Sill muốn biết thêm về lịch sử Losla từ cô ta nên bèn hỏi: "Thế còn vị luyện kim thuật sĩ kia thì sao?"
"Chết rồi."
"Chết rồi sao?" Sill hỏi "Giáo hoàng giết à?"
"Không" Nữ pháp sư lắc đầu. "Nghe nói là bị Ma Vương giết chết."
Sill không hiểu nội tình: "Ma Vương không phải do gã triệu hồi sao?"
"Đúng vậy" Đối phương nhún vai dang tay. "Nhưng Ma Vương quá mạnh, luyện kim thuật sĩ không khống chế được nó nên bị giết."
Sill: "..."
Nghe thật đúng là bi ai.
Vị luyện kim thuật sĩ kia như người đánh cá trong truyền thuyết nhặt được cái bình trôi dạt rồi thả ra ác quỷ, cuối cùng chính mình lại trở thành vật tế đầu tiên của ác quỷ.
"Mấy chuyện này tôi cũng chỉ nghe bạn bè trong Thánh Quang Giáo Đình kể lại. Nghe nói trong thư viện Giáo Đình có sách ghi chép phần lịch sử này, nhưng phần lớn là ca tụng công đức vĩ đại của Đức Giáo Hoàng, còn về Ma Vương và vị luyện kim thuật sĩ kia thì chỉ có đôi ba câu, tóm lại chỉ dùng hai từ tà ác và nguy hiểm là có thể khái quát hết."
Nữ pháp sư cúi đầu vuốt ve móng tay đỏ tươi: "Nhưng ngay cả trong những cuốn sách ghét Ma Vương đến mức muốn vùi nó xuống bùn cũng miêu tả Ma Vương có tướng mạo vô cùng tuấn mỹ. Tôi thật sự rất tò mò một soái ca tầm cỡ sử thi như vậy rốt cuộc trông như thế nào."
"Giống như hiện tại ——" Cô ta ngẩng mắt lên, đôi mắt đẹp dừng lại trên người Lancelot trong một góc, ý tứ rõ ràng. "Tôi cũng rất tò mò quản gia của cậu dưới lớp mặt nạ là gương mặt thế nào?"
Sill liếc nhìn theo.
Cậu không quá chú trọng vẻ bề ngoài, đối với việc một người đàn ông có đẹp trai hay không thật ra không có khái niệm gì nhiều. Nhưng Lancelot thuộc kiểu chỉ cần nhìn thoáng qua, dù bạn cận tám trăm độ mà không đeo kính, cũng có thể nhận định ngay đây là một anh chàng đẹp trai.
"Thưa quý ông quý bà, chào mừng quý vị đến với buổi đấu giá hôm nay."
Trong phòng đấu giá tối tăm, tấm màn "xoạt" một tiếng kéo ra, một luồng sáng chiếu thẳng vào trung tâm sàn đấu giá.
Người đàn ông đứng dưới cột sáng mặc một chiếc áo bào dài màu xanh lam, vạt áo và cổ áo đều được đính hoa văn kim sắc tinh xảo. Giọng nói trong trẻo du dương, giai điệu như đang hát vậy.
Bên dưới sàn đấu vang lên tiếng ồ lên ngạc nhiên.
"Nancy?!"
"Trời ơi, sao hắn lại tới đây?"
So với sự kinh ngạc của những người mua xung quanh, phản ứng của nữ pháp sư bên cạnh Sill lại bình tĩnh hơn nhiều. Cô ta liếc xéo người đàn ông kia, chép chép miệng: "Cái gã làm màu này."
Sill: "Cô quen hắn sao?"
"Pháp sư thì ít người không biết hắn lắm, đại danh của hắn chắc cậu cũng từng nghe qua rồi."
Ngai vàng Lẫm Phong, Nancy.
Ngai vàng là danh hiệu cao quý nhất của pháp sư. Nghe nói hiện tại năm pháp sư Ngai Vàng lớn của Losla đều ở cấp Đại Ma Đạo Sư đỉnh phong, và vị pháp sư hệ phong này cũng không ngoại lệ.
Tuy nhiên điều khiến hắn nổi tiếng không phải là ma lực mạnh mẽ —— mà là Nancy là người ngâm thơ rong nổi tiếng nhất Losla, từng du hành khắp mọi vùng đất của ba đế quốc lớn, hoàn toàn có thể được coi là nhà nhà đều biết.
Đây chỉ là một buổi đấu giá chợ đen được tổ chức ở một thị trấn nhỏ biên giới, vậy mà lại mời được một cường giả như vậy đến trấn giữ, không khỏi khiến những người mua có mặt ở đây xôn xao.
Các pháp sư sợ hãi cất trượng phép vào áo đen, không dám để lộ ánh sáng yếu ớt của nguyên tố ma pháp nữa. Bởi lẽ toàn bộ lục địa Losla đều biết trong số các pháp sư, người có thể áp đảo Nancy, chỉ có Đức Giáo Hoàng của Thánh Quang Giáo Đình mà thôi.
"Đức Giáo Hoàng là vị Pháp Thần duy nhất trên toàn Losla."
Sill cảm thấy khó hiểu: "Thế năm vị pháp sư Ngai Vàng đều là Đại Ma Đạo Sư đỉnh phong rồi sao? Cách Pháp Thần cũng chỉ một bước thôi mà?"
Đôi mắt nữ pháp sư tối sầm lại: "Nghe thì đúng là như vậy, nhưng bước đó lại cách một đạo Thiên Cương. Dù là Đại Ma Đạo Sư đỉnh phong, cũng chẳng qua chỉ là một con người có ma lực cường đại mà thôi."
Còn Pháp Thần, đã là một nửa chân bước vào cảnh giới thần linh, không thuộc phạm trù nhân loại nữa.
Mấy ngàn năm qua, cũng chỉ có Giáo Hoàng một mình đạt đến cấp bậc này, còn năm pháp sư Ngai Vàng nguyên tố thì vẫn luôn thay đổi, chậm chạp không ai vượt qua được bước đó.
Trong lúc nói chuyện, trên sàn đấu giá đã bắt đầu tiến hành. Vật phẩm đầu tiên và vật phẩm cuối cùng của buổi đấu giá thường được dùng để khuấy động không khí và làm tâm điểm, thường có giá trị xa xỉ. Và vật phẩm đầu tiên được đấu giá trên sàn, quả thật là một bảo bối hiếm có.
"Ai cũng biết, sử thi đã là phẩm chất đỉnh cao mà thuật rèn của nhân loại có thể đạt tới. Cao hơn nữa chỉ là trang bị cấp thần thoại tồn tại trong những truyền thuyết cổ xưa" Trên sàn đấu giá, Nancy đi quanh bục trưng bày bắt đầu trình bày giá trị của món hàng này.
"Mọi người có lẽ đều đã nghe nói, nửa năm trước tôi đã mang về một khối quặng tro tàn từ di tích núi lửa Nathaniel... Đúng vậy, cây trượng pháp Hoa Hồng Tro Tàn này chính là được đúc từ quặng tro tàn, thuộc tính hỏa cộng thêm lên đến 80%."
"Ngay cả cây 'Trượng Thiêu Đốt' của đương kim Pháp Sư Ngai Vàng Lửa Cháy Merlot Đế, thuộc tính hỏa cộng thêm cũng chỉ có 60%."
Nữ pháp sư cạnh Sill nghiến răng ken két.
Bên dưới sàn đấu giá không thiếu pháp sư thuộc tính hỏa. Bị lời giới thiệu của Nancy khơi dậy hứng thú, tất cả đều xoa tay nóng lòng muốn thử.
Lời nói tiếp theo của Nancy đã đẩy không khí đấu giá vốn tĩnh lặng lên cao trào: "Và bây giờ —— tôi sẽ rút ra một vị khách may mắn, tặng cây trượng 'Hoa Hồng Tro Tàn' này."
Phòng đấu giá lập tức sôi trào. Cùng lúc đó, cột sáng trên bục trưng bày rời khỏi Nancy, di chuyển không theo quy luật nhưng chậm rãi quét qua khu vực khách mua.
Mọi người theo bản năng nín thở, sợ khẽ thổi một hơi thôi cũng làm vận may bay mất.
Cột sáng dừng lại trong chớp mắt, phòng đấu giá theo đó im lặng.
Vô số ánh mắt không rõ là vô cùng ngưỡng mộ hay ghen tị đổ dồn về phía Sill. Da đầu cậu tê dại, lặng lẽ ngồi dịch ra xa cô pháp sư nữ bên cạnh một chút.
Nancy một tay cầm cây trượng thon dài với ngọn lửa hình hoa hồng lay động trên đỉnh, chậm rãi bước xuống sàn, dừng lại trước mặt cô và cúi chào kiểu quý ông: "Thân ái tiểu thư Merlot Đế, sự may mắn này thuộc về cô."
Sill: "..."
Hắn vừa nói gì cơ?
Pháp sư Ngai Vàng Lửa Cháy, Merlot Đế? Chính là vị ở bên cạnh này sao?
Chỉ thấy người ngâm thơ rong khom người nắm lấy tay nữ pháp sư, sau khi thực hiện nghi thức hôn tay thì tha thiết chân thành tỏ tình: "Cô là đóa hồng cuối cùng trên mảnh đất cằn cỗi của tôi."
Ở Losla, những lời tán tỉnh dường như rất được lòng người. Sill đi một đoạn đường cũng nhận thấy, người dân nơi đây không hề keo kiệt trong việc dùng lời lẽ để biểu đạt tình cảm.
Nhưng cậu vẫn cảm thấy toàn thân không được tự nhiên, rón rén đứng dậy sờ soạng tìm Lancelot trong một góc: "Quản gia, chúng ta đổi chỗ ngồi đi?"
"Không còn chỗ nào khác, Điện hạ."
"Đến chỗ khác đứng cũng được, chỗ này tôi thật sự không ngồi nổi nữa, anh xem dưới đất này."
"Vâng?"
"Toàn là da gà của tôi rớt xuống đấy." Sill vừa nói vừa sờ sờ cánh tay, vẻ mặt như thể đang rất lạnh.
Lancelot khoác thêm áo khoác cho cậu, khẽ hỏi: "Bây giờ còn sớm, có muốn ra ngoài đi dạo một chút không?"
Họ đã giao hàng cho phòng đấu giá, ngồi ở đây chẳng qua là xem kịch thôi, việc bán được bao nhiêu tiền cũng không do họ quyết định, đợi đấu giá kết thúc rồi quay lại lấy cũng vậy.
"Được." Sill gật đầu, vội vàng đứng dậy chuồn lẹ.
Rời khỏi phòng đấu giá, Lancelot mới nói: "Luồng sáng vừa nãy, là do pháp sư hệ quang thao túng."
"À!" Sill bừng tỉnh: "Thì ra người xem may mắn là điều động nội bộ."
Rời khỏi con phố dài của chợ đen, đi qua con đường tối tăm, cậu phát hiện Lancelot đang dẫn mình đi về con đường lúc đến.
"Chúng ta đi đâu vậy?"
"Lấy tiền."
Nghe câu trả lời của Lancelot, Sill nhất thời chưa phản ứng kịp, sờ sờ gáy mới nhớ ra vừa rồi họ dịch chuyển tức thời ra khỏi quán rượu mà quên lấy túi tiền.
Nhưng lấy lại túi tiền từ tay chiến binh tên Haiden ở quán rượu thì có vẻ hơi khó khăn.
Sill dưới chân đá phải một vật thể lạnh buốt cứng rắn.
Cậu ngẩng mắt lên, thấy một khối ván gỗ bị chôn vùi trong băng tuyết. Từ hình dạng có lẽ là xà nhà.
Đây là căn nhà nào bị tuyết đánh sập? Không đúng, tuyết ở đâu ra?
Lục địa Losla lúc này đâu phải mùa đông.
Sill mơ màng nhìn xung quanh, phát hiện mình đang đứng trước vị trí mà lẽ ra là quán rượu. Nhưng trước mắt cậu lúc này rõ ràng là một đống phế tích.
Lancelot bước lên phía trước, đôi bốt đen tạo ra tiếng lạo xạo nhỏ trên lớp tuyết mềm mại.
Hắn dường như phát hiện ra điều gì đó, dừng bước khom người bới từ trong đống tuyết ra một cái túi tiền, đúng là cái túi mà họ đã đánh mất.
Mái hiên đổ nát rơi xuống vài vụn tuyết, đậu trên tóc hắn. Sill nhón mũi chân giúp hắn phủi đi vừa hỏi: "Chuyện này là sao vậy?"
"Tôi đã dùng một chút ma pháp nhỏ" Lancelot nói.
"Cái này gọi là 'ma pháp nhỏ' sao?" Sill nghẹn lời. "...Ý tôi là, anh dùng ma pháp lúc nào thế?"
"Sau khi cậu ngủ."
Lancelot nhắc đến, cậu mới nhớ câu nói mình nghe trước khi ngủ: "Mọi việc còn lại cứ để tôi lo."
Biểu cảm của Sill bắt đầu trở nên vi diệu: "Thế nhưng, tại sao ở quán rượu anh không thi triển ma pháp?"
Không, thật ra cậu muốn hỏi, kiến tập pháp sư ở đây đều mạnh đến mức này sao?
Lancelot sờ sờ cằm: "Ma pháp của tôi uy lực quá mạnh, có thể làm bị thương Điện hạ."
Sill: "..."
Quản gia thật là cẩn thận quá đi.