rồi chìa tay ra: “Bạn học mới, áo khoác của tôi?”
Thủy Thước sực tỉnh, mới ý thức trên tay mình vẫn đang cầm áo khoác đồng phục của hắn.
Cậu vội vàng đưa trả, lòng bàn tay vô tình lướt qua cơ bắp rắn chắc, chiếc áo vừa khoác lên đã lưu lại hơi ấm cùng hương sơn chi phảng phất.
Lục Phong Trì bỗng run tay, may mà áo khoác đồng phục che khuất cánh tay hắn đang nổi da gà.
“Cảm ơn.” Hắn nhanh chóng kéo giãn khoảng cách với Thủy Thước, tim đập thình thịch như trống, mà mặt vẫn không để lộ biểu cảm gì. Đôi khuyên tai loá mắt khiến người khác dễ bỏ qua vành tai hắn đã đỏ bừng.
Tiếng chuông tan học vang lên đúng lúc, đám học sinh hóng chuyện cũng lục tục tản đi.
Chủ nhiệm lớp gọi Thủy Thước lại.
“Tống Thủy Thước, chuyện hôm nay A Hàng không so đo nhưng em lại làm bạn bị thương, ảnh hưởng đến tinh thần đoàn kết của tập thể. Nhà trường buộc phải ghi vi phạm nặng cho em.” Ông đem quy định ra ép, cho dù Lục Phong Trì đã lên tiếng nhưng ông vẫn không cam lòng bỏ qua dễ dàng. Mới chuyển trường mà đã gây chuyện, loại học sinh này phải bị gõ đầu cảnh cáo.
“Chuyện này thầy cũng sẽ báo với phụ huynh. Ngày mai nộp cho thầy bản kiểm điểm hai nghìn chữ, không thành vấn đề chứ?”
Thủy Thước ngoan ngoãn đáp: “Không thành vấn đề, thưa thầy.”
Khóe môi cậu cong cong, khẽ cười.
Cậu còn tưởng cốt truyện đầu tiên đã hỏng mất rồi. May mà thầy giáo thật đáng tin, vẫn nhớ gọi phụ huynh. Vừa nãy cậu còn cố tình giữ áo khoác của Lục Phong Trì thêm một lát, trên đó hẳn đã vương đầy mùi tin tức tố. Như vậy mục tiêu của lần này coi như đã hoàn thành cả hai.
Nhìn dáng vẻ Lục Phong Trì né tránh cậu như né rắn độc, chắc chắn hắn ghét cậu lắm, cũng chẳng tin cậu lấy áo khoác là tình cờ. Nhưng vì có người đứng ra nói giúp, hắn ghét đến mức không muốn dây dưa thêm.
Trên đường về, hệ thống 77 còn tung pháo hoa ăn mừng.
【 Chúc mừng ký chủ, tiến độ cốt truyện nhân vật đã hoàn thành 10%! Ngoài tiến độ, chỉ cần tiếp tục duy trì nhân thiết còn có cơ hội gia tăng giá trị cơm mềm. Cả tiến độ cốt truyện lẫn giá trị cơm mềm đều có thể quy đổi thành tích phân sau khi nhân vật này hạ tuyến. 】
Thủy Thước hỏi:
【 Tích phân có ích gì? 】
【 Tích đủ tích phân có thể thăng cấp thành nhân viên chính thức ở đại thế giới. Không chỉ mở rộng phạm vi công tác còn có thể mua nhà ở đại thế giới, lúc không muốn làm việc có thể về đó nghỉ ngơi. Cũng có thể dùng để nâng cấp hệ thống, mua ngoại hình cho hệ thống. 】 77 vừa nói vừa hơi ngượng ngùng.
【 Ký chủ không phải thích chó con sao, cửa hàng đại thế giới có đủ loại ngoại hình chó cho hệ thống: Golden Retriever, Border Collie, Corgi… đều có cả. 】
【 Ừ, tôi sẽ làm việc thật tốt. 】 Thủy Thước đưa tay xoa đầu tiểu cầu đang lơ lửng.
77 choáng váng, rơi bịch một cái xuống vai cậu.
Cổng trường.
“Tiểu thiếu gia.” Người tài xế chờ sẵn bên ngoài xe vừa thấy Thủy Thước liền vẫy tay, trước khi cậu lên xe còn nhỏ giọng nhắc nhở: “Đại thiếu gia vừa nghe điện thoại từ thầy của cậu, tâm trạng không tốt lắm, cậu…”
Thủy Thước mặt mày ngoan ngoãn trong sáng, đuôi mắt lại loé lên một nét kiều diễm mơ hồ.
Ai có thể nghĩ đứa bé có vẻ ngoan hiền này lại bướng bỉnh phản nghịch? Mới về hai ngày đã ngang nhiên tuyên bố muốn đuổi Tống Tần khỏi vị trí, còn chỉ thẳng vào Tống Tần mắng hắn cướp đồ của mình.
Tài xế thở dài, ông làm cho nhà họ Tống hơn nửa đời người, thật lòng chỉ mong Tống gia yên ổn. Ông khuyên nhủ: “Đợi lát nữa đừng cãi với đại thiếu gia, hắn cũng là vì cậu thôi.”
Thủy Thước mơ hồ đáp một tiếng.
Cậu vừa nhận thêm ký ức của Tống Thủy Thước từ 77, đã có cách hiểu của riêng mình về nhân thiết. Nếu phải đóng vai cậu em Alpha phản diện, vậy định sẵn là phải khiến gà nhà cũng nhảy loạn.
Thật xin lỗi nha bác tài xế.
Trong xe ấm áp, vừa mở cửa, hơi nóng tràn ra xua đi cái lạnh mưa thu trên người Thủy Thước.
Cậu thu ô, bước lên xe.
Trong xe tối tăm, tiếng nước mưa nhỏ xuống từ dù rơi lộp độp trên thảm.
Người đàn ông mặc tây trang, giày da ngồi dựa cửa sổ, chân mày nghiêm túc, gọng kính bạc đặt ngay ngắn trên sống mũi, bóng tối phủ xuống làm khuất một nửa gương mặt. Mấy sợi tóc đen rủ xuống vành kính, che đi ánh mắt, đường viền cằm rõ ràng sắc bén.
Trên gối hắn đặt một tập văn kiện.
Nghe tiếng cậu bước lên, tầm mắt hắn vẫn không rời khỏi văn kiện.
Xe bắt đầu chạy.
Thủy Thước mím môi rồi nhập vai. Cậu ném cặp xuống, tức tối vo chiếc ô ướt đẫm thành một cục ném ngay xuống đất. Giọt nước cuối cùng vẽ một đường cong trên không trung, rơi xuống đúng trang giấy trắng tinh.
Trong xe phút chốc tĩnh lặng đến mức kim rơi cũng nghe thấy, Tống Tần “cộp” một tiếng gấp văn kiện lại.
Thủy Thước làm như không biết, mạnh bạo ngồi ngay cạnh hắn, giữa hai người chỉ ngăn cách bởi một cây gậy.
Đó là cây gậy được chế tác cầu kỳ, gỗ màu trầm, đầu gậy khảm một khối phỉ thúy trong suốt.
【 Nam chính khi nhỏ từng bị bắt cóc thì chẳng may gặp lũ, phòng giam bị sập, dầm gỗ rơi xuống đè trúng đùi phải. Cũng từ đó đi lại khó khăn nên phải dùng gậy chống. 】 77 hào giải thích.
“Thủy Thước, nhặt lên.” Giọng hắn khàn nặng, gân xanh nổi hằn trên mu bàn tay, chỉ về phía chiếc ô lộn xộn dưới đất.
Thủy Thước như một đứa trẻ cáu kỉnh, đáp: “Không cần.”
“Cũng không dính bùn, sẽ không làm bẩn xe của anh.”
Cậu cố ý nhấn mạnh chữ “anh”.
Tống Tần đặt tay lên đầu gậy phỉ thúy, lòng bàn tay khẽ vuốt ve.
“Thầy gọi điện nói em trộm đồ của bạn rồi còn đánh nhau, là thế nào?”
“Em không có.” Thủy Thước thầm thở phào, may mà chủ nhiệm lớp không tin lý do của tên Beta kia còn nâng chuyện này thành ẩu đả. Như vậy tiến độ cốt truyện lại được đẩy thêm một bước.
Có đứa em như thế này thì nam chính chắc đau đầu chết mất.
Thủy Thước quyết không nhận, cãi chày cãi cối: “Không có, hôm nay em ngoan lắm, chẳng làm gì hết.”
“Trong nhà không thiếu tiền ăn mặc của em, hôm qua tôi cũng vừa chuyển tiền tiêu vặt tháng này vào thẻ. Một tháng ba mươi vạn còn chưa đủ sao?” Tống Tần lạnh giọng.
“Vì sao lại phải trộm đồ của bạn?”
Tống Tần không ngại cậu em trai tư sinh này kém cỏi, nhà họ Tống có thể mời gia sư giỏi nhất, miễn đầu óc không có vấn đề thì đều có thể dạy. Không lễ phép, không tu dưỡng thì hắn còn có thể lý giải, vì Thủy Thước trước kia theo mẹ sống ở thị trấn nhỏ, điều kiện trưởng thành không tốt.
Nhưng hắn không thể chấp nhận được là em trai của mình lại là kẻ nhân phẩm thấp kém, trộm cắp đánh nhau.
“Nói không có là không có, anh lại không tin.” Thủy Thước thờ ơ lẩm bẩm.
“Bao giờ thì anh đưa ông bà già kia cho em?”
“Xoảng” một tiếng, tập văn kiện rơi xuống đất.
Thủy Thước bị ép đến cực gần, cằm bị bàn tay hắn bóp chặt, gân xanh nổi hằn.
“Tống Thủy Thước. Đừng để cha mẹ thất vọng về em.” Tống Tần gằn từng chữ.
Hắn định nghiêm khắc dạy dỗ cậu em phản nghịch.
Nhưng đầu ngón tay lại chạm phải làn da mềm mại khiến hắn khựng lại. Tầm mắt rơi lên khuôn mặt Thủy Thước, bất giác dừng hẳn.
Gương mặt nhỏ trắng bệch bị bàn tay hắn bao trọn, chiếc cằm nhọn, véo lên chẳng có chút thịt. So với hắn thì vóc dáng cậu càng nhỏ bé, vẻ mặt quật cường như một con nhím con dựng lông cảnh giác.
Đối với đứa trẻ thế này, hình như không hợp để ép buộc quá mức.
Tống Tần buông tay, không ngờ Thủy Thước lập tức cắn mạnh vào cổ tay hắn.
Trong miệng thoáng vị máu tươi, ngay sau đó Thủy Thước muốn vùng chạy nhưng vì động tác quá lớn đụng phải trần xe, đúng lúc xe phanh gấp, cậu loạng choạng ngồi phịch xuống ngay trên đùi Tống Tần.
Đầu bị va, Thủy Thước cắn môi, đôi mắt đỏ hoe vì đau.
Trong đầu cậu lại vang lên một giọng xa lạ.
【 Đau không bảo bối? 】
【 Có phải muốn khóc thành chuỗi ngọc không? 】
【 Mau tránh xa tên đàn ông rẻ tiền này một chút. 】
Tiếng gõ cửa vang lên, tài xế cẩn thận nói:
“Thiếu gia, về đến nhà rồi.”
Thủy Thước chưa kịp hỏi chủ nhân của giọng nói kia là ai, đã vội vàng đứng dậy mở cửa xe.
Sợ Tống Tần bắt lại phạt gia pháp nên cậu vội vàng nhảy xuống xe, còn không quên tiện tay lấy luôn cây gậy.
“Tiểu thiếu gia! Cái đó…” Tài xế lúng túng, quay sang nhìn vào trong xe.
“Đại thiếu gia…”
Tống Tần: “…”