Nhảy từ tầng ba xuống, với Thẩm Thính Lan mà nói chẳng qua chỉ là chuyện nhỏ.

Cậu đáp xuống bãi cỏ hơi ướt mềm, tay vẫn nắm chắc cây đao. Sau lưng, phòng thí nghiệm bùng cháy dữ dội, ngọn lửa dẫn đến một trận nổ lớn, cửa sổ vỡ thành từng mảnh rơi lả tả xuống bên chân cậu.

Ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

Trời tối đen.

Không giống bóng đêm bình thường, lúc này bầu trời bị một tầng khói đặc trộn lẫn sương mù bao phủ như thể đã bị ô nhiễm. Màu đen đặc quánh, khiến người ta chỉ cần ngước nhìn đã thấy sợ hãi. Đó chính là thứ áp lực mà Thẩm Thính Lan quá quen thuộc.

Khắp khuôn viên Đại học Đế Đô, toàn bộ đèn đều đã tắt. Chỉ còn lại ngọn lửa cháy rừng rực từ căn phòng thí nghiệm cậu vừa nhảy ra là duy nhất mang lại chút ánh sáng.

Cậu đứng yên tại chỗ, lắng nghe động tĩnh xung quanh.

Ngoài tiếng lửa cháy “đùng đoàng”, chỉ còn tiếng cọ xát quái vật từ các tầng lầu khác. Không hề nghe thấy tiếng người.

Hôm nay trong tòa nhà thí nghiệm vốn không sắp xếp tiết học nào, cũng không tiếp nhận sinh viên vào làm. Các giáo sư thường lui tới cũng vừa ra ngoài tham gia hội thảo. Vì thế, ngoài vài học sinh có chìa khóa riêng, tòa nhà gần như vắng bóng người.

Mà hiện giờ, nơi đó hoàn toàn không còn bóng dáng nhân loại. Hoặc có nhưng không còn sống.

Thẩm Thính Lan nghĩ, nếu lúc nãy trong phòng thí nghiệm thật sự có ai kêu cứu thì liệu cậu có quay lại cứu không?

Có lẽ là không.

Cậu chưa từng xem bản thân là người tốt theo ý nghĩa truyền thống, càng không phải loại vô tư hy sinh. Trái lại, cậu là kẻ ích kỷ, chỉ để tâm đến bản thân. Một việc nếu không mang lại lợi ích thì cậu tuyệt đối sẽ không làm.

Việc dừng lại lắng nghe chẳng qua chỉ để bản thân trông có vẻ bớt lạnh lùng vô tình.

Muốn để người khác tin rằng mình có tính cách như thế nào thì phải luôn diễn tròn vai, không được để lộ sơ hở, dù chỉ một khoảnh khắc không có ai nhìn.

Ít nhất, Thẩm Thính Lan tin là vậy.

Cậu không muốn ai nhìn thấu bộ mặt thật của mình.

Vì như thế sẽ phiền phức.

Mà cậu, ghét nhất chính là phiền phức.

Thẩm Thính Lan quen mang một gương mặt ôn hòa giả vờ nhưng thật lòng cậu vẫn hy vọng rằng những người khác hôm nay chỉ tình cờ không đến phòng thí nghiệm, chứ không phải đã chết trong tay lũ quái vật kia.

Khói máu từ quái vật bị đốt hòa cùng mùi hóa chất, tanh hôi khó chịu khiến cậu khẽ cau mày.

Ngọn lửa này chẳng bao lâu sẽ thu hút thêm nhiều quái vật. Cậu không muốn dính dáng. Sau khi chắc chắn trong tòa nhà không còn tiếng người, cậu liền chuẩn bị rời đi.

Trong đầu, Thẩm Thính Lan đã tính toán xong. Đế quốc này chẳng mấy chốc sẽ biến thành một tận thế thứ hai.

Cái cậu cần làm bây giờ, là chuẩn bị thật tốt cho tương lai.

Trước tiên, phải tới kho vũ khí trong trường lấy trang bị. Dù trong tay có quân đao thì gặp quái vật cấp cao hơn cũng khó mà đối phó. Cậu vốn không phải loại người có thể bịa ra thuốc thử hóa học ở bất cứ đâu.

Đại học Đế Đô có quan hệ mật thiết với Quân ủy, trong trường có hẳn một kho vũ khí. Trong đó có súng, đạn, thậm chí cả lựu đạn, quản lý đều do người của Quân ủy trông coi, ra vào cần quét tròng mắt.

Súng đạn chỉ có thể giết được quái vật cấp V hoặc cấp VI. Với bọn cao cấp hơn thì vô dụng. Nếu không có vũ khí chế từ vật liệu đặc thù, súng đạn thường cũng chỉ xem như còn hơn không.

Dù vậy, so với cây quân đao bình thường trong tay thì chắc chắn vẫn mạnh hơn nhiều.

Chỉ mong kho vũ khí ấy còn có người sống sót.

Thẩm Thính Lan sở hữu thị lực ban đêm xuất sắc, đôi mắt đã được mài dũa qua vô số trận chiến, chẳng bị bóng tối hạn chế chút nào.

Trong đầu vẽ lại sơ đồ trường học, cậu xác định phương hướng, rồi chạy về phía kho vũ khí.

Cậu chọn con đường gần nhất, băng qua rừng cây trong trường. Trên đường gặp vài con quái cấp VI hạ đẳng, Thẩm Thính Lan tiện tay xử lý gọn, chẳng tốn mấy thời gian.

Sắp ra khỏi rừng, đúng lúc ấy, cậu nghe thấy một tiếng cầu cứu rất khẽ.

Bước chân Thẩm Thính Lan thoáng dừng lại.

Chỉ trong một giây.

Rồi cậu lại tiếp tục đi, như thể chưa từng nghe thấy gì.

Cậu vốn dĩ không phải người tốt.

Cậu ghét phiền phức.

Cũng không bao giờ dại dột cứu người chỉ vì lòng tốt.

Trong rừng cây, Lâm Mục chật vật ngã xuống đất, mắt mở to vì sợ hãi. Cổ cậu ta bị xúc tu quái vật siết chặt, không khí mỗi lúc một ít đi, khiến cậu ta gần như không thể phát ra tiếng kêu cứu trọn vẹn, cổ họng chỉ phát ra vài âm rách nát đứt quãng.

Ngọn nến trong chiếc chụp pha lê rơi xuống đất vẫn chưa tắt, le lói chiếu sáng. Nhờ ánh nến, Lâm Mục nhìn rõ bộ dạng thứ quái vật đang siết lấy mình.

Nó, nếu có thể gọi là cơ thể thì cũng chỉ là một khối xúc tu chằng chịt. Bảy tám cái xúc tu to bằng chân người vươn lên trời, quẫy động không ngừng. Ở những chỗ mơ hồ như đầu mút, phảng phất ẩn hiện hình dáng mặt người. Quái vật phát ra âm thanh “khanh khách” như cười, ghê rợn đến rùng mình.

Sợ hãi từ não truyền khắp toàn thân, da đầu Lâm Mục tê dại, lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh, máu trong người như ngưng kết lại, buốt giá thấm vào tận xương.

Cảnh vật trước mắt dần trở nên mờ nhòe, tròng mắt lật liên hồi, ù tai càng lúc càng nặng. Đại não bắt đầu không kiểm soát được, lôi kéo ra những mảnh ký ức quá khứ.

Đây là… đèn kéo quân sao?

Lâm Mục nghĩ vậy.

Cậu ta là sinh viên năm nhất khoa Chính pháp của Đại học Đế Đô, xuất thân từ một gia tộc danh giá lâu đời đang dần sa sút. Từ nhỏ đến lớn, Lâm Mục lúc nào cũng rất bình thường, trong nhà chẳng ai đặt kỳ vọng gì thậm chí nhiều khi còn quên mất sự tồn tại của cậu ta, nuôi dưỡng như một con chó cưng trong nhà.

Mãi cho đến khi Lâm Mục đỗ vào Đại học Đế Đô thì cả gia tộc mới nhớ ra vẫn còn một đứa con cháu tên như thế, liền nhân dịp này làm cho cậu ta một buổi tiệc chúc mừng xem như cũng có chút thể diện.

Sau khi lên đại học, Lâm Mục hòa thuận với bạn bè, không phải kiểu người tài giỏi toàn diện, tính cách ôn hòa cũng chẳng thích xã giao, tri kỷ thật sự không có mấy.

Thịnh Lâm chính là một trong số ít đó.

Nửa năm trước, Thịnh Lâm bị cuốn vào vụ khủng bố 011 của Đại học Đế Đô, phải nằm viện rất lâu đến hôm nay mới quay lại. Lâm Mục đã đặt một quán cơm nhỏ, định mời cậu ấy bữa cơm coi như tiệc đón tiếp, còn chuẩn bị mấy cây nến xinh xắn để trang trí phòng ăn.

Nhưng họ vừa mới bước ra khỏi ký túc xá không bao xa, bên ngoài liền thay đổi chóng mặt. Trời đột ngột tối đen, ánh đèn trong trường học vụt tắt, tín hiệu liên lạc cũng hoàn toàn mất.

Những cây nến kia không ngờ lại có ích trong tình cảnh này.

Lâm Mục hôm nay chưa kịp xem diễn đàn Tinh Võng, nên hoàn toàn không biết gì về “quái vật”. Cậu ta chỉ nghĩ đơn giản là cúp điện do trục trặc mạch điện, lại thêm trời sắp mưa khiến tín hiệu kém.

Thế là Lâm Mục châm nến, vừa đi vừa trò chuyện với Thịnh Lâm mà không hề để tâm.

Cho đến khi con quái vật kia bất ngờ xuất hiện trước mặt.

Lâm Mục sợ đến mức đứng chết trân, không dám thở mạnh. Còn bên cạnh, Thịnh Lâm thần sắc hoảng hốt, miệng không ngừng lẩm bẩm:

“Không thể nào… Tại sao quái vật lại xuất hiện ở đây?”

“Không thể nào! Không thể nào! Rõ ràng tôi đã từ nơi đó thoát ra rồi!”

“Rõ ràng tôi đã vượt ải thành công rồi!”

Thịnh Lâm bỗng ngẩn ngơ, đưa tay phải ra như thể chờ thứ gì rơi xuống tay mình. Nhưng vài giây trôi qua, bàn tay ấy vẫn trống rỗng.

Lâm Mục cuối cùng cũng tỉnh lại từ nỗi sợ, lập tức kéo bạn: “Ngốc gì thế! Chạy mau!”

Hai mắt Thịnh Lâm đỏ ngầu: “Không thể nào, năng lực của tôi…”

Câu sau, Lâm Mục nghe không rõ, chỉ một mực lôi Thịnh Lâm chạy khỏi hướng quái vật.

Nhưng tốc độ của nó hiển nhiên nhanh hơn nhiều. Chỉ trong chớp mắt, Lâm Mục đã bị nó cuốn lấy cổ kéo vào trong rừng.

Khuôn mặt cậu ta tím tái, mắt đỏ ngầu, tứ chi mềm nhũn rơi rụng xuống đất.

Lâm Mục nghĩ rằng mình sắp chết rồi.

Chỉ tiếc cả đời này chưa từng làm được gì kinh thiên động địa, và cũng sẽ không còn cơ hội.

Thịnh Lâm chắc hẳn đã chạy thoát.

Như vậy cũng tốt.

Nếu cái chết của mình có thể cứu được người khác, thì cuộc đời này cũng không đến nỗi quá vô dụng.

Lâm Mục lặng lẽ chờ đợi cái chết buông xuống.

Giây tiếp theo, lực siết nơi cổ bỗng nới lỏng. Lâm Mục sững sờ, não bộ thiếu oxy khiến cậu ta chưa kịp phản ứng.

Không khí tràn ngập vào phổi, Lâm Mục gần như tham lam hít lấy từng hơi, ho khan dữ dội. Tầm mắt mơ hồ dần trở nên rõ ràng, nhờ ánh nến còn vương trên đất mà cậu ta lồm cồm ngồi dậy, nhìn thấy cảnh tượng trước mặt.

Một thanh quân đao đâm xuyên qua quái vật, người cầm đao xoay chuôi, lưỡi dao khuấy mạnh trong cơ thể nó. Quái vật còn chưa kịp phát ra tiếng gào thì đã bị bổ thành hai mảnh!

Hai nửa thân thể nó rơi phịch xuống đất, chết sạch sẽ.

Lâm Mục ngẩn ngơ.

Bàn tay cầm đao trắng trẻo, có phần gầy gò, ngón thon dài, khớp xương rõ ràng, cổ tay lộ ra mảnh khảnh. Ngước theo cánh tay ấy lên trên là một gương mặt đẹp đến mức không thể rời mắt. Khuôn mặt sạch sẽ, không vương chút bụi bặm, máu quái vật không hề bắn lên người. Đôi mắt bình tĩnh như mặt hồ lặng sóng, dưới ánh nến càng thêm hư ảo.

Tim Lâm Mục đập dồn dập, không cách nào khống chế. Cậu ta ngẩn người ngồi dưới đất, nhìn chằm chằm vào bóng hình trước mắt.

Thẩm Thính Lan đối diện với ánh mắt của Lâm Mục, đôi mắt đen như phủ sương khiến Lâm Mục ngạt thở.

“Không sao chứ?” Thẩm Thính Lan mở miệng.

Giọng cậu mát lạnh, trong trẻo như mặt nước không gợn sóng.

Ánh lửa từ ngọn nến tựa như phủ lên vạn vật một lớp kính trong suốt. Giây phút này, khi nhìn chăm chú vào gương mặt phản chiếu trong ánh nến kia, trong đầu Lâm Mục không kìm được nảy sinh một ý niệm.

Như thể ngay lúc này, cậu ta tận mắt chứng kiến một vị thần chân chính.

—— Thần minh.

Tác giả có lời muốn nói:

Tam Mục hiện tại: Thẩm Thính Lan, cậu chính là thần của tớ!

Tam Mục sau này: Cấp trên đừng áp bức công nhân nữa!

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play