Triệu Phương Tú bừng tỉnh, lao về phía Trương Vinh Anh, khóc lóc ầm ĩ:
“Ô ô ô, tôi không gả nữa, không gả nữa! Nhà họ Lý các người khinh người quá đáng!”
Trương Vinh Anh quát lớn, giọng rắn rỏi:
“Không gả thì thôi, dù cô có muốn gả thì nhà họ Lý chúng tôi cũng bỏ! Con gái nhà họ Triệu các người quý giá thế, nhà chúng tôi cũng không thèm rước Phật bà lớn như vậy vào cửa! Cái mối này không cưới cũng chẳng sao!”
Rồi bà quay sang nói với chồng:
“Ông ra ngoài báo với họ hàng bạn bè, tiệc cưới hôm nay chúng ta hủy! Tiện thể hãy gọi người nhà họ Triệu lên đây, bảo họ trả lại hết sính lễ cho chúng ta ngay lập tức!”
Lời vừa dứt, tiếng khóc của Triệu Phương Tú lập tức im bặt.
Lý Bảo Hải mặt sầm xuống:
“Mẹ, mẹ đang làm gì vậy? Có chuyện thì không thể nói cho êm à? Đây là đám cưới chứ đâu phải trò chơi mà muốn hủy là hủy! Khách khứa sắp đến rồi, mẹ bảo con biết giấu mặt đi đâu?”
Lý Kim Dân liền quát con trai:
“Sao mày lại ăn nói kiểu đó với mẹ mày? Vừa rồi vợ mày còn đẩy mẹ mày, sao không thấy mày hùng hổ như vậy?”#buingoclinhTYT
Trương Vinh Anh lạnh giọng:
“Nói nhiều với cái thằng súc sinh này làm gì!”
Nói xong, bà bất ngờ giáng một cái tát mạnh vào mặt con trai:
“Nuôi mày còn không bằng nuôi khúc gỗ! Con dâu còn chưa vào cửa đã ẩu đả với trưởng bối, hãm hại chị dâu, nếu tao để nó bước chân vào nhà này, thì chẳng mấy chốc cái nhà này cũng cửa nát nhà tan! Triệu Phương Tú, nếu hôm nay Bảo Hà không sao thì thôi, nhưng nếu con bé có chuyện gì, tao thề rằng tao sẽ lấy mạng của thằng em mày!”
Lý Bảo Hải sững sờ:
“Mẹ, ý mẹ là sao?”
Trương Vinh Anh gằn từng chữ:
“Ý gì à? Chị mày còn một tháng nữa mới sinh, nếu không phải do bị thằng Triệu Hoa đụng vào, thì sao chị mày lại phải nhập viện vào lúc này? Thế mà nó còn dám cản tao! Đồ lòng dạ độc ác!”
Mắt Triệu Phương Tú lóe lên vẻ hoảng loạn:
“Bà đừng nói bậy!”
Không kìm được, Trương Vinh Anh lại tát thẳng vào mặt cô ta, mắt đỏ ngầu:
“Tao tận mắt nhìn thấy, mày còn bảo tao nói bậy cái gì?”
Nói rồi, bà xách túi, xoay người lao thẳng ra ngoài:
“Tao phải đến bệnh viện, chuyện này tính sổ sau!”
Lý Kim Dân vội chạy theo:
“Vinh Anh, bà đi đâu vậy?”
“Đi bệnh viện! Con gái ông đang sống chết chưa biết thế nào, tôi có đi đồn công an đâu mà ông sợ! Hay ông muốn ở đây tiếp đãi hung thủ?”
Triệu Phương Tú thấy thế thì càng rối loạn, níu lấy Lý Bảo Hải khóc lóc:
“Bảo Hải, mẹ anh điên rồi à? Có phải bà ta tiếc sính lễ nên mới gây chuyện không? Phụ nữ sinh sớm hay muộn vài ngày là bình thường, sao lại đổ cho em trai em? Nó mới mười ba, mười bốn tuổi, vẫn là trẻ con mà! Với lại, con gái sinh nở bình thường mà, bệnh viện có bác sĩ, có cả anh rể anh. Đám cưới của anh mới là chuyện trọng đại của cả đời người mà!”
Lý Bảo Hải vẫn choáng váng sau cái tát, đầu óc rối loạn. Là con út được mẹ thương nhất, anh không ngờ bà lại nặng tay với mình như vậy. Vì mải nghĩ nên lời của Triệu Phương Tú, anh cũng chẳng để tâm.
Ngoài cửa tiệm, Trương Vinh Anh vừa lo cho con gái, vừa sợ con trai thật sự sẽ cưới Triệu Phương Tú. Thấy mẹ và em trai Triệu Hoa đứng ở ven đường, bà xông tới tát mẹ Triệu hai cái, túm tóc ném bà ta xuống mương, rồi quay sang tát luôn Triệu Hoa một cái.
Lý Kim Dân choáng váng:
“Vinh Anh, bà…!”
Trương Vinh Anh mắt đỏ như máu:
“Nhìn gì? Đẩy xe đi!”
Bà nhảy lên ghế sau xe đạp:
“Mau, đạp hết sức, đến bệnh viện!”
Phía sau vang lên tiếng khóc thét của mẹ con nhà họ Triệu, xen lẫn tiếng mắng tức giận và tiếng bước chân đuổi theo.
Năm ấy, Trương Vinh Anh năm mươi tuổi, còn chồng bà năm mươi mốt tuổi. Hai ông bà cả đời nuôi sáu người con:
Con cả Lý Bảo Quốc hai mươi tám tuổi, vợ là Đường Hồng Mai, họ có ba người con, lần lượt là: Tuyển Minh tám tuổi, Tuyển Hoành bảy tuổi và Phượng Thúy năm tuổi.
Con thứ Lý Bảo Hà hai mươi sáu tuổi, đã có chồng và con trai Trần Nguyên bảy tuổi, hiện đang mang thai bé thứ hai.
Con ba Lý Bảo Quân hai mươi lăm tuổi, vợ là Trần Quốc Phương, họ chưa có con.
Con tư Lý Bảo Hải hai mươi hai tuổi, hôm nay là ngày cưới của hắn.
Cuối cùng là hai đứa con gái út là Lý Bảo Phượng mười chín tuổi và Lý Bảo Hỉ mười bảy tuổi.
Đời trước, cũng chính ngày này, Lý Bảo Hà đột ngột trở dạ ở khách sạn, cô được chồng bế thẳng vào bệnh viện. Vì hôm đó là ngày vui của con trai út, khách khứa cũng đã đến đông đủ, lại nghĩ có con rể lo liệu, cộng thêm nàng dâu mới quậy phá dữ dội nên vợ chồng Trương Vinh Anh quyết định ở lại lo tiệc cưới, ông bà định xử lý xong việc ở đây rồi mới tới bệnh viện.
Không ngờ, họ đã bỏ lỡ lần cuối để được gặp con.
Bảo Hà bị băng huyết nặng, trong kho máu không còn nhóm B, cô chỉ kịp để lại một bé trai rồi ra đi mãi mãi.
Sau tang lễ của con gái, Trương Vinh Anh đau buồn đến phát bệnh, bà phải sang ở cùng con dâu cả Đường Hồng Mai. Một năm sau, khi Triệu Phương Tú sinh con trai, mẹ cô ta vô tình tiết lộ, thì ra hôm Bảo Hà đột ngột chuyển dạ sớm là vì thằng Triệu Hoa ăn cắp tiền bị chị gái phát hiện, hắn ta hoảng sợ chạy trốn rồi đẩy Bảo Hà ngã mạnh xuống đất.
Nhưng khi đó, Triệu Phương Tú đã sinh cho nhà họ Lý một cháu trai, còn con gái bà thì chẳng thể sống lại. Dưới lời cầu xin của vợ chồng Lý Bảo Hải, bà đành cắn răng giấu kín sự thật. Dù vậy, sau này khi con rể Trần Văn Binh biết chuyện, lòng anh sinh oán hận to lớn, ngày hôm sau đã bế luôn hai cháu ngoại đi, không bao giờ quay lại nữa.
Trương Vinh Anh không rõ nhóm máu của mình và chồng là gì, nhưng sống lâu thành quen bệnh viện, bà biết cha mẹ thường không thể trực tiếp hiến máu cho con gái.
“Ông đạp nhanh lên!”
“Rồi, sắp tới rồi!” Lý Kim Dân vừa thở hổn hển vừa đáp.
Vừa tới gần Cục Công an, thấy hàng dài các đồng chí công an đang xếp hàng, Trương Vinh Anh chẳng nghĩ gì, nhảy xuống xe, lao thẳng tới:
“Các đồng chí công an, cứu mạng với!”
Bà quỳ sụp xuống đất, nước mắt giàn giụa:
“Con gái của tôi sinh con, con bé bị băng huyết nhiều lắm, con bé đang ở Bệnh Viện Nhân Dân Số Hai! Kho máu ở đó hết nhóm máu B rồi! Mạng người nguy cấp, xin mọi người hãy cứu con chúng tôi với!”
Lý Kim Dân nghe xong, chân mềm nhũn, ông cũng quỳ xuống theo.
Nghe hết câu chuyện, đội trưởng đội công an lập tức quát to:
“Trong này ai có nhóm máu B, lập tức bước ra!”
Ba người đàn ông bước lên.#buingoclinhTYT
“Ai có nhóm máu O, lập tức bước ra!”
Rồi ông ra lệnh dứt khoát:
“Rẽ trái, hướng mục tiêu là khoa sản thuộc Bệnh Viện Nhân Dân Số Hai, cách đây 300 mét, lập tức thi hành!”