Cả hai người ngay lập tức di chuyển đến con đường bên ngoài quán rượu.
"Ủa?" Sill cố gắng giữ tỉnh táo, loáng thoáng thấy một sợi xích mờ ảo phát ra ánh sáng bạc nơi vạt áo của Lancelot.
"Bùa hộ mệnh không gian" Lancelot lấy sợi dây chuyền ra khỏi cổ áo, phía dưới là một mặt dây kim loại hình thoi màu bạc. "Mỗi ngày có thể sử dụng dịch chuyển tức thời một lần."
Các pháp sư thường biết rằng khi bị áp sát sẽ gặp nguy hiểm, nên họ luôn mang theo một vật dụng để bảo vệ mạng sống.
Tình hình tạm thời an toàn, tinh thần Sill cũng thả lỏng, cơn buồn ngủ lại dâng lên khiến cậu uể oải ngáp một cái.
"Ngủ đi." Lancelot cong người xuống, nhẹ nhàng bế cậu lên. "Mọi việc còn lại cứ để tôi lo."
Lồng ngực Lancelot không có hơi ấm, Sill hoàn toàn không có cảm giác đang được ai đó ôm, thế là chìm vào giấc ngủ sâu.
Khi cậu tỉnh lại, xung quanh tối đen như mực, chỉ có tiếng bước chân đều đặn của Lancelot vang vọng trong một con đường hẹp và dài.
"Cậu tỉnh rồi."
Sill được đặt xuống đất, lúc này mới nhận ra quản gia đã bế cậu đi suốt quãng đường.
"..." Cậu ngừng suy nghĩ, đưa tay sờ lên mặt mình thì cảm thấy hơi nóng lên. May mà xung quanh tối đen, không ai nhìn thấy gì.
"Có nặng không?"
"Hả?"
"Tôi nói, tôi có nặng lắm không? Vất vả cho anh rồi."
"Không đâu." Trong bóng đêm, giọng Lancelot như ẩn chứa chút ý cười. "Rất nhẹ, cảm giác như ôm một chú cừu nhỏ vậy."
"???"
Cái cách so sánh gì kỳ lạ thế này.
Sill sờ sờ mái tóc xoăn tít của mình, rồi nắm lấy bàn tay lạnh buốt của quản gia đặt lên đỉnh đầu mình. "Anh xem, tôi đâu có mọc sừng."
Lancelot bật cười, đang định nói gì đó thì phía trước có ánh sáng đột ngột chiếu vào tầm nhìn.
Hắn phản ứng cực nhanh, xoay người che chắn cho Sill, chỉ mơ hồ thấy có người cầm đèn dầu vén tấm rèm lên.
Lancelot đeo lại mặt nạ cho Sill, khẽ nhắc nhở: "Phía trước là chợ đen."
Ánh đèn dầu lay động ngày càng gần, mấy người áo đen đi ngang qua. Sill nhận thấy ánh mắt đánh giá của họ dưới lớp mặt nạ, theo bản năng nắm chặt tay Lancelot.
Dù không nhìn rõ mặt, nhưng thấy hành động lo lắng của cậu, bọn họ liền biết đây là một quý tộc trẻ lần đầu đến chợ đen, nên cũng không để tâm mà tự trò chuyện với nhau.
"Nghe nói đêm nay buổi đấu giá có một bảo bối từ thời Isabella?"
"Đúng vậy, gã lái buôn lúc nãy nói hắn nhìn thấy, là một quyển pháp điển."
"Pháp điển? Không phải là cái đó chứ?"
"Ai biết được." Chủ nhân của giọng nói là một người phụ nữ. "Người mua đêm nay không đơn giản đâu, riêng pháp sư cấp cao đã có sáu bảy người, còn có một người e rằng sắp đạt đến Đại Ma Đạo Sư rồi."
Sill muốn nghe tiếp nhưng khoảng cách quá xa đã không còn nghe rõ.
Cậu đành hỏi Lancelot: "Quản gia, anh có biết 'cái đó' mà bọn họ nói là gì không?"
Lancelot trả lời: "Pháp điển tử linh."
Ma pháp tử linh xuất hiện sớm nhất vào thời Isabella, nghe nói do một nhà luyện kim thuật sáng tạo ra. Quyển pháp điển tử linh mà vị thuật sĩ này để lại ghi chép những pháp thuật tử linh bí ẩn, thâm ảo và đồng thời cũng mạnh mẽ nhất.
Vì thánh quang giáo đình nghiêm cấm và tiêu hủy các sách vở liên quan đến ma pháp tử linh, nên trên thị trường gần như không thể tìm thấy các điển tịch ghi chép loại pháp thuật này. Hiện tại, những pháp sư tử linh đang gây sóng gió ở Losla phần lớn đều là "tay ngang". Chính vì thế, pháp điển tử linh là một báu vật vô giá mà rất nhiều pháp sư khao khát.
"Vậy những pháp sư cấp cao mà họ nói đến đêm nay, đều là vì thứ đó mà đến sao?"
"Có lẽ vậy." Lancelot vén tấm rèm, nghiêng người để Sill đi trước. "Đừng lo, các pháp sư cấp cao sẽ không ra tay với chúng ta."
Sau tấm rèm là một con phố dài. Dù gọi là chợ đen, nhưng chỉ có con đường đi vào là hoàn toàn tối tăm. Các sạp hàng hai bên phố đều thắp đèn dầu, một vài quầy hàng bày giáp trụ và vũ khí phản chiếu ánh đèn, tạo nên một vùng sáng kim loại lấp lánh.
Lancelot đưa Sill đến tìm người quản lý quầy hàng của chợ đen, một thương nhân tên là Jacob.
"Thật không may, các vị đã đến muộn rồi."
Jacob lộ vẻ khó xử: "Các quầy hàng đã được thuê hết rồi."
Ban đầu quầy hàng ở chợ đen không khan hiếm, nhưng không hiểu tin tức đêm nay buổi đấu giá có hàng tốt đã bị rò rỉ từ đâu, thu hút rất nhiều pháp sư cấp cao đến. Đồng thời, cũng có nhiều lái buôn nắm bắt cơ hội này, đặt trước quầy hàng với Jacob từ mấy ngày trước, chuẩn bị nhân lúc đông người để kiếm một khoản lớn.
"Tuy nhiên" Người thương nhân không muốn bỏ lỡ bất kỳ cơ hội kiếm tiền nào đề nghị "Nếu hàng của các vị không nhiều, cũng có thể giao cho chúng tôi đấu giá."
Đã đến đây rồi, cũng không thể về tay không.
Sill đồng ý giao hàng để chợ đen bán đấu giá. Sau khi kiểm kê và bàn giao xong, Jacob đưa cho Sill một lá thư đấu giá có đóng dấu, rồi dẫn hai người vào phòng đấu giá ở cuối con phố chợ đen.
Lúc này buổi đấu giá vẫn chưa bắt đầu, nhưng bên dưới đã chật kín người. Jacob đi vòng quanh một lúc mới tìm được một chỗ trống.
Lancelot để Sill ngồi xuống, còn mình đứng bên cạnh, đôi mắt dưới lớp mặt nạ bình tĩnh lướt qua đám đông bên dưới.
"Hello." Một giọng nữ trong trẻo vang lên bên tai Sill, đồng thời vai trái cậu nóng lên.
Chưa từng thấy cảnh tượng này, vốn dĩ cậu đã có chút lo lắng. Bị người ngồi bên cạnh vỗ một cái bất ngờ, cậu giật mình ngã về phía Lancelot.
Nhìn rõ mái tóc xoăn màu đỏ sẫm lộ ra dưới chiếc mũ trùm đầu của đối phương, cậu vỗ vỗ ngực rồi đáp lại: "Chào cô."
Đôi mắt dưới lớp mặt nạ của cô gái tóc đỏ cười rộ lên: "Cậu thú vị thật đấy."
Cô ta dường như là một pháp sư, chiếc áo choàng đen bên ngoài che đi chiếc áo bào pháp sư màu đỏ. Chắc cô ta tu luyện ma pháp hệ lửa.
"Lần đầu cậu đến đây à?" Nữ pháp sư hỏi.
Sill suy nghĩ một lúc rồi gật đầu: "Ừm."
"Tôi cũng lần đầu đến" Nữ pháp sư không ngại ngần, thẳng thắn nói về mục đích của mình. "Nghe nói đêm nay ở đây có hàng tốt, tôi đã từ Đế Đô đến đây trước mấy ngày rồi."
Sill nhớ Lancelot đã nói, chỉ có thủ đô của Đế chế Augustine mới được gọi là Đế Đô. "Cô từ Augustine đến sao?"
"Đương nhiên rồi." Cô ta vén tóc đỏ ra sau tai, nháy mắt với Sill: "Đó là bạn của cậu à?"
Nghe nữ pháp sư hỏi vậy, Sill nhận ra cô ta có thể đang quan tâm đến quản gia.
"Anh ấy là... à, quản gia của tôi."
"Quản gia?" Nữ pháp sư nhíu mày, rõ ràng không nghĩ rằng hai người lại là quan hệ chủ tớ. "Tôi cứ tưởng anh ta là pháp sư."
"Anh ấy có tu luyện ma pháp, nhưng..." Sill dừng lại, kịp thời ngưng câu chuyện, không tiết lộ thực lực của Lancelot.
"Nhưng sao?" Đối phương truy hỏi.
"Không có gì."
Nữ pháp sư càng thêm tò mò: "Có gì mà không thể nói? Chẳng lẽ... anh ta tu luyện ma pháp tử linh?"
"Hả??" Sill vội vàng giải thích. "Không phải, không có, đừng nói bậy."
Đây là việc có thể bị đưa lên giá treo cổ đấy.
"Nếu không phải, sao cậu lại ấp a ấp úng? Mà cho dù là có cũng chẳng sao, ở đây không ít người tu luyện ma pháp tử linh, e rằng hơn một nửa đều là đến vì quyển pháp điển kia." Cô ta dừng lại, rồi nói thêm. "Tôi cũng vậy."
Sill ngạc nhiên, ngập ngừng hỏi: "Cô tu luyện ma pháp tử linh à?"
"Tôi là pháp sư hệ lửa, không cần tu luyện tử linh ma pháp." Nữ pháp sư trả lời. "Nhưng quyển pháp điển kia không đơn giản chỉ ghi chép ma pháp tử linh, nghe nói còn ghi lại cấm thuật triệu hồi Ma Vương."
"Triệu hồi Ma Vương?"
Nghe có vẻ rất ghê gớm.
"Đúng vậy, cậu không biết sao? Hơn một ngàn năm trước, Ma Vương suýt chút nữa đã hủy diệt Thánh Quang Giáo Đình, chính là do vị luyện kim thuật sĩ kia triệu hồi ra." Nữ pháp sư hồi tưởng lại. "Đó thật sự là một thảm họa, cuối cùng Giáo Hoàng đã phải tiêu hao ma lực quá mức, thậm chí dùng đến cấm chú của Thánh Quang Giáo Đình mới đánh bại được hắn."
"Nhưng nghe nói Ma Vương không thể bị giết chết, chỉ bị phong ấn hôn mê dưới lòng đất."