Ngày đó sau khi trong mơ vang lên câu nói kỳ lạ kia, Thẩm Thính Lan liền có một thời gian không còn mơ thấy chuyện quá khứ nữa. Cuộc sống của cậu dường như thật sự quay về yên bình, sinh hoạt điều độ, sắc mặt vốn tái nhợt cũng dần có chút hồng hào, nhìn qua tinh thần khá hơn rất nhiều.
Cậu tự cắt ngắn đi mái tóc dài để lại từ trước, tóc đen mềm mượt rủ xuống ôm lấy gương mặt cùng làn da trắng nõn tạo thành sự tương phản rõ rệt. Phần tóc mái trước trán cũng được tỉa gọn, để lộ ra đôi mắt đen sáng.
Hôm nay người của quân ủy tới tìm cậu, muốn hỏi lại chi tiết về vụ tập kích nửa năm trước.
Thực ra ngay lúc cậu mới ra viện, quân ủy đã liên hệ trường học để gặp mặt, chỉ là khi ấy thầy hướng dẫn lấy lý do sức khỏe cậu còn chưa hồi phục hoàn toàn mà từ chối giúp.
Thầy của Thẩm Thính Lan là một nghiên cứu viên cấp cao của đế quốc, quyền hạn rất lớn, ngay cả quân ủy cũng phải nể vài phần, cho nên việc gặp mặt vẫn kéo dài đến tận bây giờ tới khi thân thể cậu đã hồi phục.
Trong khoảng thời gian này, Thẩm Thính Lan đã điều chỉnh trạng thái rất tốt. Khi đối thoại với người của quân ủy thì cậu không hề bộc lộ điều gì khác thường, giống như một sinh viên vừa trải qua biến cố lớn sẽ có phản ứng bình thường như vậy.
Bản chất của Thẩm Thính Lan hoàn toàn khác với bề ngoài. Cậu không phải kiểu người ôn hòa, trái lại rất lạnh nhạt hay thậm chí có phần vô tình. Ngoài bản thân ra, cậu chẳng mấy khi quan tâm tới ai hay điều gì.
Kể cả khi cậu biểu lộ vẻ ôn nhu, phần lớn cũng chỉ là để đạt được mục đích.
Cho nên cậu không quan tâm nguyên nhân vụ tập kích, cũng chẳng để ý ai đứng sau hay tiếp theo sẽ thế nào.
Chỉ có một câu của người quân ủy khiến cậu chú ý.
“Cậu có biết Quý Mặc Khuynh không?”
Quý Mặc Khuynh.
Rõ ràng là lần đầu nghe thấy cái tên này, nhưng Thẩm Thính Lan lại sinh ra một loại cảm giác quen thuộc đã lâu, cái cảm giác không thể khống chế khiến cậu hơi khó chịu, liền nhíu mày.
“Chưa từng nghe qua. Người đó là ai? Có liên quan tới vụ án sao?”
“Quý Mặc Khuynh cũng là sinh viên Đại học Đế Đô, lớn hơn cậu một khóa và là học trưởng cùng viện.”
“……”
Thẩm Thính Lan im lặng. Cậu thật sự không biết vị học trưởng này, thậm chí chưa từng nghe nhắc đến.
“Anh ta rất giống cậu, trong trường nhân duyên tốt, thành tích xuất sắc lại là học trưởng cùng viện. Chúng tôi nghĩ hai người chắc hẳn có quen biết nên muốn nhờ cậu cung cấp một chút thông tin.”
“Bởi vì anh ta là sinh viên duy nhất hy sinh trong vụ tập kích đó.”
Thẩm Thính Lan: “……”
Người của quân ủy lại hỏi thêm vài câu rồi rời đi. Trước khi đi còn như an ủi mà vỗ nhẹ vai cậu.
Thẩm Thính Lan vẫn nhớ rõ, ngay khi vừa nghe câu nói kia thì bản thân thậm chí không hiểu vì sao, chỉ cảm thấy trong lòng chợt rỗng tuếch, cả người như bị treo lơ lửng giữa không trung.
Ngồi trong phòng thí nghiệm, Thẩm Thính Lan rời khỏi màn hình ảo chiếu tài liệu chuyên ngành, đưa tay vén tóc mái ra sau trán, gương mặt mang theo chút mệt mỏi xen lẫn bực bội.
Ngày thường đọc nhanh như gió, hôm nay lại một chữ cũng không vào đầu.
Những dòng chữ hiện lơ lửng trước mắt, cậu nhìn đi nhìn lại nhiều lần nhưng vẫn không thể tập trung.
Cậu không hiểu tại sao mình lại khác thường như vậy.
Chỉ là nghe một cái tên hoàn toàn chẳng liên quan gì thôi mà.
Thẩm Thính Lan thấy trong lòng bứt rứt, liền phá lệ mở diễn đàn Tinh Võng.
Cậu nhớ trước đây từng nghe bạn bè xung quanh nói, nếu hôm nào thấy phiền muộn thì vào Tinh Võng dạo một vòng, nhìn đủ loại sinh vật kỳ quái trên thế giới này, xem xong sẽ cảm thấy ngay cả những loài đó còn sống vui vẻ thì mình có gì phải phiền lòng, sau đó lại có thể tiếp tục liều mạng học tập.
Thẩm Thính Lan lúc đó nghe xong chỉ thấy buồn cười, còn nói cả đời cũng sẽ không bao giờ lãng phí thời gian trên cái diễn đàn đó.
Vậy mà hiện tại lại đang click mở giao diện. Cậu thầm nghĩ về sau đúng là không nên nói lời quá chắc chắn.
Thẩm Thính Lan vẫn luôn sống như một cái máy tinh vi, nghiêm khắc tuân theo thời gian biểu của mình.
Ngay cả trong thế giới tận thế đầy nguy hiểm, yêu cầu gần như hà khắc với bản thân cũng từng khiến đồng đội thấy đủ rồi. Lan Kỳ thậm chí từng hoài nghi cậu là một loại người phỏng sinh sản xuất trong xưởng, còn định tìm linh kiện máy móc trên người cậu.
Thẩm Thính Lan khẽ thở dài, rồi bắt đầu lướt diễn đàn.
Diễn đàn hoạt động ẩn danh, với tầng internet này, đủ loại yêu ma quỷ quái đều tụ tập ở đây thả bay bản thân.
【#nghi hoặc# Nói thích nam ngành kỹ thuật 985, vậy mà đi làm vũ nam quán bar?! 】#hot#
【#tin nóng# Tân tiến sĩ cấp ba cùng cao tầng quân ủy, video không tiện miêu tả, nhà gái livestream suốt năm giờ! 】#hot#
【#vấn đề# Chồng đã có con năm tuổi, xin hỏi anh ta với vợ liệu có thể chỉ là bạn bè trong sáng không? 】#hot#
【#nổi điên# Phát hiện đối tượng khóc ra nước mắt ngọc trai đủ màu, tôi lập tức tát một cái, hỏi tại sao nước mắt không thể biến thành số liệu thí nghiệm của tôi! 】#hot#
Thẩm Thính Lan: “……”
Đây là cái gì linh tinh hết vậy.
Giờ mọi người đều thích xem mấy thứ này sao?
Thẩm Thính Lan tiếp tục kéo xuống, lướt đến một bài mới vừa được đẩy lên đầu.
【#thảo luận# Vừa mới ra cửa nhìn thấy một cái bóng đen kỳ quái, hỏi bạn bè thì phát hiện họ cũng gặp qua, có ai cảm thấy năm nay việc lạ hơi nhiều không? 】#mới#
Phía bên phải bài đăng kèm một tấm ảnh, chắc là bóng đen mà chủ bài nhắc tới. Thẩm Thính Lan click mở.
Ảnh chụp hơi mờ nhưng vẫn có thể mơ hồ nhìn ra vật kia dường như có rất nhiều cánh tay, cái đầu chiếm đến hai phần ba thân thể trông cực kỳ quái dị.
Nếu đây không phải là sản phẩm công nghệ ghép ảnh hay thứ gì đó trốn ra từ phòng thí nghiệm, thì lại rất giống những con quái vật ở thế giới tận thế trước kia.
Thẩm Thính Lan đối với quái vật của thế giới ấy quen thuộc đến mức có khi còn hiểu rõ hơn chính chúng. Vậy mà khi nhìn thấy bức ảnh mơ hồ này, cậu lại sinh ra một loại cảm giác quỷ dị thân thiết.
Cậu liền như bị ma xui quỷ khiến mà ấn vào bài viết.
1L: [ Đồ này giả quá rồi! Cùng loại mà không cùng loại thì tôi có thể ghép cho cậu năm mươi cái! Cùng lắm cũng chỉ lừa được mấy đứa nhóc thôi! ]
2L: [ Chủ thớt định tạo hình thần quái rồi livestream kiếm fan hả? Tôi thấy mấy cái tài khoản chuyển hình thần quái rồi, kịch bản đều một dạng, có cần tôi chỉ cho bước tiếp theo quảng bá thế nào không? Cậu trước tiên ở diễn đàn cập nhật liên tục là được, rồi đột nhiên biến mất… ]
3L: [ Đúng rồi, sau đó “thần kỳ” biến mất vài tháng, đột nhiên xuất hiện ở một phòng livestream khác, làm vẻ mặt khoa trương kể lể trải nghiệm “kinh hoàng”, lừa đủ donate là có thể bắt đầu làm chủ kênh thám hiểm. ]
20L: [ Chó chủ thớt má mày, loại bài này sao vẫn còn độ thảo luận vậy? ]
Bài kéo đến ba mươi mấy tầng toàn một loạt tiếng mắng chửi.
Cho đến khi xuất hiện một bình luận mới.
41L: [ Nhưng mà tấm ảnh bóng đen mà chủ thớt đăng, tôi hình như thật sự gặp qua. Ngay ở khu 9, có ảnh làm chứng. Liên kết: 253389.jpg ]
Ảnh này chụp ở một góc khác, rõ ràng hơn một chút, có thể nhìn ra sinh vật trong hai ảnh là cùng một.
Tấm ảnh rõ ràng hơn khiến Thẩm Thính Lan bất giác nhíu mày. Nếu tấm mơ hồ kia chỉ gợi cho cậu liên tưởng đến quái vật, thì tấm này lại giống đến mức khó tin.
Dù không chụp toàn cảnh, chỉ một phần cũng khiến Thẩm Thính Lan thấy cực kỳ quen thuộc.
Nhưng… sao có thể được?
Ngón tay cậu dừng lại một giây trên màn hình ảo rồi kéo tiếp.
46L: [ Tôi cũng từng thấy ở khu 6, chỉ thoáng qua, không kịp chụp. ]
53L: [ Khu 6 gặp qua +1, tôi lúc đó còn tưởng là viện nghiên cứu số 6 lại làm ra cái gì mới nên không để ý. Giờ đọc bài này mới nhớ ra. IP chủ thớt ở khu 13? Vậy cái thứ đó từ khu 13 đi bộ đến khu 6? ]
73L: [ Đã đến khu 5, sáng nay tôi vừa đụng phải, chiều nay đã thấy bài này, cái thứ đó còn để lại vệt nhầy đen trên đường, ghê tởm! ]
83L: [ Mấy ông trên kia còn diễn tiếp hả? Người này nói một câu, người kia nói một câu như thật lắm. Mà phát bài cũng chỉ năm phút trước, năm phút, từ khu 13 chạy đến khu 5? Nó ngồi tên lửa chắc? Chủ thớt mới lập nick cũng không cần ảo thế này? ]
98L: [ Comment nói gặp qua cái này bao nhiêu tiền một cái, cho tôi đăng ké với. ]
136L: [ Trình độ này tính là bịa đặt rồi đi? Quản trị viên chết hết rồi à? Không ai quản sao? ]
196L: [ @Tinh Võng quản trị viên, bài thế này còn có thể lên hot search? Nếu lan rộng quá không sợ bị quân ủy hỏi tội à? ]
235L: [ @Tinh Võng quản trị viên. ]
368L: [ @Tinh Võng quản trị viên. ]
Bình luận lại ầm ĩ, nhưng trong lòng Thẩm Thính Lan thì cảm giác bất an ngày càng nặng.
Năm phút, từ khu 13 đến khu 5. Với phương tiện giao thông mặt đất hiện tại của đế quốc thì đúng là rất khó, nhưng nếu thật sự là loại cậu nghĩ…
Nếu thật sự là quái vật của tận thế thì hoàn toàn có khả năng.
Thẩm Thính Lan nhớ rõ ở thế giới ấy có một con mang số hiệu 031, đầu rất to, mười mấy xúc tu, trên xúc tu mọc đầy những con mắt nhỏ, toàn thân dính đầy dịch nhầy đen, nhìn qua giống như bạch tuộc khổng lồ. Chiến đấu không mạnh, nhưng tốc độ cực nhanh và xử lý nó rất phiền.
Yếu nhưng biết chạy.
Hơn nữa vóc dáng tương tự hắc ảnh trong hình.
Bài viết vẫn không ngừng được đẩy lên bởi những bình luận mới.
679L: [ Đừng cãi nhau nữa, mau đi xem phòng livestream của Tam Khu Nhất Ca đi! Tôi sốc muốn nổ tung rồi! ]
703L: [ Tam Khu Nhất Ca? Cái ông chuyên livestream sinh tồn ngoài trời á? Có gì hay mà xem? ]
862L: [ Mẹ ơi! Tôi vừa xem, trong phòng livestream đó có cái thứ y hệt bạch tuộc khổng lồ, xúc tu mọc đầy mắt, nhìn buồn nôn lắm! ]
Trong lòng Thẩm Thính Lan chợt trầm xuống.
Cậu theo link diễn đàn, tìm được phòng livestream của Tam Khu Nhất Ca.
Cảnh tượng rõ ràng là ngoại vi tam khu, bầu trời xanh thẳm, rừng cây rậm rạp, tràn đầy sức sống… nếu không tính đến “thứ kia” ngay giữa màn hình.
Một sinh vật cao chừng hai người, đầu như một khối thịt tím đen khổng lồ, mọc ra vô số xúc tu dính đầy mắt đỏ hồng, dịch nhầy đen sền sệt từ đầu xúc tu nhỏ giọt. Thân thể nó run nhè nhẹ, dường như đang hưng phấn.
Phần dưới đầu mở ra một cái miệng, chất lỏng chảy ra không ngừng như con thú đói khát nhìn thấy mồi ngon.
Chủ livestream dường như bị dọa choáng, trong phòng có thể nghe thấy tiếng thở gấp dồn dập. Vài giây sau, anh ta như lấy lại tinh thần, hét chói tai rồi lao về hướng ngược lại.
Quái vật khẽ động.
Không ai nhìn rõ nó di chuyển thế nào, chỉ trong nháy mắt hình ảnh đã không còn bóng dáng nó, chỉ còn lại tiếng kêu thảm thiết, máu phun xối xả, xen lẫn âm thanh nhỏ nhoi của việc nhai nuốt.
Bài viết yên lặng vài phút, sau đó bình luận bùng nổ tăng vọt.
1423L: [ Đây là… giả phải không? Quay phim điện ảnh à? ]
1364L: [ Phim cũng không thể thật đến vậy! Hơn nữa Nhất Ca vẫn nổi tiếng là livestream chân thực. ]
1567L: [ Không ai ở tam khu đi kiểm tra sao? Rốt cuộc là chuyện gì thế! ]
1756L: [ Quái vật trong livestream và ảnh chủ thớt đăng giống nhau như đúc! Không lẽ bài này là thật? ]
2369L: [ Không đến mười phút mà từ khu 13 chạy thẳng tới tam khu giết người? Rốt cuộc đây là cái gì vậy!!! Quân ủy đâu? Đế quốc cao tầng đâu? ]
3265L: [ Tỉnh táo lại đi! Giờ người ta nói gì tin nấy à? Loại này chắc là chiêu trò quảng bá mới thôi, thời đại này hiệu ứng thực tế ảo khó lắm sao? ]
Bài viết bởi chuyện “quái vật có thật hay không” mà bị xé ra mấy ngàn tầng, nhưng Thẩm Thính Lan thì chẳng để tâm đến spam nữa.
Ánh mắt cậu dán chặt vào vị trí quái vật vừa xuất hiện trên màn hình.
Đó là thật.
Không phải hình chiếu ảo, cũng không phải sản phẩm nghiên cứu mới của phòng thí nghiệm.
Mà chính là thứ cậu quen thuộc nhất, đến từ thế giới đó.
—— Quái vật.