Cơ thể này thật khỏe mạnh. Tuyết Tình cảm thấy tuyệt vời: khi già, đi đâu cũng đau nhức chân, giờ đây cô có thể đi lâu mà không mỏi. Nhìn con đường trước mặt, mọi người chen chúc vội vã, cô mỉm cười trong lòng: đúng là tuổi trẻ.
Thời tiết nắng đẹp, bầu trời trong xanh, không khí trong lành khiến cô hít thật sâu, vươn tay ra tận hưởng. “Chắc không ai để ý đâu,” cô nghĩ, đi thoải mái đến trường.
Vào lớp, cô chọn bàn cuối – chỗ nguyên chủ luôn ngồi. Lúc này lớp còn thưa, cô nhìn từ tầng hai xuống cây xoài của trường, thấy bác bảo vệ đang ngồi uống trà, mở đài nghe nhạc. Ôi, thật thư thái.
Tuyết Tình đứng dậy, chạy xuống cầu thang, đi đến chỗ ông bảo vệ:
“Ông ơi, cho con ngồi cùng nhé.”
Ông lão khẽ mở mắt, hơi lạnh nhạt nhưng gật đầu. Cô ngồi xuống, lắng nghe đài cùng ông, mí mắt cong cong, im lặng. Chỉ có tiếng đài thông báo thời tiết – mưa hay nắng – vang lên đều đều.
Ông lão nhìn cô, giọng dịu đi:
“Cháu là Tuyết Tình lớp 11 phải không”
Tuyết Tình gật đầu:
“Dạ, đúng ạ.”
Cô bỗng nheo mắt, mỉm cười:
“Ông ơi, tóc ông có sợi bạc kìa, để con nhổ giúp ông nhé.”
Ông lão gật đầu. Cô đứng dậy, khéo léo nhổ từng sợi tóc bạc. Tuổi già, cô nhớ mình cũng thích được người khác chăm chút như vậy. Con cháu bây giờ bận rộn với công việc, cưới hỏi, bạn bè… ai còn quan tâm đến những người già đã từng chăm sóc chúng nó? Cô nhổ được ba sợi tóc bạc, khẽ mỉm cười trong lòng.
Từ cổng trường, các học sinh nhỏ dần dần đi vào, lớp dần đông lên. Cô vẫn tập trung nhổ tóc cho ông, lắng nghe tiếng đài.
Ông lão cười tươi, đưa tay:
“Thôi được rồi, ông cho cháu cái này.”
Ông đưa một gói kẹo vị chua ngọt. Tuyết Tình cong mắt, cầm lấy:
“Con cảm ơn ông.”
Cảm giác nhỏ bé, giản dị mà ấm áp tràn ngập trong lòng cô. Đây là niềm vui nhỏ của tuổi trẻ mượn cơ thể, nhưng cũng là cảm giác an yên mà cả đời người già từng ao ước.