Ở bộ công trình kỹ thuật của Hạc Thành, tại một chỗ ngồi cạnh cửa sổ, Tấn Viễn đang chăm chú nhìn màn hình máy tính.
Ngón tay thon dài trắng trẻo như thể bước ra từ truyện tranh, bay nhanh trên bàn phím, gõ ra từng hàng dãy số.
Tiếng gõ phím trôi chảy như nước chảy mây trôi, vang lên lanh lảnh nổi bật giữa những âm thanh gõ loạn xạ xung quanh.
Cậu vẫn đang chăm chú xử lý số liệu thì người bạn cùng phòng kiêm đồng nghiệp kiêm bạn thân ngồi cạnh – Hà Lạc – bất ngờ gõ gõ lên bàn cậu.
Tấn Viễn không ngẩng đầu, ngón tay vẫn không dừng lại, môi mím nhẹ bật ra một chữ:
“Trình.”
Giọng Hà Lạc mang theo chút cầu xin:
“Viện trưởng trình tự, cứu với, tớ muốn phát điên rồi.”
Tấn Viễn vừa nghe ba chữ “viện trưởng trình tự” kia, lông mày giấu dưới mái tóc hơi cau lại, không cần nghĩ ngợi mà đáp luôn:
“Tự mà nghĩ.”
Hà Lạc: “……”
“Giúp tớ đi mà,” Hà Lạc cúi thấp đầu, hạ giọng nài nỉ, “Chủ quản nói nếu hoàn thành nhiệm vụ hôm nay thì không phải tăng ca. Giờ tớ mà làm không xong thì lại phải cày tiếp. Đã ba tháng tăng ca liên tục rồi, thêm nữa chắc bọn mình ói ra máu. Tớ xin cậu đấy, tối nay K5 tớ bao!”
Tấn Viễn chẳng buồn ngẩng lên: “Không đi.”
Tăng ca suốt ba tháng, cậu cũng kiệt sức rồi, đến cả thời gian đi cắt tóc còn chẳng có. Mái tóc đen dài che lấp cả hàng mi, đôi mắt hơi đỏ ngầu cũng không giấu được vẻ mệt mỏi.
Thời gian đi bar, chẳng bằng về nhà ngủ bù cho rồi.
“Đi mà\~” Hà Lạc không nản lòng, tiếp tục dụ dỗ, “Về nhà cậu cũng đâu ngủ sớm đâu. Mình còn có thể gọi thêm Đậu Gia với Phùng Kha, tụ họp tí thôi. Mai vẫn phải đi làm mà, tụi mình chơi nhẹ nhàng, 9 giờ là giải tán, được không?”
Tấn Viễn còn chưa kịp từ chối thì *"ting!"* – một tin nhắn mới đẩy đến từ điện thoại để trên bàn.
【Tân Vũ Studio vừa bắt tay hợp tác thành công với game MIMI】
Tân Vũ – công ty công nghệ đang nổi như cồn trong giới – vừa tuyên bố hợp tác cùng MIMI, tựa game đình đám nhất hiện nay. Với phong cách giao diện hiện đại, đơn giản và hợp thị hiếu giới trẻ, lại thêm màn bắt tay chiến lược này, tiền đồ đúng là sáng rực như đèn sân khấu.
Tấn Viễn lướt qua dòng tin, lông mày nhíu lại, đôi mắt đỏ ngầu vì mệt như càng thêm u ám. Cậu hằn học trừng màn hình rồi tiếp tục gõ bàn phím nhanh như lốc, mười ngón tay chỉ còn thấy bóng mờ.
Gõ xong dãy số cuối cùng, Tấn Viễn đặt tay lên bàn phím, kéo ghế dịch lại gần Hà Lạc, liếc qua màn hình hắn, đưa tay gõ vài phím rồi phun ra một từ:
“Whiskey.”
Hà Lạc tinh thần như bừng tỉnh: “Quá dễ! Bao luôn!”
Nhờ sự giúp sức của Tấn Viễn, Hà Lạc hoàn thành công việc đúng lúc tan ca, vui vẻ thu dọn máy tính, quay sang tán tụng:
“Không hổ là viện trưởng trình tự của bộ mình! Quá đỉnh! Đỉnh của chóp!”
Tấn Viễn gập laptop lại, liếc xéo:
“Nuốt ngay cái biệt danh đó đi, còn gọi một lần nữa là tôi chuyển chỗ làm thật đấy.”
“Thôi thôi đừng mà,” Hà Lạc một tay cầm túi máy tính, một tay khoác vai Tấn Viễn, cười hề hề: “Đùa thôi, đừng giận thật.”
Tấn Viễn cũng chẳng thực sự nổi giận, chỉ “ừ” nhẹ một tiếng, rồi cùng Hà Lạc hòa vào dòng người tan ca, rời khỏi công ty.
Trong lúc đi, Hà Lạc còn liếc nhìn mấy đồng nghiệp xung quanh, rồi quay đầu lại nhìn Tấn Viễn, không nhịn được bật cười:
“Tấn Viễn, cậu đừng trách bọn tớ đặt cho cái biệt danh đó. Ai bảo bộ mình không có nữ lập trình viên, mà cậu thì lại là 'gương mặt đại diện' đẹp trai hiếm thấy giữa rừng coder tụi mình. Cái danh ‘viện trưởng trình tự’ đúng là sinh ra để dành cho cậu luôn đó!”
Tấn Viễn liếc hắn một cái nhưng không phản bác. Hai người là bạn thân nhiều năm, mấy câu trêu đùa như vậy không đáng để giận dỗi.
Chỉ là… cậu không thích cái biệt danh đó lắm, đặc biệt là khi nó xuất phát từ miệng bạn thân.
Tan ca xong, hai người kéo nhau thẳng đến K5. Quán bar mới mở, lúc này vẫn còn vắng, yên tĩnh đúng gu của Tấn Viễn.
Hà Lạc chiếm một chỗ ngồi dài, gọi cả đống món, rồi đưa cho Tấn Viễn một ly pha lê trong suốt đầy rượu:
“Nè, của cậu – Whiskey!”
Tấn Viễn cởi khuy cổ tay áo sơ mi đen, lộ ra làn da trắng đến lạnh lẽo, càng nổi bật giữa ánh đèn mờ ảo loang loáng của quán. Những ngón tay dài thon đặt trên ly rượu trông càng rõ nét.
Cậu nhấp một ngụm rượu, vừa đặt ly xuống thì Đậu Gia và Phùng Kha cũng vừa kịp đến nơi.
Hai người còn chưa bước hẳn vào đã nhìn thấy Tấn Viễn ngồi lấp ló trong góc tối, ánh mắt sáng quắc như đèn sân khấu. Đậu Gia vừa bước tới đã cười toe:
“Mấy tháng không gặp, Viện Viện của tụi này vẫn xinh như tiên, khiến trăng cũng phải trốn, cá cũng phải lặn!”
Tấn Viễn ngẩng đầu, nhìn bộ mặt trêu chọc của Đậu Gia, trả lại một chữ gọn lỏn:
“Biến.”
Phùng Kha ở bên cạnh hùa theo:
“Mỹ nhân đúng là mỹ nhân, nhìn cái kiểu kiêu ngạo lạnh lùng kìa\~”
Chưa kịp nói hết câu, Tấn Viễn đã cầm hộp khăn giấy trên bàn ném thẳng vào ngực hắn:
“Thiếu đánh quá, Kha Kha.”
Nói rồi, cậu quay sang nhìn Hà Lạc với Đậu Gia, nhướng mày hỏi:
“Lạc Lạc? Gia Gia?”
Lập tức, ba người kia mặt mày méo xệch như vừa bị rắc nguyên lọ muối.
Rõ ràng cả đám đều tên rất bình thường, hồi đại học chưa từng bị ai gọi mấy cái tên ẻo lả đó. Cho đến khi cùng ở ký túc xá với Tấn Viễn – cái người sinh ra đã không phải người phàm – thì biệt danh bắt đầu xuất hiện.
Tấn Viễn đẹp quá mức cho phép: ngũ quan sắc nét, vóc dáng cao ráo 1m88, eo thon chân dài, lại thêm làn da trắng phát sáng bất chấp nắng mưa. Thời đi học quân sự, các bạn nữ bôi kem chống nắng cật lực cũng không trắng bằng cậu, đứng giữa đám người giống như hạc giữa bầy gà.
Chung ký túc xá với một "yêu nghiệt" như thế, ba tên đàn ông bình thường như bọn họ hoàn toàn lép vế. Cuối cùng, bọn họ đặt biệt danh cho cậu là **Viện Viện**, nghe yểu điệu hết biết.
Tấn Viễn biết chuyện cũng chẳng tức giận, ngược lại còn "trả đũa" theo kiểu rất riêng: lấy một thân trị một thân, cho cả ba người kia mỗi người một biệt danh nữ tính tương tự, rồi đặt tên nhóm ký túc xá thành **“3-3 Tỷ Muội Đào”**.
Từ đó, hễ ai dám gọi "Viện Viện" thì y như rằng bị phản đòn bằng “Lạc Lạc”, “Gia Gia”, “Kha Kha”.
Chuyện vốn chỉ đùa, nhưng những cái tên đó đặt trên Tấn Viễn thì thấy hợp, chứ đặt trên mấy anh trai này thì… gượng gạo phát ớn.
Lần này nghe cậu gọi cả ba cái biệt danh một lượt, cả nhóm đồng loạt nổi da gà.
“Thôi thôi, dẹp đi,” Hà Lạc – vốn miễn dịch vì tiếp xúc nhiều – phản ứng nhanh nhất, vội đưa mỗi người một chai rượu, “Khó lắm mới tụ được, ngồi xuống uống cái đã.”
Đậu Gia nhận lấy chai rượu, ngồi xuống thoải mái:
“Mấy bữa nay tụi bây bận gì vậy, mấy tháng rồi không thấy mặt mũi đâu.”
Tấn Viễn lắc nhẹ ly rượu trong tay, dưới ánh đèn năm màu rực rỡ, đôi mắt đỏ hoe vì mệt mỏi:
“Bận tăng ca.”
Phùng Kha cũng ngồi xuống, rót rượu vào ly rồi cười:
“Vậy thì tốt chứ sao, chứng tỏ công ty nhiều dự án, nhiều dự án thì tiền nhiều, cày thêm vài năm nữa là đủ tiền mua nhà ở thành phố S rồi.”
Tấn Viễn cụp mắt, che đi tia máu đỏ trong đáy mắt, cười khổ:
“Không thành vấn đề, thêm hai năm nữa là gặp nhau trong ICU luôn.”
“Ghê dữ vậy?” Đậu Gia vừa vén tay áo vừa gọi phục vụ xin một bộ xúc xắc, rồi quay sang hỏi:
“Hồi đó tụi bây vô Hạc Thành chẳng phải vì lương cao sao?”
Hạc Thành là doanh nghiệp hàng đầu ở thành phố S, đãi ngộ tốt, lương cao ngất ngưởng. Chỉ cần qua được phỏng vấn là gần như chạm tay vào giấc mơ. Nhiều người chen chúc muốn vào làm. Nhưng lương cao đi kèm áp lực cao – chuyện này thì trước khi vào làm Tấn Viễn hẳn đã biết.
Hà Lạc nhận xúc xắc từ phục vụ, phát mỗi người một bộ, gật đầu nói:
“Tớ thì đúng là vì tiền mà vô. Nhà tớ thế nào tụi bây biết rồi, không kiếm tiền thì biết làm gì. Còn Tấn Viễn ấy à… hồi đó tớ nộp hồ sơ giúp cậu ấy luôn.”
Thành tích của Tấn Viễn hồi đại học cực kỳ xuất sắc, thường xuyên đại diện trường thi đấu. Trong phòng ký túc xá toàn là cúp của cậu. Với khả năng lập trình như thế, học lên thạc sĩ hay tự khởi nghiệp đều là lựa chọn sáng. Ai ngờ tốt nghiệp xong không nói không rằng, lập tức vào làm ở Hạc Thành, lại còn trụ được tận hai năm.
Cả ba người đồng loạt quay sang nhìn Tấn Viễn, như thể muốn tìm ra một chút manh mối từ gương mặt đẹp trai lạnh lùng kia.
Tấn Viễn cạn ly rượu, làn da trắng như tuyết ánh lên sắc đỏ, cậu bật cười, nụ cười nhẹ như hoa sơn trà vừa nở:
“Ai biết lúc đó nghĩ gì chứ? Có khi là thấy sếp đẹp trai quá nên muốn tán thử cũng nên.”
