Giang Thời bật cười.
Cười xong lại cảm thấy rất mất mặt, cậu liền sa sầm mặt mày: “Tránh ra, đừng có đứng đó chắn đường tôi."
Máu tươi ướt đẫm tờ giấy Trình Dã đang ấn trên trán, giấy không thấm hết nên một vệt đỏ trượt dài xuống, khiến cả khuôn mặt anh trông có vẻ dữ tợn.
Giang Thời nào đã từng thấy cảnh tượng thế này bao giờ, cậu sợ đến mức hơi thở cũng trở nên nhẹ bẫng: “Cậu mau xử lý vết thương của mình đi."
Nói rồi cậu kéo chăn ra định xuống giường: “Hay là chúng ta đến thẳng bệnh viện đi..."
Trình Dã đưa tay giữ chặt tay cậu lại. Anh đã đổi một tờ giấy mới, chỉ vài ba lượt đã lau sạch vết máu trên mặt, rồi ngẩng đầu nhìn Giang Thời.
"Tôi không muốn đi," anh nói.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT