Sau hôm Hạ Minh Hiên bị thương , thỉnh thoảng Trương Tuệ Nguyên sẽ mang đến lớp một bình nước ép rồi đưa cho cậu . Hôm thì nước ép táo , hôm thì nước ép lựu rồi sữa hạt óc chó và một vài loại khác nữa .

Ban đầu , Hạ Minh Hiên không nhận nhưng hắn cứ khăng khăng đưa cho cậu . Hắn còn nói : “ Nước này chứa nhiều vitamin K , rất có lợi cho sức khoẻ của cậu . Tôi làm như này để xứng đáng với danh xưng là bạn thân nhất của cậu mà . Không phải bạn thân với nhau đều quan tâm nhau như vậy sao ? ”

Nghe Trương Tuệ Nguyên nói như vậy , Hạ Minh Hiên cũng không phản bác lại nữa . Nếu từ chối lỡ làm cậu ấy buồn thì không hay chút nào .

Suy nghĩ xong xuôi , cậu mỉm cười với hắn , đưa tay nhận lấy : “ Cảm ơn cậu ”.

Chưa hết , vào buổi ăn trưa ở nhà ăn , Trương Tuệ Nguyên thấy Hạ Minh Hiên ăn ít rau nên khi đi lấy đồ ăn hắn liền lấy nhiều rau hơn mọi hôm . Trì Dương thấy thế cũng không nghĩ nhiều , Trương Tuệ Nguyên ăn uống rất hợp lí , hôm nay ăn nhiều rau hơn chắc là do táo bón chăng ? Ý nghĩ này rất bình thường lại hơi tế nhị , Trì Dương chỉ im lặng đi theo hắn về phía Hạ Minh Hiên để ăn trưa .

Hạ Minh Hiên nhìn thấy phần ăn của Trương Tuệ Nguyên liền cảm thấy ngạc nhiên hỏi : “ Nguyên ca , sao hôm nay cậu ăn nhiều bông cải xanh vậy ? ”

Trương Tuệ Nguyên định gắp cho cậu nghe vậy thì ngẩng đầu nhìn cậu một cái rồi vừa dùng đũa đưa sang vừa trả lời : “ Cho cậu một nửa ”.

Hạ Minh Hiên và Trì Dương đồng thời sửng sốt nhìn về phía Trương Tuệ Nguyên .

Cậu định tránh đi chợt khựng lại khi âm thanh trầm thấp lại ân cần vang lên từ phía đối diện : “ Tôi thấy cái này bổ dưỡng lắm . Cậu nên ăn nhiều một chút ”.

Hạ Minh Hiên tự nhủ đã nói người ta là bạn thân nhất rồi không thể phụ lòng tốt của cậu ấy được . Cậu không tránh đi nữa mà tiếp nhận đũa rau đó . Hạ Minh Hiên nói cảm ơn hắn rồi vùi mặt vào chiến đấu với phần “ cỏ xanh cao cấp ” này .

Phát hiện ra biểu cảm phức tạp trên mặt cậu , khoé miệng Trương Tuệ Nguyên không nhịn được mà hơi dương lên một chút .

Chứng kiến toàn bộ cảnh ái muội vừa rồi , Trì Dương hơi tức giận nhìn về phía Trương Tuệ Nguyên khi hắn xem anh như bù nhìn mà chẳng để tâm gì  : “ Lão Trương , tôi cũng cần bổ dưỡng , cậu cho tôi một ít bông cải xanh đi ” .

Anh dùng đũa hướng về khay thức ăn của Trương Tuệ Nguyên thì bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo truyền tới . Hắn lạnh lùng nhích sang một chút , nói : “ Đây là phần ăn của tôi . Cậu muốn ăn thì đi ra quầy thức ăn lấy ”.

Trì Dương : “... ”. Được lắm người anh em , đúng là có mới nới cũ mà .

Sắp tới thời gian thi giữa kì , nhìn theo kết quả của mấy bài thi tháng vừa qua thì phần thi xã hội của Hạ Minh Hiên rất tốt nhưng phần tự nhiên mới trên mức khá một chút .

Để được miễn học phí thì thành tích của cậu phải nằm trong top 10 của khối . Thế nên dạo gần đây việc học trở nên căng thẳng hơn một chút . Hạ Minh Hiên cũng thường xuyên lui tới hỏi bài Trương Tuệ Nguyên .

Cậu có đến hỏi bài Trì Dương nhưng mỗi lần như vậy , Hạ Minh Hiên cảm nhận thấy sắc mặt Trương Tuệ Nguyên không tốt cho lắm . Cậu không hiểu gì nhưng phát hiện như vậy lại không biết nên làm thế nào cho thoả đáng . Hạ Minh Hiên thầm nghĩ chắc cậu ấy gặp phải chuyện gì đó mới cảm thấy không vui . Chuyện cá nhân cậu ấy mình không nên đi sâu làm gì . Phải ưu tiên kì thi sắp tới cái đã .

Trì Dương chơi với Trương Tuệ Nguyên lâu như vậy sao lại không hiểu sắc mặt kia của hắn . Tranh thủ lúc đi vệ sinh , anh liền trêu ghẹo hỏi : “ Này Trương cẩu , sao những lúc tôi dạy cho tiểu Hiên mặt cậu trông như ăn phải bình giấm chua lè vậy ? ”

Trương Tuệ Nguyên nghe vậy , liếc mắt nhìn anh một cái đáp : “ Tôi giỏi hơn cậu .”

Nghe thấy vậy , ban đầu Trì Dương tưởng hắn đang khoe khoang với mình . Chợt nảy ra suy nghĩ chẳng lẽ hắn chế giễu mình không đủ trình độ dạy tiểu Hiên ?

Nghĩ như vậy , Trì Dương hung hăng trừng mắt nhìn hắn .

Trương Tuệ Nguyên chỉ cười khẩy anh một cái rồi về lớp .

Trương Tuệ Nguyên về đến chỗ ngồi thì Hạ Minh Hiên tiến đến cầm theo một quyển vở . Hắn biết ý liền bảo cậu ngồi sang bên cạnh . Bạn cùng bàn của hắn hiện đang đi ra ngoài nên cậu thuận thế ngồi xuống .

Trương Tuệ Nguyên trông thấy bài cậu muốn hỏi định quay sang giảng bài . Hắn trông thấy khoảng cách hơi xa nên dịch gần đến bên cạnh Hạ Minh Hiên để tiện nói chuyện hơn .

Đúng lúc này cậu nhìn sang đã thấy hắn tiến sát rất gần mình . Không hiểu sao tim cậu đập nhanh thêm vài nhịp , mặt cũng thấy hơi nóng . Rất nhanh , Hạ Minh Hiên đã lấy lại tinh thần tập trung vào bài giảng trước mắt .

Sau một hồi giảng giải kĩ càng , lúc Trương Tuệ Nguyên liếc nhìn sang bên cạnh liền nhìn thấy dáng vẻ tập trung của cậu bạn nhỏ . Hàng mi dày chớp chớp tạo thành một cái bóng nhỏ , đuôi mắt hơi sếch lên trông sắc sảo nhưng lại không kém phần xinh đẹp , đáng yêu . Trương Tuệ Nguyên để ý thấy hai người ngồi gần sắp chạm cánh tay vào nhau rồi . Hắn bất giác mặt đỏ , tim đập nhanh thêm một nhịp .

Cảm nhận thấy người bên cạnh đang nhìn mình chằm chằm , Hạ Minh Hiên hướng ánh mắt sang bên lập tức bắt gặp ánh mắt đen láy của hắn . Cậu hỏi : “ Có chuyện gì sao ? ”

Trương Tuệ Nguyên lắp bắp như ai đó bị phát hiện bí mật đáp : “ Không ... Không có gì . Cậu hiểu phần này rồi chứ ? ”

Hạ Minh Hiên gật đầu . Cậu nói cảm ơn rồi nhanh chóng thu dọn quay về chỗ ngồi . Trước khi đi cậu còn nói : “ Đợi thi xong , tôi sẽ hậu tạ đàng hoàng nha Nguyên ca ”.

Thoáng cái đã thi giữa kì xong .

Hôm nay là ngày thông báo kết quả thi . Thầy Lục đứng trên bục giảng , nghiêm túc nhìn vào tờ giấy xếp hạng . Vị trí đầu tiên của lớp và của toàn khối không có gì thay đổi vẫn là Trương Tuệ Nguyên . Trì Dương cũng như cũ , ở top 3 . Về phần Hạ Minh Hiên , không uổng công cậu tập trung học tập trong khoảng thời gian vừa rồi . Lần này cậu đứng thứ 5 của lớp và đứng thứ 7 toàn khối .

Do đạt được kết quả tốt , nét mặt Hạ Minh Hiên tươi vui hơn mọi ngày nhiều .

Trên đường về nhà , cậu chuyển ánh mắt cảm kích sang phía Trương Tuệ Nguyên và Trì Dương nói : “ Cảm ơn hai cậu . Sau này vẫn phải làm phiền rồi . Trước mắt , nếu các cậu muốn tôi làm gì thì cứ nói xem như lời cảm tạ của tôi đối với sự giúp đỡ vừa qua nha ”.

Khi những lời này lọt vào tai Trương Tuệ Nguyên , hắn tức khắc trả lời lại : “ Vậy thì cuối tuần này , tôi có thể đến cô nhi viện chỗ cậu được không ? ”

Hạ Minh Hiên hơi sửng sờ xong lại mỉm cười gật đầu đồng ý . Cậu ngước mắt về phía Trì Dương ý muốn hỏi hắn có đến không .

Anh chưa kịp lên tiếng , Trương Tuệ Nguyên đã nói : “ Hôm đó cậu ta bận rồi ”.

Trì Dương : “... ”. “ Ừ , cuối tuần này tôi có việc . Với lại tôi không giúp cậu được gì nhiều , chủ yếu công lao vẫn là của lão Nguyên . Tôi không thể mặt dày nhận được ”.

Anh đã nói như vậy , Hạ Minh Hiên hơi hơi gật đầu xem như đồng ý .

Hạ Minh Hiên và Trương Tuệ Nguyên thảo luận một chút . Họ thống nhất hắn sẽ đứng ở trạm xe buýt gần đó rồi đợi cậu tới đón .

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play