Hà Lạc nhìn vóc dáng cao ráo, chiếc áo sơ mi đen tuyền được sơ vin gọn gàng lộ ra vòng eo thon gọn, săn chắc của Tấn Viễn. Anh tự hỏi, “Chắc cậu ta đứng dậy kéo quần, thấy vẫn còn rộng nên lại ngồi xuống à?”
Hà Lạc còn chưa kịp suy nghĩ thêm thì Trần Hàm đã được một đồng nghiệp nữ cùng bàn gọi đến. Vừa nhìn thấy Trần Hàm, Hà Lạc chợt hiểu ra lý do Tấn Viễn quay lại chỗ ngồi. Rõ ràng là muốn gây ấn tượng tốt với cấp trên đây mà.
Trần Hàm tiến đến, tay cầm ly rượu. Cả bàn đều đứng lên nâng ly chúc mừng cô. Trần Hàm mỉm cười nhìn Tấn Viễn và Hà Lạc đang kẹp giữa một rừng con gái, đùa: “Hai cậu có phúc quá, chẳng ai bằng đâu!”
Vì công việc ở công ty Hạc Thành rất áp lực nên số lượng nữ giới ứng tuyển đã ít, mà nữ độc thân lại càng hiếm hoi. Vậy mà bàn của Tấn Viễn lại quy tụ gần một phần ba số nữ độc thân của vài phòng ban. Ai nhìn vào cũng phải tấm tắc khen "có diễm phúc".
Tiếc thay, Tấn Viễn và Hà Lạc cứ vô tư ăn uống, chẳng hề hay biết về những ánh mắt quyến rũ mà các đồng nghiệp nữ xung quanh dành cho họ. Cả hai chỉ coi đó là sự giao tiếp xã giao bình thường, chẳng mảy may có ý gì khác.
Lúc này, một cô đồng nghiệp nữ dạn dĩ bỗng cười lớn: “Chị Trần à, được ngồi chung bàn với Tấn Viễn và Hà Lạc mới chính là phúc của chúng em đấy ạ.”
Trần Hàm ngẩn ra một chút rồi cười đáp: “Ừ, đúng thế thật!”
Hà Lạc thì khỏi phải nói, đúng chuẩn một anh chàng đẹp trai. Còn Tấn Viễn thì lại sở hữu vẻ ngoài quyến rũ, ma mị. Nhìn họ ngồi ở đó, dù không có đồ ăn kèm, mọi người cũng đã thấy "no" rồi.
Trần Hàm vừa lắc ly rượu vừa vui vẻ nói: “Bây giờ các cô gái ngày càng bạo dạn. Các cậu con trai ra đường nhớ phải tự bảo vệ mình nhé.”

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play