Câu nói đùa khiến cả nhóm phá lên cười. Ở thành phố S, ai mà chẳng biết sếp của Hạc Thành – Giang Hạc – vừa giàu, vừa trẻ, vừa đẹp trai.
Nếu Tấn Viễn là kiểu đẹp sắc sảo yêu nghiệt thì Giang Hạc lại là hình mẫu cấm dục, nhã nhặn chững chạc. Mới 31 tuổi đã sự nghiệp thành công, mà quan trọng là… đến giờ vẫn chưa có người yêu. Bao nhiêu người thầm thương trộm nhớ anh ta chứ chẳng ít.
Nói gì thì nói, Giang Hạc còn từng là đàn anh khóa trên của họ. Trước ngày tốt nghiệp, họ còn đi nghe hắn diễn thuyết. Nhưng với đẳng cấp như Giang Hạc, người bình thường như bọn họ chỉ biết nhìn từ xa, bàn tán vài câu cho vui chứ chẳng ai dám mơ mộng thật sự.
“Bảy con sáu, mở nào!” – Rượu vào lời ra, đến lượt chơi xúc xắc. Tấn Viễn hơi nóng người, đưa tay cởi cúc cổ áo sơ mi, chẳng thèm tính kỹ, lười biếng báo bừa một con số rồi lật nắp cốc xúc xắc.
Theo tiếng hô của cậu, cả ba người còn lại cũng đồng loạt mở nắp. Hà Lạc liếc qua, cười gian:
“Sáu con sáu, thiếu một con – chơi thật lòng hay đại mạo hiểm?”
Tấn Viễn nâng ly uống luôn rượu phạt, thuận miệng nói:
“Đại mạo hiểm.”
Hà Lạc quay sang hỏi hai người còn lại:
“Làm khó cậu ta sao đây nhỉ?”
Đậu Gia mắt sáng rỡ, cười gian tà:
“Hồi nãy Viện Viện bảo muốn tán sếp, giờ tụi mình giúp cậu ta một tay. Thử thêm WeChat của sếp luôn đi!”
Tấn Viễn suýt nữa sặc rượu:
“Đừng đùa! Tớ chỉ nói giỡn thôi, sao mà thêm được sếp trên WeChat được chứ?”
Phùng Kha, chuyên gia "xem náo nhiệt không sợ to chuyện", hò hét:
“Thử đi! Thêm không được thì thôi!”
Hà Lạc cũng hùa theo:
“Có sao đâu, thử một cái cho vui. Dù sao thêm cũng không được mà.”
Sếp của họ là loại nhân vật cấp đại thần, WeChat chắc chắn đã chặn người lạ từ lâu. Tấn Viễn sao có thể thêm nổi? Cả đám chỉ muốn đùa chút cho vui.
Tấn Viễn hết cách, đành mở điện thoại, nhập dãy số di động rồi ấn nút "Thêm bạn".
Chờ một lúc không thấy phản hồi, cậu nhún vai:
“Thấy chưa? Không được.”
Mọi người cười phá lên, tiếp tục trò chơi.
Đang lúc đổ xúc xắc, Tấn Viễn sực nhớ còn nợ một trăm tệ tiền đặt đơn, mở WeChat chuyển khoản. Không ngờ khi vừa vào app, tin nhắn bật lên:
**Giang Hạc đã chấp nhận lời mời kết bạn. Bạn có thể bắt đầu trò chuyện.**
---
**[Tác giả có lời muốn nói:]**
Cuối cùng cũng gửi được bản thảo, tay run rẩy như người mắc ung thư giai đoạn cuối. Không giỏi viết truyện đô thị lắm, mọi người thông cảm nhé!
Lưu ý trước:
Truyện này chủ công, Tấn Viễn là công!
Dù không gọi là couple “Tấn Giang” nhưng thật ra đúng là Tấn công – Giang thụ đấy nhé hahaha~
Công và thụ chênh nhau 5 tuổi: công 26, thụ 31.
Chiều cao cũng chênh 5cm: công 1m88, thụ 1m83.
Cái “chênh” khác thì… chắc cũng không khác mấy đâu (khụ khụ).