Không có món nào của chuỗi cửa hàng Wallace cả, nhưng đến tối thì Mục Diên Nghi vẫn mang về một chiếc bánh ngàn lớp vị sầu riêng. Đó là thứ mà Hạ Túy An đã năn nỉ ỉ ôi cả buổi chiều trong tin nhắn WeChat để được anh mua.
Mục Diên Nghi không ăn sầu riêng, cũng chẳng thích mùi vị của nó. Hạ Túy An bèn tự nhét một miếng vào miệng, ngẩng đầu lên định thơm vào môi kim chủ nhà mình, vừa hay bắt gặp ánh mắt cau mày của anh, cậu lập tức nở nụ cười đắc ý.
Nhưng còn chưa cười đủ, cậu đã bị kim chủ kéo vào một nụ hôn khác sâu hơn.
Hạ Túy An giơ cái chân đang bó bột lên kêu to: “Em là bệnh nhân! Chồng không được bắt nạt người bệnh!”
Sự vùng vẫy của cậu rõ ràng chẳng có tác dụng gì. Cái chân bó bột lủng lẳng trong tay người ta, vụng về nhưng lại có chút gì đó khiến người ta đỏ mặt.
Hạ Túy An nói không thành câu, trong lòng mắng Mục Diên Nghi kiểu gì cũng có ngày phá sản.
Nhưng phải là sau khi hợp đồng của bọn họ kết thúc cơ.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT