Lâm Tú Uyển chợt nghĩ ra chuyện gì, cô nói:
“À đúng rồi, mấy hôm trước em có đến tiệm thuốc, em thấy bên đó đang thu mua cây ích mẫu đó.”
Quý Thiết Lâm: “???”
Lâm Tú Uyển: “Quê anh ở trên núi, trên núi chẳng phải mọc rất nhiều loại này sao? Đúng mùa này thì có nhiều lắm, nếu muốn kiếm tiền thì mau đi hái về, phơi khô rồi đem bán cho tiệm thuốc thôi! Nếu bọn họ không bán, thì đem đến em bán giúp cũng được. Lần trước em thấy họ mua hai đồng một cân đấy. Nếu phơi khô được năm mươi cân thì đã có một trăm đồng, bằng một nửa tháng lương của em rồi. Cả một ngọn núi lớn như vậy, cho dù lúc đầu có nước, phơi khô năm mươi cân cũng chẳng tốn công sức gì, đúng không?”
Những lời cô nói, không phải do cô tự nghĩ ra. Tuy rằng cô từng sống ở nông thôn một thời gian, nhưng chỉ mấy năm thôi, cũng không thật sự hiểu rõ chuyện này. Chỉ là cô nhớ, ở kiếp trước từng có chuyện như vậy, mãi sang năm mới có người trong thôn phát hiện ra đây là một “mối làm ăn” kiếm được tiền. Nhà họ Quý khi ấy chẳng kiếm được bao nhiêu, chỉ đi theo húp canh, vớt được chút cặn thôi.
Quý Thiết Lâm vừa nghe liền phấn chấn: “Thật sao?”
Lâm Tú Uyển: “Chính anh đi hỏi thử đi, em lừa anh làm gì. Chẳng lẽ em không mong nhà chồng mình được tốt sao?”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play