Ngày hôm sau, Tấn Viễn vừa mở mắt đã thấy Giang Hạc đang ngủ say dựa vào vai mình, khóe miệng hắn lập tức cong lên.
Nếu hắn không nhớ nhầm, tối qua khi Giang Hạc bôi thuốc cho hắn, hắn đã ngủ thiếp đi. Hắn không hề yêu cầu, hơn nữa trong phòng này không chỉ có mỗi chiếc giường họ đang nằm. Vậy thì chỉ có thể là Giang Hạc tự nguyện ngủ chung với hắn.
Miệng thì nói cần thời gian suy nghĩ, nhưng cơ thể lại rất thành thật.
Tấn Viễn nghiêng người nhìn gương mặt say ngủ của Giang Hạc, nụ cười trên mặt càng thêm đậm. Đây chính là anh ấy tự mình bò lên giường hắn, vậy thì hắn có thể đường đường chính chính mà chạm vào anh. Đang lúc Tấn Viễn định đưa tay ra chạm vào Giang Hạc, hắn mới phát hiện, tay hai người lại đang nắm chặt lấy nhau giống như đêm qua. Có lẽ vì đã lâu, tay hắn có chút tê dại nên vừa nãy không để ý.
Hiện tại vừa nhìn thấy hai bàn tay mười ngón đan chặt vào nhau, gương mặt vốn đã ngập tràn ý cười của Tấn Viễn bỗng trở nên rạng rỡ, tươi tắn hơn bao giờ hết.
Hắn không kinh động người bên cạnh, cẩn thận đứng dậy, từ từ buông tay đang nắm chặt của hai người ra. Chờ tay hắn khôi phục một chút cảm giác, hắn nhẹ nhàng xoa bóp tay Giang Hạc, giúp anh thư giãn gân mạch.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play