Thân là thiên tử, Khang Hi vốn chướng mắt Trình thị xuất thân hàn môn, lại ghét bỏ nàng chẳng tinh thi thư, cũng không đa tài đa nghệ. Trong mắt ngài, nữ tử ấy bất quá chỉ dựa vào dung nhan kiều mị để được Thái tử sủng ái, làm sao có thể sánh được với Thái tử phi – người vốn xuất thân danh môn, cầm kỳ thi họa đều thông, lại thêm hiếu thuận hiền lương, khoan hòa độ lượng?
Vì cớ chi, Thái tử lại chịu bỏ minh châu mà chỉ nhất mực nâng niu mắt cá?
Cho đến hôm nay, khi tận mắt chứng kiến, Khang Hi mới chợt hiểu ra hàm ý trong lời Thái tử từng quỳ gối trên tuyết mà thốt lên năm xưa.
Muốn vì một người mà đến ngày đêm chẳng chút chểnh mảng, chăm nom mọi điều, ân cần tỉ mỉ, thì cần phải yêu đến mức nào? Có kẻ may mắn biểu hiện công lao hiển hách trước mặt thế nhân; lại cũng có người, lặng lẽ dâng hiến từng chút từng chút trong sinh hoạt thường ngày, thâm tình như dòng suối ngầm, chẳng dễ thấy, chẳng dễ nghe, lại thường bị người đời xem nhẹ, hiểu lầm. Chỉ có kẻ được nàng kề bên thủ hộ mới có thể cảm thấu tận tim gan.
Sớm tối cùng nhau, không rời không bỏ – há phải chuyện thường tình? Khang Hi trầm mặc rời Dục Khánh cung, trở về Dưỡng Tâm điện mới chậm rãi mở miệng:
“Dận Nhưng chi tội, bất quá là gian thần ly gián, đã như vậy, liền cũng đem Trình thị thả ra.”
Tin vừa truyền đến, phế Thái tử liền sốt sắng đích thân tới nghênh đón.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT