Vẻ mặt của Tôn Uyển Vân có chút cứng ngắc: “Sao con lại qua đây?"
Giang Thời đứng yên tại chỗ: “Tôi không thể tới được hay sao?"
Tôn Uyển Vân nhìn thẳng vào mắt cậu trong hai giây, sau đó mới đặt bình hoa trong tay xuống. Ngoại trừ hai giây sững sờ ngắn ngủi lúc mới trông thấy Giang Thời, vẻ mặt của bà ta đã nhanh chóng quay trở lại với dáng vẻ thờ ơ như mọi khi: “Đã tới rồi thì vào nhà đi."
Bà ta nhìn sang Trương Trì đang đứng bên cạnh Giang Thời: “Hôm qua tới à? Tối qua con ngủ ở đâu?"
Giang Thời xòe tay ra: “Tôi tưởng chuyện này rõ rành rành rồi chứ."
Tôn Uyển Vân khẽ cau mày: “Đã về rồi thì phải về nhà chứ, ở nhà người khác thì ra làm sao?"
Trên tay Giang Thời còn xách theo túi quà, cậu vừa cất bước đi vào trong, vừa cất giọng lười nhác: “Bà Tôn à, thế này thì không đúng quy củ cho lắm, nói cho cùng thì tôi cũng chỉ là người ngoài thôi."
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT