Cô gái khẽ nghiêng đầu trước gương, nhìn chính mình. Khuôn mặt xinh đẹp, mắt sáng, mái tóc đen dày phủ vai.
“Hệ thống… ngươi đưa ta đến đâu vậy?”
3456 đáp, giọng bình thản:
“Ký chủ có thể nhẩm trong đầu: hiện tại ký chủ đang là học sinh, sống ở thế giới hiện đại. Tiếp nhận ký ức nguyên chủ.”
Tuyết Tình khẽ nhíu mày, cảm giác đau đầu ù ù. Hệ thống truyền ký ức nguyên chủ:
Nguyên chủ tên Tuyết Tình.
Năm nay 17 tuổi, học lớp 11.
Gia đình giàu có, khá giả.
Quan hệ gia đình: 5/100.
Quan hệ bạn bè: 0/100.
“Là người qua đường, không liên quan cốt truyện chính, không có quyền chỉnh sửa kịch bản.”
“Ký chủ càng giống nguyên chủ càng tốt, như thế người bản địa mới không phát hiện. Ký chủ mượn cơ thể nguyên chủ nên phải thực hiện nguyện vọng: cố gắng học tập, sống thoải mái. Nhiệm vụ ở thế giới này: tích đức, tự nghĩ cách.”
Tuyết Tình cảm giác choáng váng, đầu óc quay cuồng, loạng choạng ngã xuống đất. Cô khẽ xoa eo, xoa đầu, rồi cố gắng đứng dậy.
Cô đi tới bàn học, nhìn tờ thời khóa biểu, mở điện thoại kiểm tra ngày. Hôm nay là thứ Hai, hai tiết Toán, hai tiết Sử.
Tuyết Tình chải mái tóc dày, đen nhánh, mềm mượt. “Woah… bà già cũng có ngày tóc dày như này, thiệt đã quá!” Cô buộc tóc gọn gàng, vệ sinh cá nhân xong, sắp xếp sách vở.
Cô mỉm cười, trong lòng vừa háo hức vừa tò mò: “Mình vẫn muốn chăn gà, nuôi vịt, uống trà ăn bánh như hồi già… nhưng phải làm sao cho giống nguyên chủ mới được.”
Đi xuống bếp, mẹ nguyên chủ gọi:
“Ăn đi rồi đi học!”
Tuyết Tình ngoan ngoãn ngồi vào bàn, ăn bánh mì. Một bài hát trong tâm trí cô vang lên, dù giờ đã là tuổi già trong ký ức, cô vẫn nghe như thuở trước.
Ăn xong, cô xách cặp lên vai, chuẩn bị đến trường, lưng hơi còng nhưng bước đi nhẹ nhàng, vừa tựa như đang tập quen với cơ thể trẻ, vừa mang theo tâm thái bình thản