“Thủy Thước, khu viện nghiên cứu tài liệu tiến hóa A, thực nghiệm thể số 08. Sinh ngày 20 tháng 4 năm 3042, mất ngày 31 tháng 12 năm 3060. Không có tiền sử tình cảm, không có họ hàng thân cận. Người khu A, địa chỉ thường trú: ký túc xá F, viện nghiên cứu tài liệu tiến hóa, số 50 đường Tụy Nham phố Tây Tử. Nguyên nhân tử vong: tiêm quá liều xyanogen natri. Đúng không?” Giọng AI hợp thành không một chút phập phồng, lạnh lẽo trần thuật.
Mất máu quá nhiều khiến huyết lượng không đủ, Thủy Thước cảm thấy khát khô rát cổ làm cậu hơi hé môi, yết hầu chỉ phát ra được tiếng khí yếu ớt. Cuối cùng cậu gật đầu, lông mi mỏng manh như lông chim bồ câu khẽ rũ xuống, cả người uể oải rã rời.
“Tư liệu xác nhận xong.” Giọng AI dừng lại một chút.
“Tiến hành kiểm tra sức khỏe nhân viên mới nhập, đánh giá cấp bậc và phân phối bộ môn.”
Không gian trắng xóa. Ngoài Thủy Thước, cuối cùng cũng xuất hiện những bóng dáng khác.
Hàng chục quả cầu lơ lửng xoay quanh lấy Thủy Thước làm tâm, bay thành vòng tròn bán kính mười mét, khe khẽ thì thầm.
“Cậu ấy thật đẹp… tóc đen da trắng, kiểu nhan sắc thanh đạm. Nhưng trông trạng thái không ổn lắm.”
“Cậu ấy rất đặc biệt, khiến tôi có cảm giác yếu ớt. Đứng ở đó như thể sắp vỡ tan.”
“Lùi ra xa chút đi, số 77, cậu va vào tôi rồi.”
“Tôi xem kỹ tư liệu của cậu ấy, tuy mới trưởng thành không lâu nhưng may cũng không tính là lao động trẻ em. Chỉ tiếc nguyên sinh thế giới là mạt thế, sống quá khổ, bảy tuổi đã vào viện nghiên cứu, công nhân cũng không hề cho thực nghiệm thể học văn hóa bắt buộc. Vậy thì hệ thống chúng ta huấn luyện cậu ấy sẽ khó hơn, nghề nghiệp tương lai hạn hẹp, ít nhất những vai có IQ cao hoặc học thức cao thì cậu ấy không đảm nhận nổi.”
“Vẫn là tiền bối có kinh nghiệm. Nhưng cậu ấy có dị năng, cũng coi như điểm cộng. Dị năng tên gì ấy nhỉ…【 Bất tử điểu 】? Tôi chưa từng quản lý thế giới mạt thế nên không rõ lắm. Bất tử điểu chẳng phải loại thực vật mọng nước số 18 tiền bối thích nuôi sao? Nghe nói dễ chăm lắm, ngay cả 18 ca sát thủ cây cảnh cũng nuôi được.”
“À tìm thấy rồi. Trong tư liệu của viện nghiên cứu thế giới gốc có ghi: Thực nghiệm thể số 08, dị năng Bất tử điểu… mô tả: 【 Huyết nhục có khả năng tái sinh và chữa trị mạnh mẽ, được gọi là thần thoại bất tử. Ghi chú: có thể dùng làm thuốc 】.”
Nghe đến ba chữ cuối, cả đám hệ thống im lặng, ngơ ngác nhìn nhau.
Thiếu niên bị vây quanh dường như nghe được điều gì, ngẩng đầu lên. Các quả cầu lơ lửng cuối cùng thấy rõ đôi mắt cậu. Hốc mắt không phải sâu thẳm kiểu thường thấy mà giống như vầng trăng khuyết. Mí mắt mỏng manh gần như không chớp.
Một thân thể trần trụi dễ bị tổn thương, ẩn chứa lực lượng được gọi là thần thoại bất tử, nhưng lại không có giáp bảo hộ, không hề phòng bị giống như chim non mới rời tổ, ướt đẫm trong cơn mưa, lông cánh yếu ớt không chịu nổi gió bão, khuôn mặt nhỏ dính đầy giọt nước lấp lánh.
Thủy Thước lại cúi đầu xuống.
Trong đó, một quả cầu lớn nhất bay tới gần và xoay quanh cậu hai vòng.
“Thân thể: F-, tinh thần: F-, may mắn: F-, trí tuệ: C-, nhanh nhẹn: F+, sức chịu đựng: F, tướng mạo: S+, tổng hợp tiềm lực: C. Đánh giá xong.”
