Đoàn xe vốn thuộc xưởng lớn, tuy phụ nữ ít, nhưng cũng có nhiều gia đình công nhân. Trong cái xưởng này, chuyện xấu lan truyền nhanh lắm, nên đa số đàn ông cũng chẳng dám làm liều. Chỉ có đội xe thành phố là loạn, nghe đâu cứ đầy tiền là sẽ đi tìm chỗ đó. Tiểu Lý vốn được điều từ bên ấy sang, nên anh ta mới hay bông đùa như vậy.
Thật ra Dung Gia Đống cũng không cố tình hù dọa, chỉ là anh sợ lỡ có kẻ dại dột nhiễm bệnh rồi sẽ về truyền cho cả đám thôi. Dù chẳng thân thiết lắm, nhưng lỡ họ uống nhầm chung ly nước hay gắp nhầm đũa thì sao? Vì thế, giờ anh chẳng bao giờ để ly nước lại trong văn phòng.
Phải nói là anh rất cẩn thận. Diễn thuyết xong, anh nhảy xuống ghế, cười hắc hắc:
“Đương nhiên rồi, mấy chuyện đó chỉ là phụ thôi. Chủ yếu là vợ chồng chúng tôi tình thâm nghĩa nặng. Người tôi yêu nhất chính là vợ tôi. Những người khác trong mắt tôi đều là cá chết cả.”
“Khụ khụ khụ!” Lão Vương sặc trà.
Những người khác cũng vì cố nín cười mà mặt mũi vặn vẹo cả lại.
Tiểu Lý: “…… Cậu cũng chịu thật đấy.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play