Nghĩ tới nghĩ lui, Trương Vinh Anh cũng xem như hiểu ra một đạo lý, so với việc vì con cái mà cực khổ cả đời rồi cuối cùng bị vứt bỏ, vậy thì chi bằng khi răng vẫn còn cắn được thì bà sẽ cùng chồng tận hưởng thêm vài ngày vui vẻ đến hết cuộc đời.

Còn mấy đứa con bất hiếu kia, tốt nhất là sớm từ bỏ hy vọng đi, thử cũng đã thử rồi, trông chờ cũng chẳng được, có yêu thương thì cũng chỉ tổ phí công.

Buổi tối, khi hai vợ chồng trở về đại viện, nhà họ Lý đang vang lên tiếng ồn ào cãi vã. Không ít hàng xóm vây quanh cửa xem náo nhiệt, tiếng chửi, tiếng khóc bên trong vang lên không ngớt.

“A, lão Lý và Vinh Anh về rồi!”

Đám đông xem náo nhiệt lập tức tản ra hai bên, nhường ra một lối để họ đi vào.

Hai bà hàng xóm nhiều chuyện nhanh chóng bu lại báo tình hình cho Trương Vinh Anh:

“Chị Trương, hôm nay Bảo Hải nhà chị và con gái nhà họ Triệu bỏ tiệc cưới là sao thế? Giờ nhà họ Triệu đang ở nhà chị la lối om sòm, nói chị đột nhiên phát điên, giữa đường đánh cả ba người nhà họ, đánh xong còn bỏ chạy đấy.”

“Đúng đó, bà Triệu còn nói chị đánh cả Bảo Hải nữa. Chuyện thật hay giả thì cũng nên hỏi cho rõ, bao nhiêu năm nay chị có chủ động gây sự với ai đâu?”

“Phải đó, ai trong cái viện này chẳng biết đứa con chị thương nhất chính là Bảo Hải. Nhưng bà Triệu nói vậy… lẽ nào hôn sự giữa Bảo Hải và con gái họ toang thật rồi à?”

Trương Vinh Anh nhíu mày, từ cửa bước thẳng vào.

Vừa thấy bà, mẹ của Triệu Phương Tú lập tức kích động, xông lên định túm lấy:

“Trương Vinh Anh, con đàn bà khốn nạn này, mày còn dám về à!”

Không nói không rằng, Trương Vinh Anh giơ cái túi đang cầm trong tay đập thẳng lên đầu bà ta, khiến bà Triệu ôm đầu lùi lại.

Cha của Triệu Phương Tú định xông lên, nhưng Lý Kim Dân lập tức chặn lại:

“Chuyện đàn bà cãi nhau, đàn ông như ông xía vào làm gì?”

Trong lòng Trương Vinh Anh tràn đầy oán khí. Đời trước, cũng vì nhà họ Triệu mà bà vừa mất con gái vừa mất đi con trai, bà hận bọn họ thấu xương.

“Ai là đồ khốn nạn? Cả nhà bà mới là một lũ khốn nạn! Tôi còn chưa tìm đến nhà bà tính sổ, thế mà bà đã tự mò tới đây rồi à? Sao? Con gái bà không gả được nên phải mặt dày chui vào nhà tôi hả?”

Mắt đỏ hoe, Triệu Phương Tú nghe xong liền đẩy Lý Bảo Hải:

“Anh nói gì đi chứ!”

Lý Bảo Hải vội kéo mẹ:

“Mẹ, đừng đánh nữa, đừng gây chuyện nữa được không?”

Bốp!

Trương Vinh Anh quay phắt lại, tát con trai một cái nảy lửa.

Không khí như đông cứng lại.

Bà nhìn con trai đầy thất vọng, chỉ vào cái ghế ngã lăn và cái chén vỡ dưới đất:

“Ai là người gây chuyện? Người ta đánh tới tận nhà thế này rồi, lúc đó mày có ngăn không? Triệu Phương Tú đẩy tao, mày có cản không? Giờ mày mới biết can à? Từ lúc tao bước vào, mày có hỏi xem chị mày ra sao không? Cái loại ăn cây táo rào cây sung như mày, tao nuôi mày còn không bằng nuôi khúc gỗ!”

Bà đẩy mạnh con trai về phía mẹ Triệu:

“Không phải mày thân thiết với nhà họ Triệu lắm sao? Xem như tao nuôi mày uổng công, mày đi theo họ đi, đổi sang họ Triệu luôn đi!”

Bị đẩy một cái lảo đảo, Lý Bảo Hải tức tối:

“Mẹ, con thấy mẹ điên thật rồi!”

Chưa kịp dứt lời, bà lại vung tay tát liên tiếp, làm hai bên mặt hắn đỏ bừng.

Hai cô con gái Lý Bảo Phượng và Lý Bảo Hỉ sợ hãi lùi lại một bước.

Chị dâu cả Đường Hồng Mai cũng kéo con trai Lý Tuyển Minh tránh ra xa, sợ bị vạ lây.

Nhìn cảnh nhà cửa rối tung, Lý Kim Dân sa sầm mặt, quát hai con trai lớn:

“Đồ vô dụng! Tao sinh mấy đứa mày ra chỉ để cho người ta vào nhà làm loạn mà không làm gì được à? Mặt mũi tao bị chúng mày làm mất sạch rồi!”

Lý Bảo Quốc là con cả trong nhà, anh ta đeo kính, bình thản đáp:

“Cha, chuyện này đâu thể dùng bạo lực mà giải quyết, mình phải nói lý lẽ chứ. Nhà ta đông người, nếu ra tay thì chẳng phải sẽ bị mang tiếng ỷ đông hiếp yếu sao?”

Lý Bảo Quân, đứa con thứ hai, hừ lạnh:

“Con cũng không dám, nếu con mà nhỡ làm bị thương cậu út bảo bối của mẹ thì bà ấy sẽ lột da con mất.”

Nói rồi, anh ta cố ý tránh sang một bên, muốn đứng xem náo nhiệt.#buingoclinhTYT

Triệu Phương Tú thấy mẹ bị thương thì chạy tới kéo Trương Vinh Anh:

“Mẹ, bỏ tay ra!”

Trong lúc giằng co, mẹ Triệu bị vướng cửa, ngã sóng soài ra ngoài.

Ngồi bệt xuống đất, bà ta lập tức vừa đập đùi vừa gào:

“Mọi người mau tới xem! Nhà họ Lý bắt nạt người! Đánh người! Con gái nhà tôi rõ ràng đã bàn chuyện cưới xin với nhà họ, thế mà giờ họ lại đổi ý, vậy mà còn đánh người, ác độc phá hoại thanh danh con gái tôi, thật là vô lý!”

Một bà cô họ Triệu trong đám đông chen ra mắng:

“Nhà bà có vấn đề à? Con gái sắp sinh thì lo ở nhà đi, còn tí tởn chạy tới tiệc cưới của em trai làm gì? Háo ăn đến vậy à? Bỏ một bữa thì sẽ chết sao?”

Ông dượng nhà họ Triệu cũng hô lên:

“Con gái nhà bà không có chồng à? Sinh con cũng phải để nhà mẹ đẻ trông á? Hay nó sắp chết nên vội đi gặp mặt mọi người lần cuối? Chén trà của con dâu còn chưa uống xong mà bà đã chạy đi rồi! Sau này bà già thì biết trông vào con gái hay con dâu đây?”

Nghe những lời đó, Lý Kim Dân tức đỏ mặt, máu dồn lên não, lập tức chộp lấy cây đòn gánh sau cửa, nhằm thẳng vào ông dượng nhà họ Triệu mà phang.#buingoclinhTYT

Hàng xóm vội xông vào can:

“Chú Lý, bỏ xuống đi, có gì từ từ nói!”

Lý Bảo Phượng thấy tình hình căng thẳng liền chạy tới giúp mẹ:

“Mọi người buông mẹ tôi ra!”

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play