Ánh nắng ấm áp xuyên qua khung cửa sổ. Trên bậu cửa, những chậu cây xanh mơn mởn đã nảy chồi, còn vài bông hoa nhỏ rực rỡ. Bên cạnh là một tủ sách cũ kỹ và chiếc ghế bập bênh, nơi một bà cụ đang thư thái uống trà, nhấm bánh.

Năm nay, Tuyết Tình đã 70 tuổi. Cuộc đời người, từ lúc con nít đến khi trưởng thành tự lập, từng trải qua nhiều thăng trầm. Cô không có một tình yêu ngọt ngào như người khác, nhưng bù lại, cô có sự yên bình và thư thái khi bước vào tuổi già.

Những năm gần đây, cô sống thoải mái, mỗi ngày trồng hoa, nuôi cá, chăm sóc gà vịt. Những người bạn già thỉnh thoảng ghé thăm, tụ họp đọc sách, uống trà, trò chuyện vui vẻ. Niềm vui tuổi già của cô đơn giản vậy, nhưng đủ đầy.

Bố mẹ cô, từ xưa đến khi qua đời, không thúc giục cô lập gia đình, vậy nên cô chăm sóc họ tận tụy. Khi họ mất, chỉ còn lại cô với tuổi già và khoản lương hưu, thành quả của một đời cần mẫn. Nhìn đôi tay nhăn nheo, cô khẽ mỉm cười: “Thật giống tay mẹ khi già.”

Cô ăn bánh, uống trà xong, đứng dậy chậm rãi lấy túi đồ ăn cho cá. Ra đến hồ nhỏ, cô vung tay rải thức ăn, đàn cá mập ú tranh nhau bơi tới: “Cá ngoan, ăn nhiều vào, bà thương các con lắm.” Cô mỉm cười nhìn chúng rồi quay vào nhà, xách bình tưới nước ra vườn. Rau lúc nào cũng xanh tươi, hoa nở rộ, nhờ bàn tay chăm sóc của Tuyết Tình. Khi tưới rau, cô khẽ ngân nga:

“Rau ơi, rau phải thật tươi,

Sự sống luôn mạnh mẽ.”

Tưới xong, cô lại tưới hoa, cất tiếng hát trong veo như tuổi trẻ, dù đã cao niên. Cả buổi chiều trôi qua trong yên bình, cô ngồi trên ghế bập bênh, mở đài nghe nhạc, nhắm mắt tận hưởng sự thư thái.

Khi mở mắt, cô thấy mình ở một không gian khác. Bàn tay không còn nhăn nheo, trở lại như tuổi trẻ. Không gian vắng lặng, cô thầm nghĩ: “Có phải mình đã ra đi?” Tuổi già của cô đã trôi qua đầy đủ, không còn gì hối tiếc.

Bỗng một tiếng động cơ học vang lên, và một hình người xuất hiện. Anh ta cao ráo, đẹp trai, ánh mắt lịch sự:

“Xin chào ký chủ. Cô đã được chọn, hãy hoàn thành nhiệm vụ để thăng cấp.”

“Vậy… tôi có thể hỏi một chút được không?” Tuyết Tình gật đầu.

Anh ta cũng gật đầu, mỉm cười.

“Sao bà lại trở về hình dạng tuổi trẻ vậy?” cô hỏi.

“Vì ký chủ đã tích đức khi còn trẻ, cống hiến cho cô nhi viện và giáo dục địa phương. Linh hồn của cô được giữ dưới hình dạng trẻ để hoàn thành nhiệm vụ.”

Tuyết Tình gật đầu: “Ừm, tôi hiểu rồi.”

Anh ta cười: “Tôi là hệ thống 3456, ký chủ có thể gọi tôi như vậy. Cô có thể tự xưng là trẻ, không sao.”

Tuyết Tình mỉm cười: “Được rồi, hệ thống.”

“Vậy chúng ta đi làm nhiệm vụ thôi.”

“Được,” cô đáp, tràn đầy quyết tâm.

“ Hoan chút nha " 

Tuyết Tình hít một hơi thật sâu, bàn tay trẻ trung chạm vào không khí lạ lẫm xung quanh. Cô khẽ cười:

“Vậy là… ta vẫn còn cơ hội để làm điều gì đó chứ, dù đã già?”

Hệ thống 3456 nhìn cô, giọng êm dịu:

“Đúng vậy, ký chủ. Tuổi tác không quan trọng, chỉ cần tâm hồn trong sáng và thiện lương. Nhiệm vụ của ký chủ là tích đức: làm việc thiện cho đời, giúp đỡ người khó khăn, cứu vật phận yếu, gieo niềm vui và bình an cho thế gian. Mỗi việc tốt sẽ mở ra con đường thăng cấp và mang lại phúc báo.”

Tuyết Tình gật đầu, mắt ánh lên niềm vui sâu sắc. Cô nghĩ đến những năm tháng đã qua, những niềm vui bình dị: chăm hoa, nuôi cá, trò chuyện với bạn già. Và giờ đây, một hành trình mới mở ra, khác hẳn nhưng vẫn tràn đầy ý nghĩa.

“Thế… nhiệm vụ đầu tiên là gì?” cô hỏi, giọng vừa tò mò vừa háo hức.

“Ký chủ,” 3456 mỉm cười, “Hãy đi giúp một người đang gặp khó khăn, hoặc cứu một vật phận yếu. Hãy làm điều thiện bằng chính trái tim và hành động của mình. Khi ký chủ thực hiện xong, con đường tiếp theo sẽ xuất hiện.”

Tuyết Tình cười nhẹ, cảm giác nhẹ nhàng, tự tại:

“Vậy thì… đi thôi. Ta  sẽ làm hết sức mình, từ hôm nay, như hồi trẻ.”

Cô bước đi, từng bước chậm rãi nhưng chắc chắn, như từng bước qua các mùa xuân, hạ, thu, đông trong đời mình, giờ lại bước vào một mùa mới,mùa của  hạnh phúc và hy vọng.

 

 

 

 

 

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play