Rất nhanh lại có một vị khách hàng tiến vào, người nọ thân mặc áo gấm lụa là, ngay cả đôi hài dưới chân cũng là vải tơ, thoáng nhìn liền biết xuất thân chẳng tầm thường. Nhưng vẻ buồn phiền trên mặt, giữa lông mày tích tụ cô đơn, liền biết là đụng chuyện. Bình thường nếu không phải đột nhiên gặp chuyện cần dùng tiền gấp, cũng không ai cần đến hiệu cầm đồ.
Thẩm Khánh Ba là người kinh thành, trong nhà nhiều thế hệ mở cửa hàng tơ lụa, để dành được không ít của cải. Hắn là mầm tốt trong buôn bán, từ nhỏ đã đứng trước cửa tiệm lụa tiếp khách, lớn hơn đôi chút đã học cách phân biệt chất vải, hiểu rõ giá cả thị trường, biết loại vải nào giá bao nhiêu, chỗ nào nhập hàng rẻ hơn, ra giá thế nào thì khách mới có thể chấp nhận.
Sau khi hắn tiếp nhận cửa hàng tơ lụa, phàm là người đến cửa hàng mua vải vóc đủ giá nhất định sẽ tặng một vài vật liệu màu sắc tốt. Dựa vào điểm ấy mà thu hút không ít khách hàng, cứ thế làm cho các cửa hàng tơ lụa xung quanh cùng nhau làm hoạt động tặng quà mà buôn bán vẫn không bằng nhà hắn.
Thẩm Khánh Ba là người có dã tâm, theo việc làm ăn thịnh vượng mà tích góp được nhiều tiền tài. Hắn không muốn mãi nhập hàng từ người khác, chi phí bị thương nhân khác kiềm chế nên dứt khoát mở rộng tiệm, chiêu mộ thợ nhuộm, thợ thêu, lập nên cửa hàng tơ lụa. Bởi vì thường xuyên lui tới Giang Nam, những loại vải hắn mang về đều là màu sắc được ưa chuộng nhất nơi đó, làm ăn tốt hơn nhiều so với lúc trước.
Dần dần Thẩm Khánh Ba không vừa lòng chỉ kiếm tiền ở kinh thành, hắn chạy ra bên ngoài, đến Hà Châu, Tân Châu, Sơn Châu mở cửa hàng phân phối tơ lụa, đầu tư chi phí cao, sau khi khai trương chất vải chất lượng tốt, màu đẹp thì rất được ưa chuộng, nhanh chóng thu hồi vốn và sinh lời. Hắn lại tiếp tục mở rộng cửa hàng tơ lụa về phía Nam.
Tháng trước có người Hồ mang đến loại vải lụa mỏng nhẹ, mềm mại khác thường, màu sắc đẹp đẽ mà khi mặc lên người còn ấm hơn cả vải bông. Thẩm Khánh Ba ý thức được cơ hội buôn bán, đem hết số bạc có thể xoay xở giao cho tâm phúc mang đi mua số lượng lớn loại vải này, chủ yếu là học cho được cách chế tạo vải này như thế nào.
Vốn hắn nghĩ rằng một tháng cả đi cả về là đủ, mang vải về bán ở các tiệm chắc chắn kiếm được món lớn, đồng thời tăng sản xuất loại vải này, nâng danh tiếng Thẩm thị. Ai ngờ đã hai tháng rồi mà tâm phúc vẫn chưa về, nửa phần tin tức cũng không có.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT