Mỗi ngày tan học, bọn nhỏ lớp Hoa Hướng Dương đều phải ở lại lớp mẫu giáo cùng nhau làm hoa giấy.
Một ngày không sao, hai ngày không sao, nhưng lâu dần, hiệu trưởng cũng gọi Lâm Tú Uyển đến nói chuyện.
Cũng may là Lâm Tú Uyển đã chuẩn bị sẵn lý do. Cô nói:
“Lớp của tôi có nhiều phụ huynh đều là công nhân viên, tan học cũng chưa chắc sẽ đưa con về ngay, nên thường để bọn trẻ chơi bên ngoài. Tôi nghe nói trong khu tập thể xưởng có nhiều trẻ lớn hơn chạy tới xưởng hoa nhựa nhặt dây thép. Bọn trẻ lớp tôi còn nhỏ, lỡ chúng cũng chạy theo thì nguy hiểm lắm, nhỡ bị thương thì chúng ta không thể ăn nói với phụ huynh được đâu. Nếu gặp phải phụ huynh nóng tính, chưa biết chừng còn đến trường gây chuyện ấy chứ, tôi thà để chúng chơi trong lớp còn hơn. Tôi trông chừng thì thấy chúng cũng không ầm ĩ phá phách gì, tan học tôi dọn lớp một chút là xong.”
Lời nói của Lâm Tú Uyển có lý có chứng, hiệu trưởng nghe xong suy nghĩ một lát liền gật đầu:
“Cô nói cũng đúng.”
Chuyện nhặt dây thép ở xưởng hoa nhựa này chẳng mấy chốc đã lan ra như lửa cháy đồng cỏ. Có rất nhiều đứa trẻ kéo nhau đi nhặt, mục đích chỉ để kiếm thêm chút tiền tiêu vặt. Dù trẻ mẫu giáo nhỏ hơn, nhưng cũng khó tránh khỏi có đứa tò mò đi theo.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play