Thị trấn Kalame nằm ở phía Nam của Đế chế Augustine, sát ngay đường biên giới giữa hai quốc gia. Xe ngựa chỉ mất chưa đến một giờ là có thể đến lãnh thổ Ferdinand.
Khác với Đế chế Augustine chủ yếu là đồng bằng, Ferdinand có nhiều cảng biển, ngành đánh bắt cá và hàng hải cực kỳ phát triển. Mọi người ở đây khao khát tự do và những chuyến phiêu lưu trên biển khơi, nên ảnh hưởng và quyền kiểm soát của Thánh Quang Giáo Đình không mạnh. Chính vì thế, nơi đây trở thành quốc gia mà pháp thuật tử linh và các giao dịch chợ đen hoành hành nhất.
Sau khi mặt trời lặn, một cỗ xe ngựa từ nghĩa địa phi ra.
Trong màn đêm, chiếc xe ngựa chạy với tốc độ cực nhanh. Nếu có thể dừng lại nhìn kỹ, người ta sẽ phát hiện thứ kéo xe là hai con ngựa tử linh toàn thân đen như than chì, phía sau bánh xe đơn sơ không phải thùng xe mà là một cỗ quan tài.
Người đàn ông cao lớn đang cầm một cọng Tử Linh Thảo treo phía trước, điều khiển ngựa chạy.
Cỗ xe ngựa ma quái này có tốc độ đáng kinh ngạc, chỉ mất chưa đến nửa giờ đã đến địa phận Ferdinand.
Lancelot và Sill xuống xe ở ngoại ô, giấu cỗ xe ngựa ma quái vào một khu rừng rậm kín đáo, rồi mới đi về phía thị trấn gần nhất.
Sill ăn mặc quá nổi bật, nên Lancelot đã thay cho cậu một bộ quần áo khác, áo khoác dài đen tuyền, mũ phớt nhỏ và quần ống côn màu cà phê xỏ vào đôi bốt Martin. Đó là trang phục thịnh hành nhất của giới quý tộc trẻ thời bấy giờ.
Khi cả hai vào thị trấn, trời đúng lúc bữa tối. Các quán rượu hải sản ven đường đều treo biển mời chào khách hàng, mùi cá nướng, tôm chiên thơm lừng lan tỏa khắp phố.
Sill thấy khách hàng ở một quán nhỏ ven đường đang hào hứng mở một con hàu, nước sốt tươi ngon chảy dọc theo vỏ. Cậu nuốt nước miếng ực một cái, hỏi người đàn ông bên cạnh: "Quản gia, anh không đói sao?"
Cậu hôm qua ít nhiều cũng gặm được mấy củ khoai tây, còn Lancelot thì một miếng cũng không ăn.
Lancelot lắc đầu: "Tôi không cần ăn cơm."
Sill cảm thấy khó hiểu: "Tại sao?"
Chẳng lẽ những người tu luyện ma pháp ở thế giới này cũng giống như các đạo sĩ tu tiên trong tiểu thuyết huyền huyễn, đều có thể tích cốc sao?
Lancelot còn chưa kịp trả lời, một tấm biển bắt mắt trên phố đã nhanh chóng thu hút sự chú ý của Sill —— Cuộc thi Vua Dạ Dày Khủng, Mì Hải Sản Khổng Lồ, ăn hết trong thời gian quy định sẽ được miễn phí, giải nhất thưởng 500 đồng vàng.
Sill: "!!"
Cái này chẳng phải là sinh ra để dành cho cậu sao?
"Cái kia, quản gia..."
"Vâng?"
"Anh ở đây đợi tôi nhé, tôi đi ăn không... ý tôi là, tôi đi tham gia cuộc thi."
Sill thoắt cái đã biến mất trong đám đông.
Ông chủ bụng phệ đặt ngược đồng hồ cát giữa trung tâm sàn đấu, tuyên bố cuộc thi bắt đầu. Trên sàn đấu vang lên tiếng húp mì xì xụp và tiếng reo hò cổ vũ của khán giả bên dưới. Trong đó, cái tên được hô to nhất là Haiden.
Haiden dường như là tướng quân bách chiến bách thắng của cuộc thi này. Dáng người hắn vô cùng vạm vỡ, còn Sill mảnh khảnh ngồi cạnh hắn thì gần như bị che khuất, chỉ thấy những chiếc bát to chất chồng trước mặt thành một ngọn núi cao.
Cát trong đồng hồ cát từ từ chảy hết qua khe hở, cho đến khi cuộc thi kết thúc, số bát trước mặt cậu vừa đúng nhiều hơn Haiden một cái.
Sill ăn uống no say, còn xách về một túi đồng vàng rồi trở lại bên cạnh Lancelot.
Lancelot nhận lấy túi đồng vàng từ tay cậu giúp mang theo: "Điện hạ Sill ăn ngon miệng thật."
Sill đội chiếc mũ phớt nhỏ, vẫn còn chút đắc ý: "Những cái khác thì không bằng ai, chứ ăn uống thì tôi là số một!"
Lúc này chợ đen vẫn chưa mở cửa. Theo lời mời nhiệt tình của ông chủ quán tổ chức cuộc thi, Sill và Lancelot vào quán rượu của ông ta uống một ly.
Tiện thể tìm hiểu một chút tình hình.
"Ừm..." Sill nhìn chằm chằm vào thực đơn với con số trên trời của món bít tết, nhíu mày: "Ông chủ, bít tết ở đây sao mà đắt thế?"
Ông chủ quán rượu cúi đầu lau ly bia, vừa trả lời: "Ở chỗ chúng tôi, mua được thịt đã là may rồi."
"Ngành chăn nuôi ở đây không phát triển, muốn ăn thịt chỉ có thể mua từ Augustine. Nhưng ai mà chẳng biết bọn họ vẫn luôn muốn gây chiến tranh, chỉ là bị Thánh Quang Giáo Đình kìm lại, làm sao họ bán lương thực cho chúng tôi? Chắc họ mong chúng tôi chết đói hết thì tốt hơn."
Tương tự ở Augustine, hải sản cũng chỉ có quý tộc mới đủ khả năng ăn.
"Tuy nhiên" Ông chủ đổi giọng "Pháp sư thì đi đến đâu cũng được chào đón – nếu tôi không nhìn nhầm, vị tùy tùng của cậu là một pháp sư phải không?"
Sill ngớ người, rồi mới nhận ra ông chủ đang nói về Lancelot.
Người đàn ông lúc này đang một tay cầm áo khoác của Sill, đứng ngay ngắn ở một bên, khoảng cách không quá xa cũng không quá gần, vừa đủ để không nghe thấy cuộc trò chuyện của họ, cũng không ra khỏi phạm vi bảo vệ.
Sill lưỡng lự gật đầu, thầm nghĩ: Lancelot đúng là tu luyện ma pháp, nhưng cấp bậc không cao, chắc không đến mức được chào đón.
Tuy nhiên ông chủ hiển nhiên không nghĩ vậy, tiếp tục khen ngợi: "Hắn trông giống một pháp sư cực kỳ mạnh mẽ."
Sill cũng theo ánh mắt của ông ta nhìn về phía Lancelot, từ mái tóc đen mềm mại đến đôi bốt đen không tì vết, cuối cùng rút ra kết luận, hắn chỉ là trông tương đối đẹp trai mà thôi.
Còn về cái khí chất trên người vị quản gia này, Sill xem đó là phong thái riêng của hắn.
Cậu không quá để tâm gật đầu, đặt một đồng vàng lên quầy chuẩn bị rời đi.
Quán rượu này có vẻ không ổn – hầu như không thấy khách hàng nào khác.
Mặc dù có thể hiểu là do vắng khách, nhưng Sill dù sao cũng là người lạ nước lạ cái, mọi việc vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn.
Cậu đúng là đã cảnh giác, tiếc rằng cơ thể không hợp tác. Chưa đi được nửa bước, cảm giác choáng váng quen thuộc lại ập đến dữ dội.
Sill loạng choạng, vội vịn vào quầy bar bên cạnh.
Ông chủ thấy cậu sắp rời đi mà chưa chạm vào ly bia thủy tinh, cứ tưởng mình không tìm được cơ hội ra tay. Ông ta vừa nhấc tay lấy đồng vàng trên bàn, vừa ngẩng mắt lên thì phát hiện vị khách này đang ngả nghiêng, như thể bị chuốc thuốc.
Ông ta vội vẫy tay về phía sau quầy bar: "Haiden!"
Một thân hình khổng lồ từ sau tấm màn đỏ sẫm bước ra.
Người đàn ông vạm vỡ tên Haiden mặc giáp đen vàng, tay cầm một thanh trọng kiếm sắt đen sắc lạnh, sải bước nhanh ra phía ngoài.
Lực lượng từ hôm qua dung nhập vào cơ thể lại ập đến dữ dội. Cơn buồn ngủ mãnh liệt đè nặng mí mắt Sill. Cậu phát hiện một bàn tay phía sau vươn tới kéo mạnh, rồi cậu dán chặt vào một lồng ngực lạnh băng.
Lancelot che chở cậu tránh thoát đòn tấn công của thanh kiếm lớn và bị dồn vào góc tường chết.
Sill cố gắng mở mắt, trong thoáng chốc nhìn thấy một chùm ánh sáng bạc đột nhiên bùng nổ, khiến lưỡi kiếm khổng lồ đang chém tới trước mắt biến mất.