“Vâng, nhi thần đã rõ.” Hoàng thượng đáp lời, ánh mắt vẫn không rời khỏi Hồ tài nhân.
Chỉ với mấy câu đối đáp đơn giản, nàng ta đã để lại trong lòng Hoàng thượng một ấn tượng khó phai. Hồ tài nhân trở về chỗ ngồi, lặng lẽ an vị, nàng ta có thể cảm nhận được ánh mắt thỉnh thoảng lướt qua, tự biết mình đã thành công.#buingoclinhTYT
Nàng ta vẫn bình tĩnh mỉm cười trò chuyện khe khẽ với người bên cạnh, mắt dõi theo vũ điệu giữa đại điện. Không ai hay biết, lòng bàn tay nàng ta đã ướt đẫm mồ hôi, khăn tay ẩm nhẹp.
Quả nhiên, yến tiệc vừa kết thúc, thái giám thân cận bên Hoàng thượng liền đến thông báo, đêm nay Hoàng thượng triệu thị tẩm, dặn nàng ta chuẩn bị cho tốt. Đến lúc này, trái tim nàng ta mới thực sự buông lỏng.
Cùng lúc đó, ở bên kia, A Xuân sau mấy ngày nằm liệt giường cuối cùng cũng có thể xuống đất vào lúc chạng vạng. Sau khi uống thuốc do Thư Vân bốc vài lần, ra mồ hôi xong thì cả người nhẹ nhõm, các cơn đau nhức cũng giảm đi nhiều.
Vì hôm nay là ngày sinh của Thái hậu, nên trong tiệm chẳng có khách nào, Thư Vân gần như cả ngày đều ở lại lãnh cung, cùng các phi tần ngồi phơi nắng, tán gẫu. Tất nhiên là vẫn đeo khẩu trang đầy đủ.
Khi mặt trời dần khuất sau núi, Thư Vân mới quay về cửa tiệm để chuẩn bị bữa tối cho mọi người trong lãnh cung.
Vừa đặt chân vào cửa hàng, Thư Vân đã nghe thấy bên ngoài hoa viên nhỏ có tiếng trò chuyện vọng lại, hình như là của một nam một nữ.
“Trần tướng quân, chẳng lẽ ngài không biết? Thiếp đã thầm mến ngài từ lâu sao.” Giọng nữ mang theo sự thẹn thùng và chờ đợi, “Nếu Trần tướng quân cũng có ý, chi bằng chúng ta xin Hoàng thượng ban hôn?”
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT