Tấn Viễn hôn một cách cuồng dã, cuồng dã đến mức Giang Hạc phải dốc hết sức mới có thể kéo dài sự sống bằng một chút dưỡng khí trong môi hắn.
Bởi vậy, khi Tấn Viễn buông anh ra, chút sức lực cuối cùng trên người anh cũng tan biến. Cả người anh như một con cá rời khỏi nước, chỉ biết nằm liệt trên nền tuyết để thở dốc.
Khi anh dần có ý thức trở lại, Tấn Viễn đang vuốt ve đôi môi tê dại của anh, cười một cách ngạo nghễ.
Giang Hạc nhìn thẳng vào nụ cười đó, ánh mắt dừng lại ở đôi môi sưng đỏ giống hệt của hắn, khẽ mím môi. Anh luôn cho rằng những chuyện thân mật như hôn môi phải thật nhẹ nhàng và tốt đẹp, phải khiến cả hai bên đều cảm thấy thể xác và tinh thần sảng khoái. Kiểu hôn thô bạo như dã thú của Tấn Viễn là điều anh chưa từng nghĩ tới.
Tất nhiên, trước đây anh cũng chưa từng nghĩ đến việc bây giờ anh sẽ thử hẹn hò và hôn môi với một người đàn ông…
Nhưng anh không thể không thừa nhận, cảm giác hẹn hò với một người đàn ông cũng không tệ. Không cần lúc nào cũng phải quan tâm đến cảm xúc của đối phương, cũng không cần để ý đến từng chi tiết nhỏ. Thoải mái thế nào thì làm thế đó. Không có chuyện “anh là quý ông, anh phải nhường em”. Ngay cả nụ hôn trực tiếp tràn đầy dục vọng như thế này, anh cũng không cảm thấy đó là hành vi lưu manh, ngược lại còn có một cảm giác sung sướng từ tận đáy lòng.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT