“Các người vì sao muốn gia nhập tổng đội tác chiến?” Đội trưởng Arthur ngồi dựa vào một mảnh phế tích, động tác thuần thục châm điếu thuốc cho mình.
Trận ác chiến vừa kết thúc, khói thuốc súng vẫn còn chưa tan, hòa lẫn với làn khói thuốc lá mới đốt khiến tầm nhìn trở nên mờ ảo. Trong màn sương mờ ấy, Thẩm Thính Lan chỉ thấy rõ được đôi mắt màu hổ phách của Arthur.
Lanci đứng ngay bên cạnh Thẩm Thính Lan. Đại thiếu gia kia vẫn ngạo nghễ khó thuần, khóe môi nhếch lên một nụ cười bất cần:
“Đương nhiên là để cho ba tôi bực tức.”
Arthur cười lạnh: “Tôi đoán được mà.”
“Còn cậu thì sao, Thính Lan?” Arthur lại hỏi: “Cậu gia nhập vì cái gì?”
Ngay cả Lanci cũng nghiêng đầu nhìn sang, tựa hồ muốn biết câu trả lời.
Còn có thể là vì cái gì chứ?
Đương nhiên là để hoàn thành nhiệm vụ, sớm ngày vượt ải rồi về nhà thôi!
Thẩm Thính Lan nghĩ vậy trong lòng, nhưng lời ấy lại không thể nói ra miệng.
Cho nên khi ấy cậu đã trả lời——
“Vì cứu người.”
Hình như cậu đã nói như thế.
Khi xoay người chém xuống một kích chí mạng, kết liễu con quái vật cấp VI đang tấn công Lâm Mục trong rừng cây, Thẩm Thính Lan bất chợt nhớ lại đoạn đối thoại kia.
Xem đi.
Quả nhiên con người không thể nói dối. Nói dối quá nhiều thì một ngày nào đó nó sẽ biến thành sự thật.
Thi thể quái vật trên mặt đất dần dần tan chảy như ngọn nến, dòng dịch nhầy đen ngòm loang ra, chỉ trong chốc lát biến thành một vũng nhơ nhớp.
Cảnh tượng này quá mức kinh khủng, mồ hôi lạnh trên người Lâm Mục túa ra, toàn thân run rẩy không kìm được. Dạ dày cuộn lên từng đợt, cậu ta nôn khan mấy lần, cố gắng nuốt ghê tởm xuống.
Thẩm Thính Lan sớm quen với những cảnh tượng này nên chẳng mấy bận tâm. Ngược lại nhìn gương mặt tái nhợt của Lâm Mục, cậu mở miệng hỏi:
“Cậu có ổn không?”
“Không… không sao. Cảm ơn cậu đã cứu tôi.” Lâm Mục rốt cuộc cũng hoàn hồn.
Thẩm Thính Lan khẽ “ừ” một tiếng: “Vậy tôi đi đây.”
“Chờ, chờ đã!”
Thấy cậu sắp rời đi, Lâm Mục hoảng hốt định đứng dậy, nhưng đôi chân vẫn mềm nhũn, “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống đất, trông như sắp quỳ lạy cậu một cái luôn cho xong.
Thẩm Thính Lan: “……”
“Trong trường học xuất hiện quái vật như thế, cậu không sợ sao?”
Lâm Mục vội vàng hỏi, nhưng vừa dứt lời đã tự nhận ra mình ngu ngốc. Nếu Thẩm Thính Lan sợ thì sao có thể dễ dàng chém chết quái vật như thế?
Quả nhiên, cậu liếc nhìn với ánh mắt kỳ lạ, như đang nhìn một tên ngốc.
Da đầu Lâm Mục lập tức tê dại, mặt nóng ran, vội vàng lắp bắp chữa lại:
“Tôi… Ý tôi là, vừa rồi đã xuất hiện quái vật, bên ngoài nguy hiểm như vậy, tốt nhất tìm một nơi an toàn rồi chờ tín hiệu khôi phục rồi liên hệ giáo vụ… còn có quân ủy nữa, chắc quân ủy sẽ nhanh chóng phái người tới.”
“Tín hiệu sẽ không nhanh như vậy khôi phục.” Thẩm Thính Lan đáp.
“Nhưng cậu nói cũng đúng, tôi khuyên cậu nên về nhà trốn vài ngày.”
Dù biết với loại quái vật này, ngay cả trong nhà cũng chẳng mấy an toàn, nhưng so với lang thang ngoài rừng thì vẫn tốt hơn nhiều.
“Vậy còn cậu…”
“Tôi không cần.”
Nói xong, Thẩm Thính Lan xoay người, đi về phía bìa rừng.
Lâm Mục lúc này đôi chân đã đỡ hơn nhiều, vội vàng bật dậy như cá chép lộn, khoác tạm chiếc áo rách tả tơi bị quái vật xé nát lên cánh tay, cầm nến chạy theo phía sau.
Một mình ở lại trong khu rừng tối đen thì cậu ta tuyệt đối không dám. Hình bóng con quái vật vừa rồi vẫn như bóng ma phủ lên lòng, khiến bất cứ thứ gì trong tầm mắt cũng trở thành đáng sợ. Chỉ có người vừa cứu mình, mới đem lại cho cậu chút cảm giác an toàn.
Lâm Mục lon ton theo sau, vừa đi vừa lải nhải:
“Bạn học… à không, anh hùng! Cậu tên gì vậy? Tôi là Lâm Mục, mục trong mục sư đó. Cậu biết rốt cuộc chuyện này là thế nào không? Đám quái vật đó từ đâu ra? Cậu định đi đâu? Tuy cậu rất lợi hại nhưng bên ngoài thật sự nguy hiểm, nếu không thì tìm chỗ trốn đã? Bây giờ tối thế này, cậu xem tôi ít nhất cũng có cây nến, nếu không thì…”
“Im.” Thẩm Thính Lan bị cậu ta lải nhải làm phiền, dừng bước.
“Cậu đừng nói nữa.”
Người này nói chuyện cứ như súng liên thanh.
Thậm chí còn phiền hơn cả thiếu gia Lanci.
Lâm Mục sợ làm cậu bực, vội vàng ngậm miệng, không dám hó hé.
Cuối cùng thế giới cũng yên tĩnh. Thẩm Thính Lan liếc nhìn cậu ta, thấy đối phương vẫn cứ dính chặt sau lưng ba mét, đôi mắt nhìn cậu khẩn trương như thể nếu bị xua đi thì sẽ lập tức tự sát ngay tại chỗ.
Thẩm Thính Lan: “……”
Ai nói cứu người xong còn phải có trách nhiệm hậu kỳ thế này chứ.
Cậu bất lực thở dài.
“Tôi cũng không rõ tình huống hiện tại thế nào, nhưng tôi phải đến kho vũ khí. Nếu cậu muốn đi theo thì hãy ngoan ngoãn im lặng.”
“Cậu cho tôi đi theo thật sao?” Lâm Mục có phần vui mừng.
“Chân mọc trên người cậu, tôi cũng chẳng chặt được.”
“……”
“Nhưng nếu cậu theo thì tôi sẽ không chịu trách nhiệm bảo đảm an toàn cho cậu. Tôi không phải bảo mẫu.”
Lâm Mục gật đầu lia lịa. Với cậu ta, chỉ cần được đi theo Thẩm Thính Lan đã là quá đủ, chẳng dám đòi hỏi gì hơn.
“Tôi có thể hỏi thêm một câu được không?”
“Cái gì?”
“Cậu tên gì?”
“Thẩm Thính Lan. Thẩm là họ, thính là lắng nghe, lan là gợn sóng.”
Thẩm… Thính… Lan.
Thật là một cái tên dễ nghe. Lâm Mục âm thầm nhẩm đi nhẩm lại mấy lần trong lòng.
“Tôi cũng có câu hỏi.” Thẩm Thính Lan đột nhiên chỉ vào chiếc áo khoác rách treo trên tay cậu, hỏi: “Cái áo này cậu còn cần không?”