Đám quả cầu lại lộn xộn bàn tán.
“Chỉ có tướng mạo nổi bật, còn lại đều không đạt. Tiềm lực tổng hợp cũng không đủ. Thật ra nếu cậu ấy muốn về bộ môn chúng ta thì…”
“Chủ hệ thống nhiều năm không mời người mới, lần này lại tuyển được một đứa khiếm khuyết nặng như vậy. Nhưng cũng không phải không thể, bộ môn chúng ta vốn chủ trương hải nạp bách xuyên.”
“Vừa hay bên này đang thiếu người đó. Các tiền bối đủ nhân thủ rồi thì đừng giành với tôi nhé.”
Đột nhiên có một quả cầu lăn lóc chui ra từ vòng vây, màn hình tròn tròn lăn lộn toàn chữ QAQQVQTVT.
“Ô oa ô oa, hệ thống Ăn Cơm Mềm phát hiện giá trị dễ thương của bé max, giá trị nhan sắc max, ôi trời ơi bảo bối ơi, dạ dày bé còn không tốt thì quả thực chính là trời sinh để ăn cơm mềm. Gia nhập chúng ta đi, sự nghiệp đỉnh cao, ăn cơm mềm, giúp bé tiết kiệm ba mươi năm đường vòng!”
Nó quay cuồng giữa không trung.
“Làm ơn mà, làm ơn đi bé ơi, hãy trói định cùng tui đi. Tui quỳ xuống xin bé luôn, xin bé xin bé! Tui ở trước Phật đau khổ cầu mấy ngàn năm, chính là để chờ bé xuất hiện. Vì bé mà tui biến thành chó sói, ôi gâu gâu gâu! Nếu bỏ lỡ bé thì tui nhất định sẽ mỗi đêm tự tát mình đến điên cuồng!”
?
Thủy Thước ngẩng mắt. Cho dù không tìm được bàn tay nào trên thân máy móc tròn xoe kia, cậu vẫn gật đầu: “Được.”
“……” Những quả cầu khác nghẹn họng nhìn trân trối.
“Đê tiện quá số 77.”
“Ai đã hack dữ liệu của nó thành văn học điên cuồng thế này vậy.”
“Đúng là tổ khấu loạn tặc.”
“Ai quay phim chưa? Tôi muốn treo nó lên bot phun tào.”
【 Có rồi, ký chủ. Tui tìm thấy vị trí thích hợp. Công việc đầu tiên của bé là ở thế giới ABO sắm vai một Alpha yêu đắm hư vinh. Nguyên nhân nhân vật này xuất hiện là do dòng dữ liệu rối loạn chạy ra thế giới, vừa hay chúng ta thay thế hộ. Nhân vật này rất đơn giản, cốt truyện ít, chỉ là một tiểu pháo hôi làm nền trong thương chiến văn vô CP. 】
Theo lời số 77, nguyên chủ là con ngoài giá thú của gia chủ đời trước nhà họ Tống ở Hải Thành, còn nam chính chính là đại ca trưởng của cậu ta, gia chủ hiện tại.
Mẹ nguyên chủ vốn là người giúp việc nhà họ Tống, ngoài ý muốn dây dưa với gia chủ đời trước mà có thai. Nhà họ Tống đưa cho ít tiền rồi đuổi đi. Đường cùng, bà chỉ có thể ôm con trở về huyện thành quê nhà, một mình nuôi lớn.
Sau vì bệnh hiếm mà qua đời, nhà họ Tống mới đưa đứa con ngoài giá thú lưu lạc bên ngoài trở về.
Nguyên chủ lớn lên ở huyện thành nhỏ, mẹ chưa chồng đã có con, trong nhà lại nghèo, thường xuyên nghe lời đồn ác ý, bị gọi là đứa trẻ không cha bởi vậy từ trong xương cốt sinh ra lòng tự ti đến cực điểm.
Vừa tiến vào thế giới xa hoa của Hải Thành, lòng hư vinh của cậu ta liền phóng đại vô hạn.
Cha ruột coi thường, mẹ kế lạnh nhạt, anh kế quản giáo nghiêm khắc.
Vốn đã thiếu tình thương thiếu tiền nên cậu ta liền nảy sinh tâm tư lệch lạc.
Có cách nào vừa có tiền lại vừa có tình thương đây?
Cậu ta bắt đầu giả làm Omega.
Ban đêm livestream nũng nịu câu tiền người giàu, ban ngày ở trường học ve vãn công tử quý tộc, bắt cá hai tay trở thành thói quen, lừa gạt bọn họ bao tiêu sinh hoạt cho mình.
Ngoại hình xinh đẹp nhanh chóng giúp hắn nổi một chút trên mạng nhưng cũng bị người ta bóc trần: cậu ta không chỉ là Alpha, mà còn là con ngoài giá thú của nhà họ Tống.
Mà phía trước trong trường học, người ca ca cùng cậu ta kết giao cũng chỉ ôm tâm thái chơi đùa, đến khi biết mình bị đùa giỡn thì thẹn quá hóa giận, đem hết sự tích của cậu ta tung lên mạng.
Chỉ một đêm, danh tiếng hỗn loạn, cuối cùng bị Tống gia trục xuất ra nước ngoài.
Đây là một nhân vật vừa đáng thương vừa đáng buồn lại vừa đáng giận, tồn tại chỉ để làm người nhà cực phẩm khiến nam chủ ngột ngạt.
Để ký chủ thâm nhập hiểu bối cảnh, số 77 còn giảng cho Thủy Thước khái niệm ABO, cùng việc cậu mang chứng rối loạn tin tức tố ——
Biểu hiện lâm sàng là trên người đồng thời có tin tức tố Alpha và Omega, lại ngược với giới tính.
“Tôi hiểu rồi.” Thủy Thước gật đầu, trịnh trọng lạ lùng.
“Em có thể diễn lại cái kia được không?”
【 Hửm? 】77 nghi hoặc.
“Chính là cái em nói phía trước ấy…”
【 Ô gâu gâu gâu…? 】
Cậu cẩn thận giơ tay, khẽ xoa lên đỉnh đầu quả cầu lơ lửng.
“Cảm ơn, tôi thích chó nhỏ lắm.”
*
Hải Thành Nhất Trung.
Trong lớp sáng sủa sạch sẽ, ngoài cửa sổ mưa thu mênh mông.
Tí tách tí tách, tiếng mưa đánh thức Thủy Thước đang chìm trong trạng thái vô thức. Cậu ngồi dậy, hạt mưa tạt vào khung cửa, văng lên mặt cậu, lạnh buốt, thuận tiện làm ướt đẫm đuôi tóc đen.
Ngoài cửa sổ mưa dầm không dứt, sắc trời âm u, Thủy Thước quay đầu, trong tấm kính phản chiếu gương mặt quen thuộc của mình, chỉ khác là trên người mặc đồng phục xanh trắng.
77 không hề lừa cậu, để thuận tiện cho công tác thì sau khi nhập thế giới, thân thể nguyên bản và tên họ đều biến thành của cậu.
【 Hoan nghênh ký chủ bước vào thế giới mới. 】
Lúc này là tiết thể dục cuối buổi chiều. Lớp 12 học hành căng thẳng, tiết thể dục thực ra được đổi thành giờ tự học, tiện cho học sinh ở lại lớp làm bài tập. Tống Thủy Thước cuối tuần mới được Tống gia đón từ thị trấn nhỏ về Hải Thành, hôm nay là ngày thứ hai chuyển trường đến Nhất Trung, không quen ai cả, thế nên chẳng ai gọi cậu dậy trong tiết học này.
Thủy Thước đứng lên đóng cửa sổ, bản lề phát ra tiếng kẽo kẹt chói tai.
“Làm cái quỷ gì vậy, không thể nhỏ tiếng hơn à, ồn chết người.” Bàn bên cạnh, một Alpha tóc vàng bị đánh thức, bực dọc ngẩng đầu lườm rồi lại gục xuống.
77 nhắc nhở: 【 Đây chính là cốt truyện điểm đầu tiên. Sau khi chuyển trường thì Tống Thủy Thước nhanh chóng dò hỏi ra nhóm học sinh được nể mặt nhất trường này đều là nhị đại quyền thế, trong đó đứng đầu là Lục Phong Trì và Khúc Cửu Triều. Để sống tốt hơn, cậu ta quyết định giả dạng Omega để câu dẫn bọn họ. 】
【 Đầu tiên ra tay với bạn cùng lớp Lục Phong Trì, cậu ta trộm áo khoác đồng phục của đối phương, để dính mùi tin tức tố của mình hòng hấp dẫn sự chú ý. Nhưng kết quả bị phát hiện thì Lục Phong Trì liền báo cho giáo viên chủ nhiệm, liên lạc phụ huynh, gây phiền toái cho nam chính cũng chính là anh kế hiện tại của bé đó. 】
【 Được. 】 Thủy Thước đáp.
【 Vậy tôi bây giờ phải đi trộm áo khoác, nó ở đâu? 】
77 lơ lửng một vòng quanh lớp, ngoại trừ Thủy Thước thì không ai nhìn thấy.
【 Ở đây! 】 Nó dừng lại ở góc lớp trên bàn.
【 Lục Phong Trì không có trong lớp, người cũng không đông, cơ hội tốt đó ký chủ ơi! 】
“Xin lỗi, tôi mượn một chút.” Thủy Thước nhỏ giọng, để không làm ồn những bạn đang học.
“Cảm ơn.”
Tóc vàng bạn cùng bàn hít sâu, rồi đứng bật dậy, kéo ghế ra rồi cười nhạo: “Được rồi đi, thiếu gia.”
“Thiếu gia” bị hắn gọi nghe đầy mỉa mai.
Nhà hắn kinh doanh bất động sản, kém xa nền tảng của Tống gia nhưng vẫn có chút tiếng tăm ở Hải Thành, nhờ quan hệ nên chen vào được lớp này. Cuối tuần đã nghe tin Tống gia nhận lại đứa con riêng, vốn chẳng ưa gì Tống gia nay lại càng ghét con ngoài giá thú, huống hồ nhà hắn còn mấy đứa em đang rình rập.
Thái độ hắn với Thủy Thước hiển nhiên chẳng tốt đẹp gì.
Thủy Thước bước ngang qua, đi tới góc lớp.
Trên bàn sạch trơn, không có quyển sách nào. Áo khoác đồng phục xanh trắng giống hệt cậu nhưng rộng hơn vài cỡ, treo trên lưng ghế, ống tay quá dài rủ xuống đất, nơi cổ tay còn thêu chữ cái —— LFC.
Dơ quá, bẩn thật.
Thủy Thước quen môi trường thí nghiệm vô khuẩn, theo bản năng muốn ném áo khoác vào dung dịch khử trùng.
Cậu nhìn quanh, góc này sát cửa sau, đa phần học sinh còn ở hàng trên.
Thủy Thước cúi xuống định nhặt áo.
Đúng lúc ấy, một bàn tay chặn lấy cổ tay cậu. Thủy Thước ngẩng lên, là cậu tóc vàng ban nãy.
Hắn cau mày, nghi hoặc: “Ê bạn học mới, cậu lấy áo Lục ca làm gì?”
Thủy Thước mím môi, im lặng.
Cốt truyện đầu tiên xem ra thất bại rồi. Bị bắt quả tang ngay tại chỗ.
Tóc vàng thoáng sững sờ.
Kỳ lạ, sáng nay Tống Thủy Thước đâu giống thế này?
Da cậu trắng tới chói mắt, môi lại đỏ mọng tươi tắn, chỉ một cái mím cũng như sắp nhỏ ra nước mật.
Hơn nữa…
“Cậu thơm quá đó.” Tóc vàng ghé sát, gần ngay cổ Thủy Thước, mùi sơn chi thoang thoảng tỏa ra từ sau gáy, kéo theo một chút đuôi hương long đong mơ hồ.
Tin tức không phải nói Tống gia đón về một Alpha sao?
77 bên cạnh thét lên: 【 Ký chủ! Hắn đang ngửi tuyến thể của bé! 】
【 Tuyến thể là gì? 】 Thủy Thước cau mày.
【 Tuyến thể chính là nơi phát tán tin tức tố, tương đương với tính chinh ——】
“A ——!” Tiếng hét thảm thiết vang lên.
Cả lớp xôn xao, chỉ thấy Alpha tóc vàng xanh mặt ngã vật xuống đất.
Loạn cả phòng học.
“Hắt xì!” Văn phòng giáo viên, một Alpha hắt hơi, hàng khuyên tai trên tai hắn phản chiếu ánh đèn lấp lánh.
Chủ nhiệm lớp yếu thế ngoài miệng thì gắt gỏng: “Lục Phong Trì, khuyên tai này phải tháo ngay, còn là học sinh mà ăn diện cái gì, tháng này điểm văn minh của lớp đều bị trừ sạch!”
“Rồi rồi, thầy nói đúng.”
Học sinh hội nhằm vào hắn đâu phải một ngày hai ngày.
Một luồng gió nữa thổi vào, Lục Phong Trì nghĩ bụng, lẽ ra phải mang áo khoác theo.
Ý niệm vừa dấy lên, cửa đã mở thì một Omega xinh đẹp bước vào, tay cầm áo khoác xanh trắng, mưa phùn ngoài hành lang làm tóc đen ướt sũng, dính bết trên má.
Cậu ngoan ngoãn đứng đó, ánh mắt thẳng tắp nhìn hắn.
Lục Phong Trì chú ý thấy ống tay áo thêu chữ LFC.
Mưa hôm nay bỗng như có số mệnh.
Rồi Thủy Thước bước nép qua cửa, hai Alpha dìu tóc vàng r*n rỉ vào văn phòng.
Lục Phong Trì: “……”
? Đây là vở kịch gì vậy?