Hôm sau ,cậu dậy sớm phụ viện trưởng nấu bữa sáng cho mọi người . Sau khi ăn xong , cậu chào viện trưởng rồi chuẩn bị đến trường .
- À , suýt nữa thì quên mất . Hôm nay con bắt đầu đi làm thêm nên con sẽ về muộn hơn một chút . Người đừng lo lắng nhé
- Được rồi chú ý an toàn nhé Tiểu Hiên .
Nghe thấy vậy , cậu gật đầu rồi đi bộ ra trạm bắt xe buýt đến trường . Vừa đến cổng trường , cậu nghe thấy tiếng gọi của cô chủ nhiệm . Ngừng chân lại một chút thì cô Viên đã đến bên cạnh . Cô biết hôm qua cậu đã thử sức mình ở kì thi đầu vào của cao trung A nên hỏi :
- Em làm bài ổn chứ ?
- Dạ ổn ạ . Em khá yên tâm về phần xã hội , phần tự nhiên cũng tạm .
- Thế là được rồi . Cô tin em làm được mà . Ban đầu chưa chia theo khối nên cô nghĩ với thành tích của em thì có thể vào lớp một đó . Giờ thì chờ đợi tin vui thôi .
Hai người vừa đi vừa trò chuyện . Đến phòng chờ , cậu tạm biệt cô Viên rồi đi về lớp học . Bước vào lớp , đi tới chỗ ngồi của mình . Khi đang treo cặp sang bên hông , có hai bóng người lại gần vỗ lên vai cậu . Cả Tạ Vi Chu và Tống Giai Nhi đều đông thanh lên tiếng :
- Chúc mừng nha người anh em . Nói xong ai vào chỗ nấy
Cậu giật mình rồi nhanh chóng mỉm cười nhìn họ . Quay sang nhìn Tạ Vi Chu bên cạnh mình lại quay lên phía trên nhìn Tống Giai Nhi , cậu thắc mắc :
- Các cậu chúc mừng gì vậy ?
- Tạ Vi Chu : Chúc mừng cậu vừa trải qua kì thi khốc liệt chứ sao . Ổn cả chứ ?
- Ổn mà . Cậu không tin năng lực của tớ hả ?
- Tống Giai Nhi : Đúng đó Tiểu Tạ à . Cậu nghi ngờ năng lực của Hiên Hiên hả ?
- Tạ Vi Chu : Đâu có . À sao cậu lại gọi tớ như thế , nghe ghê quá .
Hai người mới đôi ba câu lại cãi nhau chí choé . Cậu nhìn thấy chỉ biết cười trừ .
Kết thúc buổi học hôm nay cả ba người cùng nhau về nhà . Xuống tới trạm xe , cậu ôm chầm lấy cổ hai người bạn
- Xin lỗi nhé , bắt đầu từ hôm nay tớ sẽ đi làm thêm nên chúng ta không về nhà chung thường xuyên được .
- Tống Giai Nhi : Thế thì có quá sức không ? Cậu vừa vất vả ôn thi mà , phải xã hơi cho đã chứ .
- Không sao đâu . Việc phục vụ thôi , không nặng . Hai cậu về trước , tớ đi đây . Tạm biệt .
Đến cửa hàng như đã nói trước đó , cậu bắt gặp chủ quán – cô Ôn Tịnh Vân .
- Chào cô , cháu tới làm việc .
- Cậu là Hạ Minh Hiên ?
- Dạ , là cháu .
- Được rồi , cứ gọi cô là cô Ôn . Vào đây cô giới thiệu sơ qua với mọi người và công việc của cháu .
Cậu được cô chủ quán dẫn tới giới thiệu với nhân viên trong quán : “ Giới thiệu một chút . Đây là nhân viên mới của quán . Sau này chú ý giúp đỡ cậu bé một chút nhé . Phần còn lại tới cháu .” Cô quay sang nhìn cậu mỉm cười .
Cậu ngại ngùng nhìn cô rồi quay sang nói : “ Chào mọi người , em là Hạ Minh Hiên , anh chị gọi Tiểu Hiên là được .”
Trong số họ , có người lên tiếng : “ Aiza , bà chủ à . Bà kiếm đâu ra cậu bạn đẹp trai này vậy .”
Chủ quán : “ .....”
“ Đừng bùa giỡn nữa , Tiểu Hiên còn là học sinh đó .” Nghe mấy lời chọc ghẹo như vậy , chẳng mấy chốc mặt cậu đã đỏ bừng lên . Mọi người biết cậu còn nhỏ không nói đùa nữa . Ai nấy cũng vui vẻ chào hỏi rồi vào chỗ làm việc của mình . Cậu tiếp tục cùng cô Ôn đi coi tổng thể quán và học việc . Xong xuôi , Minh Hiên vào phòng thay đồ , thay trang phục của mình rồi bắt đầu làm việc .
Hết giờ làm việc , trời cũng đã tối . Cậu chào tạm biệt mọi người , đi bộ về cô nhi viện . Về tới nói là vừa kịp giờ ăn tối . Thấy Minh Hiên về , viện trưởng vẫy cậu lại : “ Con cất đồ đi rồi lại đây ăn cơm ”. Cậu mỉm cười gật đầu rồi nhanh chóng cất gọn cặp sách vào phòng . Ra tới phòng ăn , cậu tới bên ngồi cạnh viện trưởng . Hai người vừa ăn cơm vừa trò chuyện . “ Tiểu Hiên à , chỗ làm hôm nay thế nào ? ” Cậu đáp : “ Tốt lắm ạ , con thấy mọi người trong quán rất thân thiện còn vui vẻ , hoà đồng nữa .” Bà nghe thế liền cảm thấy an tâm : “ Tốt rồi , Tốt rồi . Con nhớ chú ý sức khoẻ .” Cậu gật đầu , tiếp tục ăn cơm .
Cậu giúp mọi người dọn dẹp rồi quay về phòng chuẩn bị sách vở cho ngày mai . Thời gian cứ thế trôi đi , mãi cho đến một tuần sau đó . Như mọi hôm , khi đang trên đường về cô nhi viện sau buổi làm thêm , cậu nhận được một tin vô cùng bất ngờ . Trường cao trung A gửi thông báo đến điện thoại của cậu . Nhìn thấy nội dung , cậu không kìm được vui sướng liền chạy nhanh về . Gặp được viện trưởng , Minh Hiên vừa cười vừa ôm chầm lấy bà . Nhìn thấy cậu vui vẻ như vậy , bà phần nào đoán ra là có chuyện gì xảy ra rồi : “ Sao thế Tiểu Hiên , có chuyện vui sao ? ”
“ Con đậu cao trung A rồi , con làm được rồi ”. Cậu vui vẻ cười nói . Bà thấy thế mà có chút vui mừng . Lâu lắm mới nhìn Tiểu Hiên cười tươi như vậy một lần nữa . Bà nói : “ Chúc mừng con . Con muốn quà gì không , ta sẽ tặng cho con như một phần thưởng cho sự cố gắng của thời gian vừa qua ? ”. “ Không cần đâu ạ . Người là món quà quý giá nhất đối với con rồi .”
Lòng bà như có ai bóp lại , chua xót lại đau đớn vô cùng . Bà ôm lấy Minh Hiên , vỗ nhẹ lên lưng cậu : “ Được rồi , dẻo miệng quá .”
Hôm sau , cậu báo tin này cho cô Viên và hai người bạn của mình . Bọn họ đều chúc mừng cậu vì thành tích này . “ Cừ lắm người anh em ” Tạ Vi Chu vỗ lên vai cậu . “ Cậu có thể đừng đụng chạm mạnh như vậy không , tớ giật mình .” Lần nào cũng thế , có khi khoẻ mạnh cũng bị cậu ấy hù doạ mà mắc bệnh tim .
“ Mặc kệ Vi Chu đi , chúng ta cùng đi ăn mừng nhé ? ” Tống Giai Nhi đẩy vai Tạ Vi Chu ra , đưa ra lời đề nghị cho cả ba người sau giờ học . Tạ Vi Chu chen lời vào : “ Không được từ chối , chúng ta đã lâu lắm không đi ăn cùng nhau rồi .” Cả hai người cứ mè nheo suốt . Không còn cách nào khác , cậu đành thoả hiệp với họ . Cậu nhắn tin xin chủ quán nghỉ và hứa sẽ làm bù thêm giờ sau . Sau đó là gọi điện nói với viện trưởng về chuyện này .
Xong xuôi , cả ba tụ tập ăn uống miết . Ăn no căng bụng , ba người vừa cười nói vui đùa vừa đi về nhà .
Hôm sau là ngày nghỉ , Hạ Minh Hiên dậy sớm , cậu đến phụ giúp viện trưởng mấy việc vặt . Ăn sáng xong , cậu nói chuyện qua với bà phải đi làm bù cho ngày hôm qua rồi đi bộ tới cửa hàng . Đến nơi , cậu chào hỏi mọi người , đi tới thay đồ cho nhân viên . Cửa hàng làm đồ rất ngon lại trùng ngày nghỉ nên đông khách hơn so với mọi hôm . Cậu sửa sang song , nhanh nhẹn ra làm việc cùng nhân viên trong quán .
Giờ nghỉ trưa , tranh thủ lúc vắng khách mọi người tụ tập lại cùng nhau ăn cơm . Hạ Minh Hiên lên tiếng : “ Có phải hôm nay khách đến hơi đông không ? Em cảm thấy nhiều hơn so với ngày nghỉ của tuần trước thì phải .” Cô gái phục vụ tên Tô Tiểu Mặc trả lời cậu : “ Là nhờ em đó , trên mạng có bài đăng về quán . Trong đó có ảnh của em .Thế nên hôm nay nhiều người một phần là vì em đó . Chị thấy khách đến nhìn em suốt mà , đặc biệt là mấy cô nữ sinh ấy .” Lúc này vẻ mặt cậu ngơ ngác sau đó lại dần dần đỏ lên . Cậu không nói gì nữa mà cắm cúi ăn cơm . Thấy biểu tình này , ai nấy đều bật cười vì trông cậu dễ thương quá .
Từ khi biết kết quả thi tốt , lòng cậu như thoát khỏi tảng đá lớn . Còn lại chỉ cần đến trường nhận lớp và tiếp tục chăm chỉ học tập . Những ngày sau đó cũng không có gì đặc biệt . Chỉ là một chuỗi hành động lặp đi lặp lại mà thôi . Hết đến trường lại làm thêm rồi về cô nhi viện . Khi đã chính thức nghỉ hè , Hạ Minh Hiên không cần đến trường nữa . Mỗi ngày cậu vẫn chỉ sinh hoạt , phụ việc ở cô nhi viện rồi lại đi làm thêm . Thi thoảng , có một vài màu sắc mới mẻ xuất hiện trong cuộc sống của cậu . Cậu đi chơi cùng Tạ Vi Chu và Tống Giai Nhi , không thì đến tiệm sách cũ mua sách của năm nhất cao trung để đọc qua hoặc loại sách mà cậu yêu thích .
Thời gian trôi qua , chớp mắt đã qua hơn hai tháng . Hôm nay là ngày cuối cùng cậu làm ở quán bánh ngọt . Cuối ngày mọi người tặng cậu một chiếc bánh kem dâu có gắn hình mặt trời kem theo xem như món quà chia tay . Cô Ôn chủ quán cũng đi tới đưa cho cậu một bọc tiền , cô nói : “ Tiền lương tháng này của cháu nhé . Nhờ cháu mà dạo này quán đông hẳn nên cô thưởng thêm . Đừng ngại nhé , chút tấm lòng của cô .” Cậu nhìn cô , gật đầu đáp : “ Cháu cảm ơn ” , lại quay sang nói cảm ơn với mọi người . Cậu cúi chào tạm biệt , rồi mở cửa đi về . Đến nơi , cậu chào hỏi xong , đi về phòng cất kĩ số tiền này . Chuẩn bị mọi thứ cho buổi nhận lớp ngày mai , Hạ Minh Hiên ra khỏi phòng ăn tối .
Không biết có phải do hào hứng quá không mà cậu không ngủ được . Mãi đến nữa đêm , cậu mới chậm rãi nhắm mắt chìm vào giấc ngủ . Sáng hôm sau , Hạ Minh Hiên thức dậy sớm theo đồng hồ sinh học . Cậu ăn mặc chỉnh tề , chào hỏi với viện trưởng rồi đến trạm xe để xuất phát tới cao trung A .
Trời dạo này vào thu , mát mẻ hơn chút . Cây cối vào mùa thay áo , lá vàng cứ rơi lả tả theo gió xuống hai bên đường . Xe dừng trước cổng trường . Bước xuống xe , Hạ Minh Hiên thoáng ngỡ ngàng trước ngôi trường . Không gian rất rộng lại phủ nhiều cây . Nói chung là không khí vô cùng tuyệt vời . Do trước đó trong giấy báo có đề cập đến lớp luôn , cậu học lớp số một . Đang định đi đến bảng thông báo nhưng nhìn mọi người chen chúc nhau , người cậu lại nhỏ , gầy hơn so với bạn bè nên quyết định tự tìm .
Cậu đi đến toà nhà được đánh dấu là của năm nhất . Lần theo dãy hành lang tiến vào trong . Khi đang nhìn bảng kí hiệu số lớp , vì không để ý đường đi , Hạ Minh Hiên va trúng vai của người khác . Cậu quay đầu lại xin lỗi thì khựng lại . Trông người này khá quen nhưng cậu không nhớ đã gặp khi nào . Cậu bạn đối diện trong cũng có vẻ ngạc nhiên , định nói gì đó . Thấy Hạ Minh Hiên nói : “ Xin lỗi cậu , cậu biết lớp một ở đâu không ? ” , cậu trai nhanh chóng thu lại vẻ mặt vừa rồi , khẽ gật đầu nói : “ Cậu đi theo tôi , chúng ta cùng lớp .”
Hạ Minh Hiên nghe thấy liền mỉm cười vui mừng , đi theo cậu bạn này . Trong lòng cậu bất chợt có cảm giác thân quen lạ thường .