Vì đứa trẻ mà Tấn Viễn đã mắng chạy mất, chiếc máy chơi game bên tay phải hắn đã không còn ai. Giang Hạc có thể đến gần Tấn Viễn để chơi cùng một lát.
Tấn Viễn giải thích quy tắc đơn giản cho anh, và Giang Hạc bắt đầu chơi một cách vụng về.
Thật khó mà tưởng tượng được, một người đàn ông ngày thường chỉ mặc vest đi giày da, làm việc cẩn thận tỉ mỉ, mỗi giây kiếm hàng triệu đô la, lại có thể ngồi trong một khu trò chơi điện tử bẩn thỉu, giống như một đứa trẻ lén lút trốn bố mẹ ra ngoài chơi, say sưa với những ván game vài đồng tiền vô nghĩa.
Tấn Viễn thích thú ngắm nhìn Giang Hạc, lúc này đang ngồi nghiêm chỉnh, lóng ngóng chơi game, khóe môi hơi cong lên lén lút mỉm cười. Tuy nhiên, hắn nhanh chóng quay lại với thực tại, vì hắn biết Giang Hạc không thuộc về nơi này. Hắn thẳng môi, hỏi anh: “Khó lắm đúng không?”
"Cũng được." Dù thao tác của Giang Hạc chưa quen thuộc, nhưng anh đã nắm được cơ bản cách chơi.
Tấn Viễn cho rằng anh chỉ đang khách sáo, nên lịch sự nói thêm: “Nếu cảm thấy khó xử thì không cần phải miễn cưỡng như vậy.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play