Mục Diên Nghi nhìn dáng vẻ cậu bảo vệ "chiến lợi phẩm" mà thấy buồn cười: “Không phải là chính miệng Kim Kim nói muốn mời tôi sao? Vừa rồi lấy nhiều thẻ như vậy, ngay cả hai trăm đồng cũng tiếc à?”
Nghe thế, Hạ Túy An lại hết đường chối cãi, cười hì hì kéo anh ra ngoài, nói hình như vừa nghe thấy tiếng pháo hoa.
"Nơi này cấm đốt pháo và bắn pháo hoa." Mục Diên Nghi không chút nể tình, trực tiếp vạch trần cái cớ cậu bịa ra để đánh trống lảng.
Bị vạch mặt, Hạ Túy An cũng không để bụng, ngược lại còn thấy tiếc nuối khi biết không được đốt pháo: “Ở chỗ nhà cũ của em, mỗi năm đều có người đốt pháo hoa, đẹp lắm, còn có loại rất to và rất ồn nữa, gọi là 'hai tiếng pháo', nhưng em chưa từng mua, đắt lắm, vài giây là hết, chẳng bằng lấy tiền đó đi mua hai cái bánh bao còn ngon hơn.”
Cậu đang nói đến quãng thời gian sống một mình sau khi Hạ Vân mất. Dù Hạ Vân có để lại chút tiền, nhưng cậu không dám tiêu, cứ nghĩ trong tay có tiền mới thấy yên tâm.
Hạ Túy An không thấy mình từng chịu khổ, nhưng những lời đó lại lọt thẳng vào tai Mục Diên Nghi.
Anh nắm tay cậu, bước chậm rãi trong khuôn viên: “Những năm gần đây thành phố kiểm soát ô nhiễm không khí, nên mới cấm pháo hoa pháo nổ.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play