“Hả?” Lâm Mục cúi đầu nhìn, phát hiện áo đã bị quái vật xé rách nát từ lâu, bèn lắc đầu: “Không để ý, bỏ đi cũng được.”
“Ừ, vậy tốt.”
“?”
Tốt… là sao?
Ngay sau đó, Lâm Mục trơ mắt nhìn Thẩm Thính Lan đưa tay nhận lấy chiếc áo, dùng nó để lau sạch máu và dịch nhầy trên lưỡi đao. Thanh đao lại sáng loáng sạch sẽ.
Lâm Mục: “……”
.
Trong thành phố tận thế, những bức tường loang lổ đầy máu đen và lỗ đạn. Nguồn ô nhiễm đã được rửa sạch, chỉ số ô nhiễm đang dần hạ xuống. Đội binh dọn dẹp mặc đồ bảo hộ chuyên dụng, bắt đầu thu dọn chiến trường.
Trong xe thiết giáp, Lanci ngồi đó, tâm tình hiển nhiên tồi tệ. Gương mặt ngập lệ khí, nhưng trong lòng bàn tay hắn lại nâng niu một chiếc đồng hồ quả quýt cũ, ngón cái khẽ vuốt ve tấm ảnh ép trong nắp. Động tác dịu dàng đến lạ thường.
Trong ảnh là một thiếu niên tóc đen xinh đẹp, hàng mi buông xuống, gương mặt ôn nhu.
Ánh mắt Lanci dừng thật lâu trên bức ảnh, sắc mặt căng thẳng cũng dần dần nhu hòa lại.
“Thẩm Thính Lan…”
Đã không còn nhớ rõ bao nhiêu lần gọi ra tên của cậu.
Đã bảy năm trôi qua.
Nhưng Lanci vẫn không thể quên được ngày hôm đó.
Ngày hôm đó sau khi mất liên lạc cuối cùng với Thẩm Thính Lan, Lanci vẫn luôn đứng chờ ở căn cứ, đợi cậu quay về. Khi ấy hắn cũng không rõ vì sao mình lại làm vậy, chỉ biết người đã đứng yên trước cổng căn cứ.
Thế rồi một ngày, chờ đến khi đèn trong căn cứ đều tắt hết mà vẫn không đợi được cậu trở về.
Kể từ ngày đó, Thẩm Thính Lan không còn xuất hiện nữa.
Thanh trường đao cậu rèn bằng chính đôi tay mình cùng những thiết bị thông tin mang theo người được phát hiện ở bình nguyên số 3, nhưng người thì hoàn toàn không thấy đâu. Chung quanh cũng không lưu lại bất kỳ vết máu, dấu chân hay dấu vân tay nào.
Giống như cả người cậu đã biến mất vào hư không.
Căn cứ tốn vô số nhân lực và tài nguyên nhưng vẫn không tìm được chút manh mối nào.
Mất đi một chấp hành viên cấp đỉnh như Thẩm Thính Lan đã là tổn thất cực lớn, Liên Bang không thể tiếp tục tiêu hao tài nguyên chỉ để tìm một người. Một tháng sau, văn kiện xác nhận cậu đã chết được phê duyệt.
Nhưng Lanci, Arthur cùng những đồng đội cũ của cậu đều cự tuyệt chấp nhận và bác bỏ văn kiện ấy, cuối cùng chỉ có thể ghi vào hồ sơ bằng hàng chữ: mất tích, rơi xuống không rõ.
“Tích——”
Thiết bị đầu cuối cá nhân của hắn bật ra một yêu cầu thông tin, là từ đường liên lạc riêng của bộ kỹ thuật căn cứ chiến khu phương Bắc.
Lanci im lặng vài giây, đem đồng hồ quả quýt cất vào ngực trái, ngay vị trí trái tim rồi nhận thông tin.
“Báo cáo quan chấp hành, Liên Bang vừa phát điều lệnh khẩn cấp.” Giọng kỹ thuật viên dồn dập, như thể vừa đụng phải chuyện đại sự.
Những năm gần đây, số lượng nguồn ô nhiễm tăng nhanh, các khu tác chiến nhỏ không thể chống đỡ nổi. Liên Bang thường xuyên phát lệnh yêu cầu năm đại chiến khu phái người chi viện, gần như thành thông lệ. Việc này vốn do các bí thư trưởng ký tên điều người, hiếm khi liên lạc trực tiếp đến tổng quan chấp hành như Lanci.
Hắn thoáng cau mày, mấy ngày nay liên tục rửa sạch nguồn ô nhiễm đã làm tinh lực gần như cạn kiệt, giờ lại bị chuyện nhỏ nhặt này làm phiền. Giọng hắn lạnh xuống:
“Điều lệnh? Loại chuyện nhỏ cũng phải báo tôi? Cần bao nhiêu người thì tìm bí thư trưởng Tờ Sâm, bảo họ tự phân bổ, tới hỏi tôi làm gì!”
“Không, không phải vậy, quan chấp hành.” Giọng kỹ thuật viên run run.
“Lần này tình huống rất đặc biệt. Liên Bang yêu cầu tất cả chấp hành viên còn khả năng chiến đấu trong căn cứ đều phải xuất chiến, hơn nữa là ngài đích thân dẫn đội.”
Lanci cau chặt mày: “Loại ô nhiễm khu gì mà cần đến trận lớn như vậy?”
“Dữ liệu truyền về cho thấy, tín hiệu nguồn ô nhiễm xuất hiện ở một vùng an toàn chưa từng được phát hiện, diện tích thậm chí còn lớn hơn tuyệt đại đa số khu định cư nhân loại hiện tại. Máy đo cho thấy cấp bậc ô nhiễm không quá cao, nhưng số lượng vô cùng nhiều, hơn nữa xuất hiện đồng thời trong cùng một khu vực.
Tọa độ xác định chiến khu phương Bắc của chúng ta là khu vực đại hình gần nhất, vì vậy toàn bộ quyền xử lý giao cho chúng ta.”
Nghe xong, Lanci đảo tròng mắt.
Trên đời này còn có an toàn khu nhân loại chưa từng bị Liên Bang phát hiện? Liên Bang thật sự vô dụng đến mức này sao? Một đám giá áo túi cơm.
“Tôi biết rồi. Phát thông báo tập hợp khẩn cấp đến toàn bộ chấp hành viên, ngoại trừ lão nhược bệnh tàn thì không cần, những người khác tập hợp tại căn cứ. Chờ tôi trở về liền xuất phát.”
“Rõ!”
Cắt thông tin, Lanci xuống xe. Công việc tẩy rửa đã kết thúc, hắn ném chìa khóa cho phó thủ, đơn giản giải thích tình huống.
Phó thủ nghe tin tức lớn này liền ngây người.
“Giờ quay về căn cứ, cậu lái. Trên đường cố giữ ổn định, tôi cần nghỉ một lát.”
“Rõ!”
Sắp xếp xong, Lanci tựa vào ghế, mệt mỏi khép mắt. Nhiều ngày liền không ngủ nên cơn buồn ngủ lập tức ập đến, hắn nhanh chóng chìm vào giấc.
Trong giấc mơ ngắn ngủi và hỗn loạn, Lanci hiếm hoi mơ thấy Thẩm Thính Lan.
Nhịp tim hắn bất giác dồn dập.
Cứ như là… sắp có thể gặp lại cậu.
…
Sau khi hỏi tên Thẩm Thính Lan, Lâm Mục quả nhiên không nói thêm câu nào, giống như một cái đuôi nhỏ đi theo sau lưng cậu, hai tay giơ ngọn nến chiếu sáng.
Con đường đến võ trang thất yên tĩnh lạ thường, không còn quái vật tập kích, Lâm Mục vẫn giữ khoảng cách không vượt quá nửa thước.
Đến trước cửa võ trang thất, Thẩm Thính Lan nhíu mày.
Trên mặt đất còn dịch nhầy tan chảy của quái vật, vỏ đạn vương vãi, dấu vết nổ của lựu đạn cùng với… hai thi thể con người.
Trường học này quả nhiên biến thành khu ô nhiễm, nếu không đã chẳng im lặng đến mức chẳng nghe thấy tiếng súng hay tiếng nổ nào.
Hai người kia hiển nhiên là lính canh gác võ trang thất, bọn họ đã nhanh chóng phản ứng khi quái vật xuất hiện, cầm lấy vũ khí. Quái vật cấp 4, 5 vẫn có thể bị đạn và thuốc nổ giết chết. Nhìn tình hình thì họ đã hạ ít nhất mười con.
Nhưng cuối cùng vẫn chết.
Trên người còn có dấu vết ô nhiễm, đôi mắt đỏ ngầu như sắp nổ, da tím tái, trên cổ hiện ra hoa văn quỷ dị.
Tình huống phiền toái nhất đã xảy ra.
Trong trường học có khả năng xuất hiện quái vật cấp 5 trở lên.
Thẩm Thính Lan ngồi xuống, không ngại vết máu, khép mắt cho hai người lính đã chết.
Đạn đã hết, lính gác cũng chết, không thể mở kho vũ khí bằng mống mắt. Cậu chỉ có thể nhìn thanh quân đao trong tay.
Có lẽ vẫn phải dựa vào ông bạn già chắp vá này.
Ba trăm đồng mua, dùng đến giờ cũng không lỗ, ngon bổ rẻ.
Cậu khẽ thở dài, đứng lên, bỗng nghe thấy phía sau có tiếng khóc khẽ.
Quay lại thì thấy Lâm Mục.
Mắt đỏ hoe, mặt tái nhợt, trong tay vẫn cầm ngọn nến. Ánh nến hắt từ dưới lên khiến cả khuôn mặt trông như bước ra từ phim kinh dị.
Cậu ta cúi đầu nói khẽ: “Xin lỗi.”
Thẩm Thính Lan: “?”
Xin lỗi cái gì?
“Nếu cậu không cứu tôi thì có lẽ đã sớm đến được khu vũ khí. Cậu lợi hại như vậy, nếu có vũ khí mới thì có lẽ họ đã không chết. Cậu cũng có thể đổi được vũ khí tốt hơn. Tất cả là lỗi của tôi. Tôi lúc đó đáng lẽ nên ngoan ngoãn để quái vật ăn. Vậy mà giờ tôi còn không biết xấu hổ đi theo cậu. Tôi thật sự…”
Thẩm Thính Lan: “…”
“Không, chờ một chút.” Cậu ngắt lời.
“Thứ nhất, hai người kia đã chết hơn mười phút, tôi cho dù không cứu cậu cũng không kịp. Thứ hai, giết họ là quái vật cấp cao, dù tôi có súng và đạn cũng vô ích, chỉ phí công. Thứ ba là mới cứu cậu chưa được bao lâu mà cậu đã hối hận vì được cứu, vậy mặt mũi tôi để đâu?”
Lâm Mục ngây người. Hoàn toàn nằm ngoài dự đoán.
Trong tĩnh lặng, cậu ta nghe rõ ràng tiếng tim mình đập dồn dập.
Thảm trạng hai thi thể trên đất như bóng ma vẫn ám ảnh trong đầu, không sao xua đi.
Nếu Thẩm Thính Lan không xuất hiện, có lẽ cậu ta cũng đã thành bộ dạng như vậy, để rồi trở thành một cái bóng trong ký ức người khác.
Nhưng giờ đây, cậu vẫn đứng vững ở đây.
Sống gần 20 năm, lần đầu tiên Lâm Mục cảm thấy mình may mắn đến thế.
May mắn vì đã gặp được Thẩm Thính Lan.
---
Tác giả có lời muốn nói:
Số 7 cuối cùng cũng chính thức lên sân khấu rồi.
Số 7: Tôi rốt cuộc được gặp lại rồi sao? Là tôi thật sao? Thật không? Tốt, phía dưới là cảm nghĩ khi đoạt giải…
Arthur: …
Thời Uyên: …
Một kẻ nào đó còn chưa thể xuất hiện: …