Thẩm Thính Lan bị một âm thanh nói chuyện rất nhỏ bên người đánh thức.
Vừa mở mắt, ánh nắng chói chang từ ngoài cửa sổ rọi vào bàn thí nghiệm khiến cậu chớp mắt liên tục, cậu kéo mũ áo hoodie xuống che mắt lại.
Cậu vẫn chưa quen được ánh nắng rực rỡ thế này, cũng không quen sự ồn ào.
Thực ra bên người Thẩm Thính Lan chẳng hề ồn ào, phòng thí nghiệm rộng lớn thế này chỉ có mỗi mình cậu. Phòng thí nghiệm ở tầng ba, âm thanh trò chuyện cậu nghe thấy là từ bên ngoài toà nhà thực nghiệm vọng vào. Không chỉ cách một lớp cửa sổ, còn cách ba tầng lầu, ít nhất cũng phải hơn mười mét, vậy mà mấy người kia chỉ khẽ thì thầm.
Âm lượng như thế, người bình thường căn bản không thể nghe thấy.
Như vậy không ổn.
Nếu cứ tiếp tục thế này, sớm muộn gì cũng sẽ bị phát hiện ra chỗ bất thường.
Thẩm Thính Lan nhìn bụi bay lơ lửng trong không khí dưới ánh mặt trời, cố gắng chôn vùi những ký ức mịt mù không mấy tốt đẹp trong lòng.
Cậu đã trở về một tháng.
Nơi này bầu trời không còn bị khói lửa và bụi cát nhuộm thành đen kịt, không còn thứ áp lực chết chóc cùng tĩnh mịch tuyệt vọng kia, cũng không còn những con quái vật có thể bất cứ lúc nào từ khe hở nhảy ra lấy mạng người.
Đúng là một thời đại yên bình và tươi đẹp.
Thẩm Thính Lan nghĩ.
Cậu sắp xếp lại đồ đạc trên bàn thí nghiệm một lượt, đang chuẩn bị rời đi thì nhận được cuộc gọi của giáo sư.
“Tiểu Lan à, thầy nghe nói gần đây em toàn ở lì trong phòng thí nghiệm. Nhanh tiến độ là chuyện tốt nhưng cũng phải chú ý thân thể một chút, em mới xuất viện không lâu.” Giọng nói hiền từ của giáo sư vang lên ở đầu bên kia điện thoại.
Sự kiện khủng bố ở Đế Đô, còn gọi là vụ án 011. Nửa năm trước, ở cổng Tây Nam Đại học Đế Đô đột nhiên xuất hiện phần tử khủng bố mang thuốc nổ và súng ống gây rối, hiện trường hỗn loạn một mảnh, cửa hàng gần đó bị nổ tung thành đống đổ nát, rất nhiều sinh viên vô tội bị cuốn vào.
Thẩm Thính Lan chính là một trong số đó.
Cậu bị thương bởi bom, khắp người đầy những vết thương lớn nhỏ, đầu đập xuống đất bị chấn thương nặng rơi vào hôn mê kéo dài suốt mấy tháng.
Mãi đến một tháng trước, cậu mới tỉnh lại trong buồng điều trị ở bệnh viện số một Đế Đô.
“Em không sao, thầy ạ.” Thẩm Thính Lan nhẹ giọng đáp.
“Chỉ là đã chậm mất nửa năm, nên em muốn tranh thủ bù lại được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu.”
Giáo sư thở dài: “Được rồi, nhưng đừng gắng sức quá. Nếu thấy mệt thì xin nghỉ, thành tích nào có quan trọng bằng mạng người.”
Đại học Đế Đô là học phủ số một của đế quốc, tiêu chuẩn tuyển sinh vô cùng khắt khe, mỗi người vào được đều là nhân tài cấp cao cho nên an nguy của sinh viên đặc biệt được coi trọng.
“Em biết rồi.” Thẩm Thính Lan rất ngoan ngoãn trả lời.
Giáo sư lại dặn dò thêm vài câu rồi cúp máy. Thẩm Thính Lan dọn dẹp bàn xong liền rời khỏi phòng thí nghiệm.
Ngoài hành lang có mấy sinh viên từ phòng thí nghiệm khác vừa đi ra, vừa hay là bạn cùng ngành với cậu. Thấy Thẩm Thính Lan mới xuất viện trở về thì ai nấy đều vui mừng, lập tức vây lại hỏi han ân cần.
“Bạn Thẩm, giờ cậu cảm thấy thế nào rồi? Mới xuất viện, có còn thấy choáng đầu không?”
“Nếu cậu thấy tiến độ học nhanh quá, tớ có thể cho cậu mượn hết ghi chép nửa năm nay.”
“Bạn Thẩm…”
Thẩm Thính Lan rất lễ phép, mỗi câu quan tâm cậu đều kiên nhẫn trả lời. Cậu cảm nhận được sự thiện ý trong sáng, không chút giả dối từ những người trước mặt. Thứ tình cảm thuần túy như vậy, đã rất lâu rồi cậu chưa được nếm trải.
Cậu chưa bao giờ từ chối lòng tốt của người khác.
Giọng điệu cậu ôn hòa, trông cũng hiền lành, nhưng mấy bạn học quan tâm cậu lại chẳng dám nhìn thẳng vào mắt cậu.
Không phải vì nguyên nhân nào khác.
Chỉ đơn giản là gương mặt Thẩm Thính Lan… đẹp đến mức quá đáng.
Hơn nữa, là kiểu đẹp chỉ cần thoáng nhìn một lần liền khó quên.
Ngũ quan của cậu tinh xảo đến lạ, đôi mắt tuy sâu nhưng không khiến người khác thấy quái dị, như được phủ một lớp sương mỏng. Có điều vì hôn mê lâu ngày nên sắc mặt và môi vẫn nhợt nhạt, tóc cũng dài ra, những sợi tóc đen mềm mại rũ xuống cổ, mái tóc tán loạn gần như che khuất mắt.
Nhưng cho dù mang theo bệnh khí, cậu vẫn là đẹp nhất trong số những người đẹp.
Không hổ là năm đó vừa nhập học đã được bình chọn là “Dung mạo hoàn mỹ nhất Đại học Đế Đô”.
Mấy người nhìn dáng vẻ yếu ớt của Thẩm Thính Lan, trong lòng không khỏi thầm rủa bọn phần tử khủng bố kia thêm vài câu.
“Đám khủng bố đó sao đến giờ còn chưa bị bắt, Quân Chính Xử của đế quốc rốt cuộc có tác dụng gì không?”
“Nửa năm rồi, chẳng chút động tĩnh. Trường học trước còn bắt bọn mình giữ kín tin tức, không được lan truyền. Giữ kín? Chỉ thông báo cho mình bọn mình thì có tác dụng gì?”
“Đây rõ ràng là xảy ra ngay trước cổng Đại học Đế Đô, biết bao nhiêu người tận mắt chứng kiến. Chú ý công chúng cao như vậy, cho dù trường muốn đè tin cũng đâu dễ.”
Thẩm Thính Lan nghe bọn họ bàn tán về vụ tập kích hôm đó, thật ra cậu đã không còn nhớ rõ cụ thể đã xảy ra chuyện gì. Mảnh ký ức cuối cùng còn sót lại chỉ là nền đất đỏ lòm máu tươi, đầy rẫy mảnh vỡ, và một người toàn thân dính máu.
Người đó rốt cuộc là ai?
Cậu đã không thể nào nghĩ ra nữa.
Tất cả mọi người đều cho rằng, sau vụ tập kích hôm đó Thẩm Thính Lan liền rơi vào hôn mê, nằm suốt năm tháng mới tỉnh lại.
… Thực ra, không phải vậy.
Thẩm Thính Lan thật ra chỉ hôn mê ngắn vì mất máu quá nhiều cộng thêm chấn động não, nhưng khi cậu mở mắt ra thì trước mắt lại là một nhà xưởng hoang tàn đổ nát, cách đó không xa giữa không trung lượn quanh những sinh vật quái dị dày đặc.
Cậu đã xuyên đến thế giới tận thế.
Nhưng cậu không phải người đặc biệt duy nhất.
Bởi ngoài cậu ra, còn có hơn mười người khác cũng xuyên qua.
Khi mọi người còn đang hoảng loạn mờ mịt, một kẻ tự xưng là hệ thống liền xuất hiện.
Nó phân công cho mỗi người một khu vực, nói rằng chỉ khi nào quét sạch hết khu vực ô nhiễm được giao thì mới tính là thông quan, có thể trở về thế giới ban đầu.
Những người xuyên việt không được phép hợp tác, đồng đội chỉ có thể tự mình tìm kiếm. Nếu không hoàn thành điều kiện thông quan thì vĩnh viễn không thể về nhà.
Đúng là điều khoản bá đạo đến quá quắt.
Từ đầu đến cuối, bọn họ chẳng có bất cứ quyền lựa chọn hay từ chối nào.
Thẩm Thính Lan mất ba năm trời, trải qua vô số lần sinh tử cận kề mới có thể đạt đủ điều kiện thông quan, trở về từ thế giới tận thế.
Cậu rất rõ bản thân mình là thân xuyên, bởi khi mới đến thế giới kia thì trên người cậu vẫn còn vết thương vừa được xử lý trong bệnh viện, băng gạc quấn quanh vẫn là loại đặc thù của bệnh viện số một Đế Đô.
Hơn nữa, sau đó đủ loại dấu hiệu cũng cho thấy là ở thế giới tận thế, thương tổn và tử vong đều là thật. Một khi chết ở đó thì sẽ không có chuyện tỉnh lại ở thế giới hiện thực như trong trò chơi.
Thân thể lẫn tinh thần đều sẽ chôn vùi tại dị thế giới.
Nhưng trong mắt mọi người ở hiện thực, Thẩm Thính Lan chỉ là nằm hôn mê trong buồng trị liệu suốt năm tháng, chưa từng rời khỏi tầm mắt bọn họ.
Chẳng lẽ đây cũng là do hệ thống kia giở trò?
Hệ thống thần bí đó, từ đầu đến cuối chỉ xuất hiện vài lần, đến khi cậu rời khỏi thế giới tận thế vẫn không rõ nó rốt cuộc là thứ gì.
Nhưng những điều này giờ chẳng còn quan trọng nữa.
Dù sao, cậu cũng sẽ không bao giờ muốn dính dáng tới cái hệ thống điên rồ kia thêm lần nào.
Đi chết đi, cái hệ thống chó má đó!
Ở hành lang bị bạn học vây quanh hỏi han ân cần xong, Thẩm Thính Lan rời khỏi tòa nhà thực nghiệm.
Ngay khoảnh khắc bước ra cửa lớn, một luồng khí lạnh bất chợt quấn lấy người cậu. Dù chỉ thoáng qua trong chốc lát, nhưng cậu vẫn nhạy bén nhận ra.
Hiện tại đang tháng năm, lại là giữa trưa, mặt trời chói chang không hề bị mây che khuất.
Sao lại có khí lạnh chứ?
Một mặt cậu không tin mình cảm giác sai, vì ở thế giới tận thế, chỉ cần sơ suất liền nhẹ thì trọng thương còn nặng thì bỏ mạng. Nhưng một mặt, bản năng cậu lại phủ nhận. Bởi cậu đã rời xa hiểm nguy, trở về rồi thì sẽ không còn những mối nguy rình rập trong bóng tối nữa.
Cậu cảm thấy mình quá nhạy cảm. Sau khi trở về từ thế giới tận thế, suốt một tháng qua cậu vẫn chưa điều chỉnh lại được trạng thái. Tinh thần luôn căng chặt, ngay cả trong mơ cũng chỉ vì vài câu thì thầm cách mười mấy mét mà lập tức tỉnh dậy, lúc nào cũng giữ cảnh giác cao độ.
Trước kia ở thế giới tận thế, cậu từng nghe nói có lính đánh thuê vì tinh thần chịu áp lực quá lớn mà sụp đổ, cuối cùng biến thành quái vật điên loạn.
Thẩm Thính Lan khi ấy lại luôn ổn định, thậm chí chưa từng dao động, luôn được coi là “người phát ngôn” cho tinh thần vững vàng. Không ngờ, sau khi rời xa hiểm nguy thì cậu lại có khả năng đối mặt với di chứng tinh thần sụp đổ.
Nếu chuyện này lộ ra, chắc chắn sẽ bị đồng đội cũ cười chết, nói rằng cậu vốn không có mệnh hưởng phúc.
Nếu cậu chỉ là người bình thường, tình trạng này chẳng sao, hoàn toàn có thể giải thích là chứng PTSD” sau vụ tập kích.
(*) PTSD là rối loạn căng thẳng sau sang chấn, khiến người từng trải qua biến cố nặng nề luôn bị ám ảnh, lo âu và cảnh giác quá mức.
Nhưng cậu đang học ở Đại học Đế Đô, trực thuộc quyền quản lý của Quân ủy Đế quốc. Cậu lại từng “tham dự” vào vụ tập kích nửa năm trước. Một người bệnh yếu mới tỉnh khỏi buồng trị liệu, nếu biểu hiện sự cảnh giác vượt xa người thường thì rất khó tránh khỏi bị Quân ủy nghi ngờ.
Đến lúc đó thì rắc rối to.
Mà Thẩm Thính Lan ghét nhất chính là rắc rối.
Cho nên, điều quan trọng nhất lúc này là phải nhanh chóng điều chỉnh lại trạng thái, trước khi Quân ủy phát hiện ra điều khác thường.
Có lẽ vì khoảng thời gian này luôn căng thẳng quá mức, sau khi hạ quyết tâm phải mạnh mẽ điều chỉnh, sự mệt mỏi bị chôn vùi bấy lâu liền ập đến. Vừa về tới phòng ngủ, Thẩm Thính Lan lập tức ngủ say.
Cậu lại mơ thấy giấc mộng kia.
Đó là một không gian tối tăm khiến người ta vừa nhìn đã run sợ, trong không khí ngập đầy khói thuốc súng và bụi mù, quái vật gào rít vọng lên khắp nơi.
Cậu mang theo máy dò ô nhiễm nguyên, quét quanh vài vòng, đèn báo màu xanh lục sáng lên, âm thanh máy móc lặp lại:
【 Giá trị biến động ổn định, khu vực nguồn ô nhiễm đã được thanh tẩy. 】
Cậu đứng trong một hang động ẩm ướt u ám, dưới chân chất đống thi thể quái vật vặn vẹo, máu tím đầm đìa chảy ra, gần như dính cả vào giày.
Thẩm Thính Lan nhíu mày, đá mạnh một xác quái văng sang chỗ khác.
Trong tay cậu là thanh đao dài bằng thép, lưỡi đao còn vương những mảnh thịt nát. Cậu vung nhẹ, máu và thịt vụn rơi xuống, bắn lên những thi thể kia.
Không khí nồng nặc mùi máu tanh trộn với ẩm mốc, gay mũi đến buồn nôn. Cậu cất máy dò đang nhấp nháy đèn xanh vào túi áo, bước ra ngoài.
Đột nhiên, thiết bị đầu cuối trên cổ tay truyền tới một luồng điện nhẹ khiến tay cậu tê dại, sau đó hiện ra tin nhắn.
—— Là đồng đội Lan Kỳ gửi tới.
Đội của Thẩm Thính Lan ngoài cậu còn có ba người. Nhưng cậu vẫn luôn cảm thấy là trừ mình ra, những người kia đầu óc đều có vấn đề. Trong đó nặng nhất chính là Lan Kỳ… Cậu thật sự không muốn nhận tin này.
Nhưng Lan Kỳ chẳng cho cậu cơ hội từ chối, tin nhắn dồn dập liên tiếp, dòng điện mỗi lúc một mạnh khiến cổ tay gần như mất cảm giác. Cậu buộc phải chấp nhận yêu cầu kết nối.
“Cả nửa ngày không trả lời, em chắc không phải chết rồi chứ, hoặc tàn phế luôn rồi?”
Giọng Lan Kỳ chẳng vui vẻ gì, nghe ra cả sự tức giận, ngay cả âm cuối cũng mang lửa.
“Không chết, vẫn còn đây… cũng không tàn, tay chân nguyên vẹn trông khỏe mạnh lắm.” Thẩm Thính Lan điềm tĩnh nói dối.
“Vừa rồi tín hiệu kém, không nhận được tin của anh.”
Lúc nãy cậu quên tháo tai nghe tần số chuyên dụng trong chiến đấu, loại thiết bị này chỉ cần âm thanh vượt ngưỡng sẽ vỡ ngay. Quả nhiên, Lan Kỳ gào to một câu, tai nghe nổ tung, tuyến máu mảnh vương ra từ tai phải cậu. Màng nhĩ đã bị rách.
Lan Kỳ bên kia nghe vậy, tâm trạng dường như dịu xuống, giọng nói cũng bình ổn lại.
“Xử lý xong nhiệm vụ thì mau trở về căn cứ. Vừa rồi nhận được tin từ Arthur, khu vực bọn họ đã thanh tẩy xong ô nhiễm nên chắc chừng hai ngày nữa sẽ trở lại.”
“Tôi chờ em ở căn cứ.”
Âm thanh của Lan Kỳ hơi méo, có lẽ vì màng nhĩ cậu rách hoặc cũng có thể vì đây chỉ là cảnh trong mơ.
Thẩm Thính Lan nhớ rất rõ ngày hôm đó. Đó chính là ngày cuối cùng cậu ở thế giới kia.
Mỗi lần Lan Kỳ nói xong câu “Tôi chờ em ở căn cứ” thì cảnh vật xung quanh sẽ lập tức ngưng đọng rồi tan biến như hạt bụi, để cậu tỉnh dậy.
Nhưng hôm nay, giấc mơ lại khác.
Bởi sau đó, cậu lại nghe thấy một giọng nói khác vang lên từ thiết bị đầu cuối.
Âm thanh đó kỳ dị, vừa như có cát sỏi vừa lẫn tiếng điện lưu máy móc, lặp đi lặp lại:
“Thẩm Thính Lan, chúng ta sắp gặp lại nhau rồi.”