Hai người sánh vai nhau đi đến trước cửa lớp một . Cả đoạn đường không ai nói chuyện với nhau , cứ thế im lặng mà bước đi . Nhưng Hạ Minh Hiên không biết thi thoảng sẽ có ánh mắt dịu dàng phát ra từ phía người bên cạnh nhìn mình .
Đến nơi , cậu dừng lại rồi nói một tiếng cảm ơn với người này , sẵn tiện cậu hỏi : “ Cậu có tiện giới thiệu một chút không ? Dù sao chúng ta cũng học chung với nhau , chúng ta có thể kết bạn không ? ” Cậu bạn đối diện gật đầu nói : “ Tôi tên Trương Tuệ Nguyên ”.
Nghe đến cái tên này cùng bóng dáng quen thuộc này , Hạ Minh Hiên thoáng sững sờ , ngạc nhiên mà nhìn chằm chằm về phía khuôn mặt Trương Tuệ Nguyên . Thấy cậu biểu hiện như vậy , hắn liền mỉm cười nói : “ Hiên Hiên à , nhận ra tôi rồi chứ . ” Cậu có chút không tin mà hỏi lại : “ Nguyên ca , là cậu , là cậu thật sao ? ” Hắn có chút bất đắc dĩ gật đầu thêm một cái .
Sau khi thấy Trương Tuệ Nguyên xác nhận với mình một lần nữa , Hạ Minh Hiên vui vẻ cười rộ lên . Cậu chạy tới ôm hắn một cái rồi nói : “ Trái đất tròn quá đi , không ngờ lại gặp lại cậu đó Nguyên ca à ” . Thoáng chốc hơi thở của hắn có chút ngừng lại , sau đó lại đều đều như không có gì .
Có lẽ do lâu rồi chưa gặp lại nhau , giờ đây trong lòng hắn nổi lên một chút ý đồ xấu xa . Trương Tuệ Nguyên nói : “ Vui vẻ vậy sao ? Thế mà ai kia khi mới gặp lại kia chẳng nhận ra tôi . Cậu như thế khiến tôi hơi buồn đó ”. Nói xong , hắn làm bộ làm tịch gỡ cậu ra khỏi người mình , quay mặt sang phía khác .
Hạ Minh Hiên thấy thế lại có chút kinh ngạc . Trong lòng cậu thầm nghĩ sao mấy năm không gặp Nguyên ca thay đổi nhiều vậy , dáng vẻ cao ngạo , lạnh lùng trước kia đâu . Bất quá , cậu làm sai nên cũng không so đo nữa . Cậu liền đến gần hắn nói xin lỗi rồi giải thích : “ Không phải vậy . Còn không phải do cậu thay đổi nhiều quá sao . Trông ngày càng đẹp trai hơn rồi đó ”.
Nghe thấy thế , vành tai Trương Tuệ Nguyên có chút đỏ lên . Hắn quay lại nhìn về phía cậu : “ Thôi , không đùa cậu nữa . Sao cậu lại chuyển đến đây vậy , cô chú vẫn khoẻ chứ ? ” Chớp mắt , nụ cười của cậu thoáng dừng lại rồi hạ xuống . Không nói thì thôi , nhưng nói đến những kí ức tồi tệ kia lại xuất hiện . Chúng khiến cậu không thoải mái , cái tát , đòn roi , những lời chửi mắng thậm tệ như hằn sau vào xúc giác , vào kí ức không nguôi ngoai được . Những hồi ức đó quá đỗi kinh khủng không chỉ với một đứa trẻ năm tuổi mà còn với chính bản thân cậu ngay cả khi đã trưởng thành .
Thấy vẻ mặt cậu có gì đó không đúng , trông có vẻ vừa buồn vừa lo lắng , sợ hãi , hắn liền gặng hỏi xem đã có chuyện gì xảy ra sao . Hạ Minh Hiên đáp lại với gương mặt không mấy vui vẻ : “ Nguyên ca à , thật ra đó không phải ba mẹ ruột của tôi . Tôi là trẻ mồ côi , được họ nhận nuôi . Sau đó có vài sự việc đã xảy ra nên ... nên họ đưa tôi về lại cô nhi viện Ôn Điềm ở thành phố A này ”.
Câu trả lời đã phần nào giải đáp cho một phần cảm xúc ngổn ngang trên khuôn mặt của cậu . Chẳng qua Trương Tuệ Nguyên vẫn cảm thấy thắc mắc liệu mấy sự việc kia nghiêm trọng đến mức nào mới gây nên hậu quả sau cùng như vậy . Nhưng hắn cũng biết ý không hỏi nữa . Thấy cậu như thế , hắn không biết tiếp theo nên làm thế nào . Thế là liền theo bản năng tiến đến ôm cậu , vỗ vai mà an ủi . Trương Tuệ Nguyên nói : “ Xin lỗi cậu ” . Người trong lồng ngực chỉ khẽ lắc đầu mà không nói gì .
Trương Tuệ Nguyên cứ như thế ôm Hạ Minh Hiên vài phút . Sau đó dẫn cậu đi vào trong lớp số một . Hai người cứ như thế ngồi chung với nhau . Dù sao ban đầu cũng ngồi tuỳ tiện , thế thì ngồi với người quen biết sẽ cảm thấy thoải mái hơn một chút . Hai người ngồi xuống , sau đó Trương Tuệ Nguyên nghe Hạ Minh Hiên hỏi : “ Năm đó cậu chuyển đi là cùng cô chú đi tới thành phố A sao ? ” Nghe thấy thế hắn liền đáp : “ Ừ ”. Cậu lại hỏi : “ Vậy cô chú hiện tại đang làm ở bệnh viện nào vậy ? ” . “ Bệnh viện Tân Thành ”. Nghe câu trả lời như vậy , cậu cũng không mấy ngạc nhiên . Cô chú đều là những bác sĩ giỏi , việc làm ở một bệnh viện đứng đầu thành phố , thậm chí là thuộc hàng top cả nước là điều hiển nhiên thôi .
Hai người trò chuyện được một lúc nữa thì các bạn cũng dần dần bước vào lớp hết . Cuối cùng là giáo viên chủ nhiệm . Giáo viên đi đến bục giảng rồi tự giới thiệu với cả lớp : “ Xin chào cả lớp . Tôi học Lục , tên Lục Minh Hàn , là giáo viên dạy môn toán . Đồng thời tôi cũng là giáo viên chủ nhiệm đồng hành cùng các bạn trong ba năm tới . Mong rằng các cô cậu học hành nghiêm túc , dù sao lớp ta cũng là lớp số một , là lớp ưu tú của toàn khối mà nhà trường rất kì vọng . Nếu có ai có hành vi không đúng mực hoặc học hành không nghiêm chỉnh , tôi sẽ làm thủ tục chuyển xuống các lớp khác ”. Giọng thầy Lục vang lên âm thanh lạnh lùng lại nghiêm khắc . Không hổ danh là giáo viên đáng sợ nhất trường mà các anh chị khoá trên đồn . Dứt lời , thầy tiếp tục : “ Được rồi , bây giờ đến lúc xếp chỗ ngồi rồi bầu ban cán sự của lớp . Tôi sẽ xếp lần lượt theo thứ hạng thi đầu vào từ trên xuống và chỗ ngồi xếp dọc xuống phía dưới , hết dãy này rồi tiếp tục sang dãy tiếp theo . Đầu tiên , Trương Tuệ Nguyên .”
Hạ Minh Hiên nghe xong liền quay đầu sang phía hắn : “ Nguyên ca , là cậu kìa . Tôi ở hạng tám , không ngồi gần cậu được rồi .” Hắn không phản ứng gì , chỉ nhàn nhạt gật đầu rồi nói : “ Tôi đi trước ”.
Trương Tuệ Nguyên di chuyển đến phía bàn đầu ở dãy đối diện với bàn giáo viên rồi ngồi xuống . Cứ như thế một hồi liền xếp xong . Hạ Minh Hiên cách Trương Tuệ Nguyên hai bàn . Cậu ngồi cùng một bạn nữ khá xinh xắn , khả ái tên là Dư Tử Huyên . Người bạn này tính cách thân thiện , có vẻ hoà đồng nên chẳng mấy chốc hai người đã làm quen với nhau . Thỉnh thoảng nói với nhau vài câu trông rất vui .
Lúc này có một ánh mắt đang nhìn về phía Hạ Minh Hiên và Dư Tử Huyên . Trương Tuệ Nguyên ngoái đầu nhìn lại mà có chút không vui , hắn thấy trong lòng dâng lên luồng cảm xúc rất khó chịu . Hắn tập trung nhìn hai người bọn họ đến nỗi chẳng nghe thấy người bạn thân phía dưới đang nói gì . Phía dưới là Trì Dương , người bạn chơi chung với hắn từ khi mới chuyển đến thành phố A này . Trì Dương nói : “ Này , không phải nói đi chung sao . Sao cậu lại tách lẻ đi một mình thế , làm tôi đứng đợi mãi nên mới vào lớp muộn đó . ” Trì Dương than vãn một hồi mà chẳng thấy hắn nói gì liền nhìn về phía hắn . Cậu theo tầm mắt Trương Tuệ Nguyên nhìn xem nãy giờ hắn đang chăm chú nhìn cái gì mà thất thần như vậy .
Nhìn về phía Hạ Minh Hiên , Trì Dương khá ngạc nhiên . Trong lòng cậu nghĩ , đây không phải người cùng bạn hắn ngồi với nhau lúc đầu sao . Tưởng là ngẫu nhiên ngồi thầy đợi xếp chỗ . Không nghĩ tới Trương Tuệ Nguyên lại nhìn chằm chằm người ta như vậy . Không đơn giản , không đơn giản . Quả nhiên là không đơn giản mà .
Trên mặt Trì Dương hiện lên nụ cười gian xảo , cậu quay lại vỗ Trương Tuệ Nguyên mà hỏi : “ Ai vậy , cậu quen cậu ấy hả ? ” Hắn thu hồi ánh mắt , trả lời bạn mình : “ Quen . Tôi gặp cậu ấy hồi nhỏ , sau đó chuyển đi . Bây giờ lại gặp lại .”
Trì Dương nghe vậy lại cười càng thêm gian xảo : “ Trái đất tròn thật đó . Hai người có gặp nhau hồi nhỏ , bỏ bớt đi đoạn thời gian kia , làm tròn lên chẳng phải hơi giống thanh mai trúc mã sao . ”
Trương Tuệ Nguyên thầm nghĩ : “ Thanh mai trúc mã , thanh mai trúc mã ...” Cụm từ này cứ nảy lên trong đầu hắn mãi . Tâm tình nhờ đó cũng thoải mái lên không ít . Hắn nhìn Trì Dương cười cười nói : “ Cậu nói ít lại một chút ”. Thấy hắn như vậy Trì Dương càng khẳng định không ổn rồi . Nhưng cậu cũng không định nói gì thêm nữa , chú tâm vào việc bầu ban cán sự .
Hoàn thành xong mọi việc , thầy Lục nhắc nhở về lịch khai giảng , lịch học rồi cho cả lớp về nhà .
Hạ Minh Hiên đang chuẩn bị đứng dậy thì thấy có hai bóng người xuất hiện . Cậu ngước mắt lên thì thấy Nguyên ca và một người xa lạ . Thấy cậu có ánh mắt mơ hồ nhìn về phía mình , Trì Dương liền lên tiếng : “ Xin chào , tôi là Trì Dương , bạn thân của cậu ấy ”. Hạ Minh Hiên liền đáp lại : “ Xin chào , hoá ra là bạn của Nguyên ca sao ”
Trì Dương nghe cậu gọi một tiếng Nguyên ca mà sững sờ , liền nghĩ thầm họ thân thiết thế sao . Trong lòng Trì Dương hiện lên sự tò mò mở miệng nói : “ Cậu kết bạn Wechat với tôi đi ”. Hạ Minh Hiên lấy điện thoại ra đưa về phía Trì Dương . Chưa thấy điện thoại cậu bạn này đưa lên quét mã kết bạn thì cậu đã thấy Trương Tuệ Nguyên quét mã trước , xong xuôi hắn thản nhiên bỏ điện thoại vào túi .
Trì Dương : “ ....”
Kết bạn Wechat xong xuôi , ba người cùng đi về nhà . Trên đường , Hạ Minh Hiên lần nữa mà kinh ngạc nhìn hai người đi cùng mình . Hai người cùng nằm trong top ba toàn khối . Cậu quay sang phía họ mà nói : “ Sau này mong hai cậu chỉ giáo đó , tôi học dở tự nhiên lắm .” Cả ba vừa đi vừa vui vẻ mà cười nói .
Đến trạm xe buýt họ tạm biệt nhau rồi tách ra đi về nhà .