Hàng xóm xung quanh cũng lên tiếng phân xử:

“Nhà Kim Dân à, hôm nay nếu đúng như nhà họ Triệu nói thì quả thật là bên nhà anh chị sai.

Chuyện con trai cưới vợ là việc lớn, con gái sinh con cũng là chuyện vui, nhà anh chị có thể để sau khi tổ chức đám cưới xong thì cùng nhau đi thăm con gái mà? Như vậy chẳng phải là song hỷ lâm môn sao?”

“Đúng rồi, nếu không được thì hai vợ chồng mỗi người lo một bên. Để ông Lý ở nhà uống trà của con dâu mới, tiếp khách, còn Vinh Anh đi là được. Chuyện con gái sinh con, cha có giúp gì được đâu mà phải vội?”

“Phải đó, nhà họ Triệu nói cũng có lý, Bảo Hà đâu phải không có nhà chồng. Các anh chị như vậy cũng hơi bất công. Với lại, nếu không phải là người thiếu suy nghĩ thì ai lại chọn đúng ngày em trai kết hôn để đi sinh con cơ chứ?”

“Im miệng hết cho tôi!!!”

Trương Vinh Anh chống tay vào hông, mắng thẳng đám hàng xóm “ngồi nói chuyện mà không biết đau lưng” này:

“Các người thì biết cái rắm gì! Toàn một lũ chưa rõ sự tình như thế nào mà đã ở đây xuyên tạc. Con gái tôi có chồng thì tôi không được đi thăm à? Cái gì mà con gái tôi thiếu não nên mới chạy tới đám cưới em trai để sinh con?”

Bà chỉ thẳng vào Triệu Phương Tú:

“Nhà họ Triệu các người đúng là đổi trắng thay đen, ăn nói bậy bạ!”

Mắng xong, bà quay sang chỉ vào mặt Lý Bảo Hải:

“Con cũng thế à? Mặc cho người ta hắt bát nước bẩn vào nhà họ Lý chúng ta thế à?”

“Để tôi nói cho mọi người biết vì sao hôm nay tiệc cưới không thành. Đó là vì thằng con nhà họ Triệu, Triệu Hoa, nó dám ăn trộm tiền mừng của nhà tôi nhưng bị Bảo Hà bắt gặp. Trong lúc bỏ chạy, nó đâm thẳng vào người Bảo Hà. Bụng của con bé lúc đó đã hơn tám tháng, bị đâm ngay tại chỗ đã bị ra máu. Người ta có câu ‘bảy sống tám không’, mọi người cũng biết tình huống đó nguy hiểm thế nào rồi đấy. Con dâu tôi chưa kịp vào cửa mà con gái tôi đã suýt một xác hai mạng! Tôi lo cho Bảo Hà nên muốn đi theo vào bệnh viện xem tình hình, vậy mà Triệu Phương Tú ngay tại chỗ đã đẩy tôi vào cạnh cửa, giờ trên đầu tôi vẫn còn một cục u to tướng đây này!”

Nghe vậy, cả hiện trường ồ lên.

“Gì cơ, thằng nhóc nhà họ Triệu trộm đồ, lại còn trộm tiền mừng cưới của chị gái và anh rể? Hồi nhỏ trộm kim chỉ, lớn lên trộm vàng bạc, tiếp theo chẳng phải giết người phóng hỏa sao?”

“Giết người gì nữa, chẳng phải bà Trương vừa nói đó sao? Suýt một xác hai mạng rồi còn gì.”

Mẹ Triệu tức giận đến nỗi mắt như muốn nổ tung:

“Trương Vinh Anh, con đàn bà khốn kiếp, bà nói hươu nói vượn gì thế? Không có bằng chứng mà dám bôi nhọ con trai tôi, tôi liều mạng với bà!”

Cha Triệu cũng gào lên:

“Bịa đặt! Ngậm máu phun người! Các người khinh người quá đáng!”

Chỉ có Triệu Phương Tú là cúi đầu, tránh ánh mắt của Trương Vinh Anh, vì cô ta biết rõ chuyện này. Khi Triệu Hoa đâm vào Bảo Hà bỏ chạy, nó đã gặp cô ta ở hành lang.#buingoclinhTYT

Nhưng cô ta tin rằng Trương Vinh Anh không có bằng chứng, vì lúc cô ta vào phòng thay đồ thì chỉ thấy mỗi Bảo Hà, bên cạnh cô chẳng có ai. Nên nếu nhà họ Triệu không thừa nhận, sẽ chẳng ai có chứng cứ.

Trương Vinh Anh lạnh giọng:

“Bôi nhọ à? Tôi nói cho bà biết, Bảo Hà nhà tôi vì bị đâm mà sinh non, xuất huyết nghiêm trọng, mất gần như lượng máu của nửa người, suýt thì chết tại chỗ. Nếu không phải các đồng chí công an ở Cục Công An lập nhóm hiến máu thì hôm nay tôi đã mất con gái rồi!”

Lý Bảo Quốc há hốc miệng:

“Mẹ, giờ Bảo Hà sao rồi? Nghiêm trọng như vậy à? Sao tụi con không nghe tin gì?”

Lý Bảo Quân cũng thôi không cười cợt, lập tức đá một cú vào Triệu Hoa đang đứng nép ở góc:

“Đồ khốn! Mày làm ra chuyện thất đức như thế mà còn dám mò tới đây gây sự với nhà tao à?”

Cha Triệu vội che con trai:

“Anh dám động thử xem? Anh có bằng chứng không? Không có chứng cứ mà dám hắt bát nước bẩn vào Gia Hoa nhà tôi à? Tôi sẽ kiện anh tội bôi nhọ!”

Lý Kim Dân ngăn con trai thứ lại:

“Đừng phí lời với chúng, chỉ tổ mất mất thời gian thôi. Đây, chìa khóa xe đạp đây, mày tới thẳng Cục Công An báo án đi, mời công an về đây cho cha. Tình trạng nguy kịch của chị mày, công an đều thấy tận mắt, họ có nghiệp vụ điều tra, chúng ta cùng xem xem có phải do Triệu Hoa làm hay không, chỉ một lần thẩm vấn là sẽ ra ngay.”

Trương Vinh Anh trừng Triệu Hoa:

“Đúng đấy, có phải do mày làm hay không thì bọn tao sẽ nhờ các đồng chí công an điều tra. Chỉ cần mày ra tay thì trên món đồ sẽ có dấu vân tay, sơ hở thế nào cũng lộ. Chờ điều tra ra thì sẽ trực tiếp bắn bỏ!”

Triệu Hoa hoảng hốt, níu chặt tay cha:

“Cha, cứu con với, con không muốn tới Cục Công An, con không đi!”

Trương Vinh Anh quát:

“Không đi à? Nếu không phải mày làm thì sợ gì? Đây là tội giết người đấy, mày phải đi!”

Rồi bà quay sang hối:

“Thằng ba, mau đi!”

Triệu Hoa mới chỉ là đứa trẻ mười ba, mười bốn tuổi, cậu ta thấy Lý Bảo Quân thật sự đã cầm chìa khóa xe chuẩn bị đi thì hoảng loạn, bật khóc:

“Cha ơi, cứu con! Mẹ ơi, con không muốn tới Cục Công An! Con không cố ý đâm vào chị ta! Đó là tiền của chị con, con chỉ lấy tiền của chị con thôi, con không ăn trộm!”

Cha Triệu muốn bịt miệng con trai nhưng đã quá muộn.

Hiện trường lại ồ lên:

“Trời đất, nó tự nhận rồi kìa! Lúc nãy tôi còn tưởng nhà họ Triệu nói đúng, còn nghĩ bà Trương vì bênh con gái mà bỏ bê con trai.”

“Ngốc quá! Đó là con ruột của bà ấy mà, ngày thường Trương Vinh Anh thương nhất là thằng út này. Nếu không phải gặp phải chuyện quá nghiêm trọng thì sao bà ấy lại phá đám cưới…”

“Nhà họ Triệu cũng ghê thật, đến mức này mà còn dám tới gây sự. Tính ra chắc họ cá rằng nhà họ Lý không có chứng cứ, ai ngờ thằng nhóc này chịu không nổi uy hiếp báo công an mà tự khai tuốt luôn.”

Triệu Phương Tú khổ sở kéo tay Lý Bảo Hải:

“Bảo Hải, Hoa Tử nó còn nhỏ nên không hiểu chuyện, nó không cố ý mà.”

Lý Bảo Hải lùi lại một bước:

“Lúc nãy cô còn thề thốt nói mẹ tôi hắt nước bẩn vào nhà cô? Không phải cô bảo trong lòng mẹ tôi, việc chị tôi sinh con còn quan trọng hơn đám cưới của tôi à? Không phải cô bảo mẹ tôi khinh thường cô, cố tình phủ đầu cô nên mới muốn phá hôn lễ à?”

Triệu Phương Tú vội vàng:

“Anh Hải, cho dù là em trai em làm, nhưng nó cũng không nói sai mà. Em là chị nó, nó lấy tiền của em thì sao gọi là trộm được?”#buingoclinhTYT

Trương Vinh Anh lập tức nhổ nước bọt vào mặt Triệu Phương Tú:

“Tôi nhổ vào! Mẹ cô chẳng khác nào đem cô cân lên mà bán đi! Từ khi nào mà tiệc cưới của nhà tôi, tiền mừng của nhà tôi lại thành của cô? Chẳng lẽ của đồ sau này của nhà tôi cũng là của nhà họ Triệu à? Chẳng lẽ cô gả vào nhà ai thì cả gia đình chồng đều thành người nhà họ Triệu à? Tiền của ai cô cũng muốn lấy đúng không?

Đừng nói nhiều với bọn họ, báo công an đi! Chúng ta lên Cục Công An nói lý. Còn nhỏ tuổi mà đã thành ra thế này, sau này chẳng phải giết người phóng hỏa hay sao? Phải quản từ sớm!”

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play