Thời gian trôi qua nhanh thật . Chớp mắt mà đã qua khai giảng , bắt đầu năm học đầu tiên tại cao trung A .
Tại lớp số một , vào giờ nghỉ trưa .
Trì Dương từ phía sau đưa tay vỗ vai Trương Tuệ Nguyên : “ Này người anh em , đi căng tin trường ăn trưa đi . Tôi đói rồi . À , sẵn tiện rủ thêm Hiên Hiên đi chung đi ”.
Trương Tuệ Nguyên gật đầu , đang chuẩn bị đứng dậy thì lọt vào tai xưng hô “ Hiên Hiên ”. Hắn đưa mắt về phía Trì Dương , giọng điệu lạnh lùng : “ Ai cho gọi cậu gọi như vậy ? ”
Trì Dương ngơ ngác mà nhìn lại Trương Tuệ Nguyên : “ Gì ? Hiên Hiên ? Tôi thấy cậu gọi như thế . Tôi cũng kết bạn với cậu ấy rồi , xa lạ gì mà không thể gọi ” . Trương Tuệ Nguyên chỉ nhàn nhạt mà đáp lại hai tiếng : “ Không được ”. Dứt lời Trì Dương muốn nói lại nhưng nhìn ánh mắt kia , anh đành im lặng .
Hai người quay về phía sau định rủ Hạ Minh Hiên đi nhà ăn , nhưng không thấy cậu đâu . Họ đoán có lẽ cậu đã đi tới đó rồi nên hướng ra cửa lớp ra ngoài .
Trên đường đi , Trì Dương lần nữa lên tiếng : “ Cậu nghĩ mà xem , nếu tôi gọi là Minh Hiên thì nghe xa lạ quá ! ”. “ Không có ” Trương Tuệ Nguyên lại nhàn nhạt đáp lại . Hắn tiếp thêm : “ Tôi thấy bình thường ”.
Trì Dương : “...”. Anh nghĩ thầm bình thường sao cậu ta không gọi như thế đi . Anh suy nghĩ một lúc rồi lên tiếng : “ Thế Tiểu Hiên , xưng hô này ai cũng dùng đừng có cấm mình tôi ” . Hắn ừm một tiếng rồi tiếp tục đi đến nhà ăn .
Bước vào nhà ăn , Trương Tuệ Nguyên nhìn lướt xung quanh một lượt . Hắn phát hiện ra Hạ Minh Hiên liềm quay sang phía Trì Dương : “ Chúng ta qua chỗ cậu ấy trước ”. Nói xong , hai người cùng đi về phía cậu .
Lúc đang đi đến , Hạ Minh Hiên nhìn thấy họ liền vẫy tay chào một tiếng . Cậu thấy họ đến hơi muộn bèn hỏi : “ Sao hai cậu đến muộn vậy , rõ ràng chân dài lắm mà ”. Nghe cậu hỏi , Trương Tuệ Nguyên khoé miệng hơi cong lên , hắn chỉ tay về phía Trì Dương : “ Tại cậu ta lề mề , làm liên luỵ cả tôi ”.
Trì Dương : “ ... ”
Trương Tuệ Nguyên nói tiếp : “ Cậu giữ chỗ dùm bọn tôi ”. Hạ Minh Hiên liền gật đầu .
Sau một lúc , hai người kia quay lại , ngồi xuống đối diện cậu . Lúc này , cậu đã ăn được một phần cơm của mình rồi . Sau đó cả ba trò chuyện một lúc . Đến khi cả ba người ăn xong , đột nhiên Trì Dương lên tiếng : “ Đúng rồi , chiều nay có mấy người lớp tám gạ kèo chúng ta đánh bóng rổ . Họ Trương kia , cậu tham gia luôn đi ”. Hạ Minh Hiên đưa mắt về phía anh nói : “ Bóng rổ sao , tôi cũng muốn xem ” . Thấy cậu thích thú như vậy , Trương Tuệ Nguyên trả lời lại : “ Được rồi ”.
Xong xuôi , ba người cùng tiến về lớp . Trì Dương đi trước , Hạ Minh Hiên và Trương Tuệ Nguyên đi sau . Được một đoạn , hắn tiến sát lại gần cậu : “ Chiều nay , khi kết thúc hiệp đấu , cậu cầm nước cho tôi nhé ”. Hạ Minh Hiên vui vui vẻ vẻ mà gật đầu nhìn hắn .
Về lớp , ai về chỗ nấy . Hạ Minh Hiên từ cặp lấy ra hộp thuốc và một chai nước . Cậu đổ thuốc ra tay , cho vào miệng rồi nuốt xuống . Trì Dương đúng lúc này quay xuống liền thắc mắc : “ Cậu bị bệnh sao Tiểu Hiên ”.
Trương Tuệ Nguyên nghe thế cũng quay xuống , lo lắng hỏi : “ Sao vậy ? ” . Hạ Minh Hiên lắc đầu cười cười : “ Không sao , chỉ là thuốc bổ thôi .” Nghe được một câu này , hắn cũng thấy yên tâm . Dù sao cậu cũng gầy , uống một vài loại thuốc bổ cũng là thường tình .
Đến buổi chiều , tiết thể dục , vì là đầu năm , giáo viên cho học sinh khởi động , chạy hai vòng sân rồi tự do hoạt động . Phía sân bên kia , lớp số tám cũng được giáo viên cho giải tán . Nhóm con trai lớp họ đi đến , chuẩn bị cho trận bóng rổ giữa hai lớp .
Trương Tuệ Nguyên đứng bên cạnh Hạ Minh Hiên thấy vậy liền quay sang phía cậu : “ Cậu ngồi ở phía bậc này , nhớ để ý một chút , cẩn thận bóng lao ra đập vào người ”. Cậu ừ một tiếng rồi đẩy hắn ra tập trung với nhóm con trai của lớp . Cậu còn đưa tay lên thể hiện sự cổ vũ đối với hắn .
Hai lớp đấu với nhau một hồi . Hạ Minh Hiên ước chừng thời gian , nghĩ cũng sắp đến lúc kết thúc bèn chạy đến căng tin mua một chai nước lạnh .
Lúc quay về chỗ ban đầu , đương lúc ngẩng mặt lên xem thì đột nhiên một quả bóng lao tới đập thẳng vào mặt cậu . Chưa phản ứng kịp nên mặt cậu hứng chịu tác động hoàn toàn lực của nó . Thấy mặt hơi đau , Hạ Minh Hiên theo bản năng đưa tay lên che lại .
Tại sân đấu , vì có sự cố họ thống nhất không chơi nữa , dừng lại xem tình hình của bạn học kia . Trương Tuệ Nguyên nhìn về phía người bạn bị bóng đập trúng , thoáng sững sờ . Rất nhanh , hắn phản ứng lại kịp , nhanh chóng chạy về phía Hạ Minh Hiên xem tình hình của cậu .
Hạ Minh Hiên vẫn giữ nguyên như cũ . Nhất thời bị một lực mạnh như vậy ảnh hưởng , cậu chưa phản ứng thêm được mà cứ giữ tay che mặt như vậy . Cậu cảm nhận bạn học đang vây xung quanh mình rồi một giọng nói quen thuộc vang lên kèm một cánh tay rắn chắc khẽ đặt lên vai cậu : “ Cậu có bị đau không ? ”
Hạ Minh Hiên khẽ lắc đầu rồi cậu chợt khựng lại . Một dòng nước ấm nóng đột nhiên từ mũi cậu chảy ra . Đồng thời , Trương Tuệ Nguyên cũng khẽ gỡ cánh tay cậu ra để tự mình xem xét tình hình của cậu . Nhìn thấy Hạ Minh Hiên bị chảy máu mũi , mặt cũng hơi đỏ , hắn nhíu mày lại .
Trương Tuệ Nguyên nói cậu bình tĩnh , ngồi thẳng lưng rồi hơi cúi nhẹ người về phía trước . Hắn dùng tay bóp nhẹ cánh mũi của cậu trong vài phút , cũng đưa khăn giấy để cậu lau máu trên mũi .
Được một lúc thấy máu không có ngừng , Trương Tuệ Nguyên có chút nghi hoặc chẳng lẽ mình áp dụng sai kiến thức ba mẹ dạy sao . Chợt , Hạ Minh Hiên lên tiếng : “ Tôi bị thiếu vitamin K nên máu sẽ chậm đông lại hơn so với mọi người ”. Đang lúc bối rối , hắn chợt hiểu ra lọ thuốc cậu uống trưa nay rồi nhanh chóng phản ứng lại .
Trương Tuệ Nguyên nhìn quanh một lượt . Ánh mắt dừng trên chai nước lạnh cậu đang cầm . Hắn đưa tay lấy từ trong tay cậu nói : “ Cho tôi mượn một lát ”. Hạ Minh Hiên liền nói : “ Đây là để cậu uống ...”. Cậu chưa nói dứt câu , hắn đã nói : “ Việc cầm máu quan trọng hơn . Nếu chậm trễ sẽ ảnh hưởng sức khoẻ của cậu đó ”.
Hạ Minh Hiên biết hắn lo lắng cho mình , không lên tiếng nữa . Cậu chủ động thả tay ra , đưa chai nước cho hắn . Trương Tuệ Nguyên cầm lấy , mỉm cười nhìn cậu . Hắn nghĩ thầm : “ Ngoan thật ”.
Sau khi đã chườm lạnh lên sống mũi , rất nhanh máu đã ngừng chảy . Mọi người xung quanh thấy Hạ Minh Hiên đã ổn liền tản ra , đi về lớp học . Cậu ngồi nghĩ một lát rồi được Trương Tuệ Nguyên dìu đi về lớp . Cậu cũng không phản kháng dù sao sau một hồi như vậy cũng mất không ít máu lại cộng thêm sức khoẻ kém , cậu không thể cậy mạnh được .
Vào đến chỗ ngồi , Hạ Minh Hiên mỉm cười nhìn hắn : “ Cảm ơn Nguyên Ca ”. Trương Tuệ Nguyên đáp lời : “ Việc nên làm ”. Hắn còn thuận tiện nhắc nhở cậu chú ý bồi bổ bản thân , bổ sung nhiều rau củ chứa nhiều vitamin K một chút . Nhìn bữa ăn trưa nay của cậu , hắn đoán cậu có hơi biếng ăn lại đặc biệt không thích nhiều loại rau củ . Trương Tuệ Nguyên thầm nghĩ về việc bản thân nên làm sắp tới để giúp cậu bổ sung thêm dinh dưỡng cho cơ thể .
Trống đánh vào học , hai người tách ra về chỗ ngồi .
Giờ ra chơi
Một bạn cùng lớp hướng về phía Hạ Minh Hiên nhắc có người đến tìm cậu . Cậu không bận tâm gì , hướng về phía cửa lớp . Ra đến nơi , Hạ Minh Hiên hơi mờ mịt , cậu không biết người này . Thấy cậu đi ra , cậu bạn kia thoáng kinh ngạc , không ngờ rằng người đối diện lại đẹp như vậy rồi nhanh nhẹn tiến đến nói : “ Xin chào , tôi là Tần Dục Phong . Thật sự xin lỗi cậu , lúc nãy chơi bóng tôi trượt tay nên khiến cậu bị thương . Xin lỗi cậu một lần nữa . Hay là cậu cho tôi xin Wechat đi , tôi bồi thường cho cậu ”.
Hạ Minh Hiên nghe như vậy liền lắc đầu : “ Tôi không sao , không cần bồi thường đâu . Nhưng chúng ta có thể kết bạn Wechat với nhau ”. Cậu đưa điện thoại về phía cậu bạn Tần kia . Hai người vui vui vẻ vẻ mà thêm Wechat của đối phương .
Thu điện thoại về , Tần Dục Phong cảm thấy xung quanh hơi lạnh lạnh , lúc ngẩng đầu lên liền thấy một cặp mắt đang nhìn chằm chằm vào mình . Mọi chuyện đã ổn thoả nên Tần Dục Phong không nán lại nữa . Cậu bạn này chào tạm biệt cậu rồi chuồn về lớp mình .
Hạ Minh Hiên xoay người bước vào lớp . Khi đi ngang qua chỗ Trương Tuệ Nguyên , cậu nghe thấy hắn hỏi nên dừng lại : “ Hai người nói gì vậy ? ”. Cậu trả lời lại : “ À cậu ấy đến xin lỗi . Cậu ấy còn xin Wechat của tôi . Tôi thấy bạn bè tuyệt thật , cũng muốn kết bạn với nhiều người nên đã đồng ý .”
Nghe Hạ Minh Hiên nói vậy , ánh mắt Trương Tuệ Nguyên rũ xuống . Cảm nhận thấy tâm trạng người trước mặt không tốt , cậu nghĩ chắc cậu ấy nghĩ mình cũng là bạn bè giống những người khác nên không vui chăng dù sao cũng quen nhau từ nhỏ rồi ? Cậu tiếp lời : “ Nguyên ca , đối với tôi , cậu là người bạn thân nhất đó .”
Dứt lời , Hạ Minh Hiên đi về chỗ , không chú ý đến Trương Tuệ Nguyên phía sau đang đơ ra . Sau một hồi , hắn mới quay lên ổn định lại tâm tình của chính mình .
Một người khác chứng kiến cảnh vừa rồi , Trì Dương cũng cạn lời trước bạn mình . Anh nghĩ trong lòng : “ Quả nhiên tên họ Trương kia có ý với Hiên Hiên rồi . Đúng là không đơn giản mà ”
Trương Tuệ Nguyên của sau này : “ Bạn thân sao ? KHÔNG . Chúng tôi phải vượt lên mức bạn thân mới được .”Thời gian trôi qua nhanh thật . Chớp mắt mà đã qua khai giảng , bắt đầu năm học đầu tiên tại cao trung A .
Tại lớp số một , vào giờ nghỉ trưa .
Trì Dương từ phía sau đưa tay vỗ vai Trương Tuệ Nguyên : “ Này người anh em , đi căng tin trường ăn trưa đi . Tôi đói rồi . À , sẵn tiện rủ thêm Hiên Hiên đi chung đi ”.
Trương Tuệ Nguyên gật đầu , đang chuẩn bị đứng dậy thì lọt vào tai xưng hô “ Hiên Hiên ”. Hắn đưa mắt về phía Trì Dương , giọng điệu lạnh lùng : “ Ai cho gọi cậu gọi như vậy ? ”
Trì Dương ngơ ngác mà nhìn lại Trương Tuệ Nguyên : “ Gì ? Hiên Hiên ? Tôi thấy cậu gọi như thế . Tôi cũng kết bạn với cậu ấy rồi , xa lạ gì mà không thể gọi ” . Trương Tuệ Nguyên chỉ nhàn nhạt mà đáp lại hai tiếng : “ Không được ”. Dứt lời Trì Dương muốn nói lại nhưng nhìn ánh mắt kia , anh đành im lặng .
Hai người quay về phía sau định rủ Hạ Minh Hiên đi nhà ăn , nhưng không thấy cậu đâu . Họ đoán có lẽ cậu đã đi tới đó rồi nên hướng ra cửa lớp ra ngoài .
Trên đường đi , Trì Dương lần nữa lên tiếng : “ Cậu nghĩ mà xem , nếu tôi gọi là Minh Hiên thì nghe xa lạ quá ! ”. “ Không có ” Trương Tuệ Nguyên lại nhàn nhạt đáp lại . Hắn tiếp thêm : “ Tôi thấy bình thường ”.
Trì Dương : “...”. Anh nghĩ thầm bình thường sao cậu ta không gọi như thế đi . Anh suy nghĩ một lúc rồi lên tiếng : “ Thế Tiểu Hiên , xưng hô này ai cũng dùng đừng có cấm mình tôi ” . Hắn ừm một tiếng rồi tiếp tục đi đến nhà ăn .
Bước vào nhà ăn , Trương Tuệ Nguyên nhìn lướt xung quanh một lượt . Hắn phát hiện ra Hạ Minh Hiên liềm quay sang phía Trì Dương : “ Chúng ta qua chỗ cậu ấy trước ”. Nói xong , hai người cùng đi về phía cậu .
Lúc đang đi đến , Hạ Minh Hiên nhìn thấy họ liền vẫy tay chào một tiếng . Cậu thấy họ đến hơi muộn bèn hỏi : “ Sao hai cậu đến muộn vậy , rõ ràng chân dài lắm mà ”. Nghe cậu hỏi , Trương Tuệ Nguyên khoé miệng hơi cong lên , hắn chỉ tay về phía Trì Dương : “ Tại cậu ta lề mề , làm liên luỵ cả tôi ”.
Trì Dương : “ ... ”
Trương Tuệ Nguyên nói tiếp : “ Cậu giữ chỗ dùm bọn tôi ”. Hạ Minh Hiên liền gật đầu .
Sau một lúc , hai người kia quay lại , ngồi xuống đối diện cậu . Lúc này , cậu đã ăn được một phần cơm của mình rồi . Sau đó cả ba trò chuyện một lúc . Đến khi cả ba người ăn xong , đột nhiên Trì Dương lên tiếng : “ Đúng rồi , chiều nay có mấy người lớp tám gạ kèo chúng ta đánh bóng rổ . Họ Trương kia , cậu tham gia luôn đi ”. Hạ Minh Hiên đưa mắt về phía anh nói : “ Bóng rổ sao , tôi cũng muốn xem ” . Thấy cậu thích thú như vậy , Trương Tuệ Nguyên trả lời lại : “ Được rồi ”.
Xong xuôi , ba người cùng tiến về lớp . Trì Dương đi trước , Hạ Minh Hiên và Trương Tuệ Nguyên đi sau . Được một đoạn , hắn tiến sát lại gần cậu : “ Chiều nay , khi kết thúc hiệp đấu , cậu cầm nước cho tôi nhé ”. Hạ Minh Hiên vui vui vẻ vẻ mà gật đầu nhìn hắn .
Về lớp , ai về chỗ nấy . Hạ Minh Hiên từ cặp lấy ra hộp thuốc và một chai nước . Cậu đổ thuốc ra tay , cho vào miệng rồi nuốt xuống . Trì Dương đúng lúc này quay xuống liền thắc mắc : “ Cậu bị bệnh sao Tiểu Hiên ”.
Trương Tuệ Nguyên nghe thế cũng quay xuống , lo lắng hỏi : “ Sao vậy ? ” . Hạ Minh Hiên lắc đầu cười cười : “ Không sao , chỉ là thuốc bổ thôi .” Nghe được một câu này , hắn cũng thấy yên tâm . Dù sao cậu cũng gầy , uống một vài loại thuốc bổ cũng là thường tình .
Đến buổi chiều , tiết thể dục , vì là đầu năm , giáo viên cho học sinh khởi động , chạy hai vòng sân rồi tự do hoạt động . Phía sân bên kia , lớp số tám cũng được giáo viên cho giải tán . Nhóm con trai lớp họ đi đến , chuẩn bị cho trận bóng rổ giữa hai lớp .
Trương Tuệ Nguyên đứng bên cạnh Hạ Minh Hiên thấy vậy liền quay sang phía cậu : “ Cậu ngồi ở phía bậc này , nhớ để ý một chút , cẩn thận bóng lao ra đập vào người ”. Cậu ừ một tiếng rồi đẩy hắn ra tập trung với nhóm con trai của lớp . Cậu còn đưa tay lên thể hiện sự cổ vũ đối với hắn .
Hai lớp đấu với nhau một hồi . Hạ Minh Hiên ước chừng thời gian , nghĩ cũng sắp đến lúc kết thúc bèn chạy đến căng tin mua một chai nước lạnh .
Lúc quay về chỗ ban đầu , đương lúc ngẩng mặt lên xem thì đột nhiên một quả bóng lao tới đập thẳng vào mặt cậu . Chưa phản ứng kịp nên mặt cậu hứng chịu tác động hoàn toàn lực của nó . Thấy mặt hơi đau , Hạ Minh Hiên theo bản năng đưa tay lên che lại .
Tại sân đấu , vì có sự cố họ thống nhất không chơi nữa , dừng lại xem tình hình của bạn học kia . Trương Tuệ Nguyên nhìn về phía người bạn bị bóng đập trúng , thoáng sững sờ . Rất nhanh , hắn phản ứng lại kịp , nhanh chóng chạy về phía Hạ Minh Hiên xem tình hình của cậu .
Hạ Minh Hiên vẫn giữ nguyên như cũ . Nhất thời bị một lực mạnh như vậy ảnh hưởng , cậu chưa phản ứng thêm được mà cứ giữ tay che mặt như vậy . Cậu cảm nhận bạn học đang vây xung quanh mình rồi một giọng nói quen thuộc vang lên kèm một cánh tay rắn chắc khẽ đặt lên vai cậu : “ Cậu có bị đau không ? ”
Hạ Minh Hiên khẽ lắc đầu rồi cậu chợt khựng lại . Một dòng nước ấm nóng đột nhiên từ mũi cậu chảy ra . Đồng thời , Trương Tuệ Nguyên cũng khẽ gỡ cánh tay cậu ra để tự mình xem xét tình hình của cậu . Nhìn thấy Hạ Minh Hiên bị chảy máu mũi , mặt cũng hơi đỏ , hắn nhíu mày lại .
Trương Tuệ Nguyên nói cậu bình tĩnh , ngồi thẳng lưng rồi hơi cúi nhẹ người về phía trước . Hắn dùng tay bóp nhẹ cánh mũi của cậu trong vài phút , cũng đưa khăn giấy để cậu lau máu trên mũi .
Được một lúc thấy máu không có ngừng , Trương Tuệ Nguyên có chút nghi hoặc chẳng lẽ mình áp dụng sai kiến thức ba mẹ dạy sao . Chợt , Hạ Minh Hiên lên tiếng : “ Tôi bị thiếu vitamin K nên máu sẽ chậm đông lại hơn so với mọi người ”. Đang lúc bối rối , hắn chợt hiểu ra lọ thuốc cậu uống trưa nay rồi nhanh chóng phản ứng lại .
Trương Tuệ Nguyên nhìn quanh một lượt . Ánh mắt dừng trên chai nước lạnh cậu đang cầm . Hắn đưa tay lấy từ trong tay cậu nói : “ Cho tôi mượn một lát ”. Hạ Minh Hiên liền nói : “ Đây là để cậu uống ...”. Cậu chưa nói dứt câu , hắn đã nói : “ Việc cầm máu quan trọng hơn . Nếu chậm trễ sẽ ảnh hưởng sức khoẻ của cậu đó ”.
Hạ Minh Hiên biết hắn lo lắng cho mình , không lên tiếng nữa . Cậu chủ động thả tay ra , đưa chai nước cho hắn . Trương Tuệ Nguyên cầm lấy , mỉm cười nhìn cậu . Hắn nghĩ thầm : “ Ngoan thật ”.
Sau khi đã chườm lạnh lên sống mũi , rất nhanh máu đã ngừng chảy . Mọi người xung quanh thấy Hạ Minh Hiên đã ổn liền tản ra , đi về lớp học . Cậu ngồi nghĩ một lát rồi được Trương Tuệ Nguyên dìu đi về lớp . Cậu cũng không phản kháng dù sao sau một hồi như vậy cũng mất không ít máu lại cộng thêm sức khoẻ kém , cậu không thể cậy mạnh được .
Vào đến chỗ ngồi , Hạ Minh Hiên mỉm cười nhìn hắn : “ Cảm ơn Nguyên Ca ”. Trương Tuệ Nguyên đáp lời : “ Việc nên làm ”. Hắn còn thuận tiện nhắc nhở cậu chú ý bồi bổ bản thân , bổ sung nhiều rau củ chứa nhiều vitamin K một chút . Nhìn bữa ăn trưa nay của cậu , hắn đoán cậu có hơi biếng ăn lại đặc biệt không thích nhiều loại rau củ . Trương Tuệ Nguyên thầm nghĩ về việc bản thân nên làm sắp tới để giúp cậu bổ sung thêm dinh dưỡng cho cơ thể .
Trống đánh vào học , hai người tách ra về chỗ ngồi .
Giờ ra chơi
Một bạn cùng lớp hướng về phía Hạ Minh Hiên nhắc có người đến tìm cậu . Cậu không bận tâm gì , hướng về phía cửa lớp . Ra đến nơi , Hạ Minh Hiên hơi mờ mịt , cậu không biết người này . Thấy cậu đi ra , cậu bạn kia thoáng kinh ngạc , không ngờ rằng người đối diện lại đẹp như vậy rồi nhanh nhẹn tiến đến nói : “ Xin chào , tôi là Tần Dục Phong . Thật sự xin lỗi cậu , lúc nãy chơi bóng tôi trượt tay nên khiến cậu bị thương . Xin lỗi cậu một lần nữa . Hay là cậu cho tôi xin Wechat đi , tôi bồi thường cho cậu ”.
Hạ Minh Hiên nghe như vậy liền lắc đầu : “ Tôi không sao , không cần bồi thường đâu . Nhưng chúng ta có thể kết bạn Wechat với nhau ”. Cậu đưa điện thoại về phía cậu bạn Tần kia . Hai người vui vui vẻ vẻ mà thêm Wechat của đối phương .
Thu điện thoại về , Tần Dục Phong cảm thấy xung quanh hơi lạnh lạnh , lúc ngẩng đầu lên liền thấy một cặp mắt đang nhìn chằm chằm vào mình . Mọi chuyện đã ổn thoả nên Tần Dục Phong không nán lại nữa . Cậu bạn này chào tạm biệt cậu rồi chuồn về lớp mình .
Hạ Minh Hiên xoay người bước vào lớp . Khi đi ngang qua chỗ Trương Tuệ Nguyên , cậu nghe thấy hắn hỏi nên dừng lại : “ Hai người nói gì vậy ? ”. Cậu trả lời lại : “ À cậu ấy đến xin lỗi . Cậu ấy còn xin Wechat của tôi . Tôi thấy bạn bè tuyệt thật , cũng muốn kết bạn với nhiều người nên đã đồng ý .”
Nghe Hạ Minh Hiên nói vậy , ánh mắt Trương Tuệ Nguyên rũ xuống . Cảm nhận thấy tâm trạng người trước mặt không tốt , cậu nghĩ chắc cậu ấy nghĩ mình cũng là bạn bè giống những người khác nên không vui chăng dù sao cũng quen nhau từ nhỏ rồi ? Cậu tiếp lời : “ Nguyên ca , đối với tôi , cậu là người bạn thân nhất đó .”
Dứt lời , Hạ Minh Hiên đi về chỗ , không chú ý đến Trương Tuệ Nguyên phía sau đang đơ ra . Sau một hồi , hắn mới quay lên ổn định lại tâm tình của chính mình .
Một người khác chứng kiến cảnh vừa rồi , Trì Dương cũng cạn lời trước bạn mình . Anh nghĩ trong lòng : “ Quả nhiên tên họ Trương kia có ý với Hiên Hiên rồi . Đúng là không đơn giản mà ”
Trương Tuệ Nguyên của sau này : “ Bạn thân sao ? KHÔNG . Chúng tôi phải vượt lên mức bạn thân mới được .”