Giang Hạc xử lý xong một đống công việc, thấy Phùng Du cầm một xấp tài liệu đứng một bên do dự không dám đưa qua, cười hỏi: “Chuyện gì mà khiến Phùng trợ lý của chúng ta khó xử đến thế?”
Phùng Du hít một hơi thật sâu, cuối cùng lấy hết can đảm đặt xấp tài liệu đã nhàu nhĩ xuống trước mặt Giang Hạc: “Giang tổng, việc ngài bảo tôi điều tra đã có kết quả.”
Giang Hạc nhướng mày, đang định mở tài liệu ra thì Phùng Du lại nội tâm rối bời nhắc nhở: “Giang tổng, trên đời này không có bất kỳ điều gì hoàn hảo. Điều chúng ta có thể làm là cố gắng đảm bảo mình không tức giận đến mức phát điên, bởi vì tức giận làm hại thân thể chẳng có ai thay thế được đâu.”
Nếu Phùng Du không nói như vậy thì Giang Hạc có thể còn giữ được sự bình tĩnh. Nhưng lời nói này của cô lại khơi lên sự tò mò của anh. Rốt cuộc người mà Viễn Viễn yêu mến lại tệ bạc đến mức nào, mà đến Phùng trợ lý nhìn vào cũng cảm thấy anh sẽ nổi giận.
Giang Hạc gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu, mang theo một tâm trạng cố gắng không tức giận mở trang giấy đầu tiên ra. Dòng đầu tiên ghi: “Không tìm thấy người này.”
Giang Hạc nhíu mày, hỏi Phùng Du: “Chuyện này là sao?”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play