Nụ hôn này mang theo hơi thở độc quyền của Giang Hạc, ôn hòa, nhã nhặn, chỉ lướt qua một lần nhưng lại để lại trên môi Tấn Viễn một dấu vết rất sâu, rất sâu.
Sâu đến mức đến khi lên máy bay, Tấn Viễn vẫn còn nhớ rõ hương vị của nụ hôn đó: vị chanh xanh chua chát hòa lẫn với hương thơm của hoa sơn trà.
Cực kỳ giống hương vị mà hắn đã mong chờ từ lâu mà không có được, chua chát nhưng lại ẩn chứa vị ngọt nhàn nhạt.
Khác biệt là, trước đây hắn chỉ có thể dựa vào chút dư vị ngọt ngào đó, còn giờ đây, vị ngọt ngào này lại ào ạt đến, thấm đẫm toàn bộ tâm hồn hắn.
Hà Lạc nhìn chằm chằm khóe miệng của Tấn Viễn, người từ tối qua trở về thì vẫn luôn không thể bình tĩnh lại, hỏi: “Có chuyện gì vui à, cậu cười suốt cả sáng nay rồi đấy.”
Tấn Viễn dùng ngón tay vuốt nhẹ khóe môi, kéo thẳng đường môi đang cong, bình tĩnh trả lời: “Không có gì.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play