Mục Diên Nghi có vẻ còn coi trọng giấy báo trúng tuyển hơn cả chính Hạ Túy An. Sau đó, cậu cũng không rõ anh đem nó cất ở đâu, tối hôm đó trước khi đi ngủ, cậu hỏi anh:
“Chồng ơi, sao lại cất giấy báo nhập học của em rồi?”
Lúc nói chuyện đã là đêm khuya, bên ngoài yên ắng, điều hòa trong phòng ngủ điều chỉnh ở mức vừa phải, Mục Diên Nghi ôm cậu vào lòng:
“Anh đã bỏ lỡ nhiều cột mốc quan trọng trong đời của em, nên sau này, mỗi một bước đều trở nên đặc biệt với anh. Anh muốn mình có mặt trong từng dấu mốc tương lai của em, học hành, đi làm, kết hôn... từng chuyện, từng điều một.”
Mười ngón tay hai người đan chặt lấy nhau, nhẫn cưới ở ngón áp út khẽ chạm nhau vang lên tiếng nhẹ. Hạ Túy An nhìn chiếc nhẫn thêm vài giây, sau đó cười khẽ, dựa vào lòng anh.
Còn hai tháng nữa là đến ngày khai giảng. Đám dây dưa hấu ngoài vườn trước biệt thự đã lớn lên rất nhiều, men theo giàn leo cao vươn lên.
Hạ Túy An vẫn còn cuộn mình trong chăn, điều hòa mở hơi thấp, cậu đắp cả chăn dày dùng cho mùa đông, chỉ chừa mỗi một bàn chân lộ ra ngoài.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play