Giang Hạc hôn rất nhẹ, nhẹ đến mức chỉ chạm một cái rồi rời đi. Nhưng môi anh ấy lại rất nóng, nóng đến mức trái tim Tấn Viễn như đang lăn qua dung nham, dù được vớt lên, trên đó vẫn còn mang theo những tia lửa bỏng rát.
“Sao chỉ chạm nhẹ một chút mà mặt đã đỏ như vậy,” Giang Hạc rời môi khỏi Tấn Viễn, ngước mắt nhìn thấy gương mặt trắng như ngọc của hắn như dính phải màu trên chiếc váy, đỏ tươi đến mức sắp rỉ máu. Anh khẽ cọ chóp mũi hắn, hỏi: “Răng còn đau không?”
Nghe thấy Giang Hạc trêu chọc, Tấn Viễn lúc này mới tỉnh táo lại từ sự hỗn loạn đang bùng lên như dung nham trong lòng. Hắn vội lấy mu bàn tay cọ cọ gò má nóng hổi, vô thức trả lời: “Không đau.”
“Không đau, thì về nhà thôi,” nghe thấy hắn trả lời, Giang Hạc nhướng mày cười với hắn, “Anh hơi đói rồi.”
Tấn Viễn bị nụ cười của anh làm tim đập dồn dập, đôi môi vừa bị hôn qua còn mang theo cảm giác tê dại khẽ mím chặt. Hắn cúi hàng mi dài xuống, che đi ngọn lửa ẩn giấu trong mắt, yết hầu nhẹ nuốt, cũng thấp giọng nói theo: “Em cũng đói rồi.”
Nhưng rõ ràng, Giang Hạc không hiểu được ý tứ sâu xa trong lời nói của hắn. Nghe vậy, anh xách đồ trong tay, tiếp tục đi thẳng về phía trước: “Sắp về đến nhà rồi.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT