“Không phiền đâu. Chỉ là nếu có ai hỏi, phiền tài nhân nói với họ là vẽ ở tiệm nhỏ của ta. Nhưng tài nhân cứ yên tâm, kiểu hoa điền trang dung này, ta sẽ không vẽ cái thứ hai giống hệt cho người khác.” Thư Vân nói, dù sao bộ sưu tập hoa điền đó của cô cũng có không ít mẫu.

Nghe Thư Vân cam đoan sẽ không có người thứ hai được vẽ giống y hệt, Hồ tài nhân vốn còn hơi lo lắng liền lập tức đồng ý: “Được, có người hỏi ta sẽ nói tên cửa hàng của ngươi.”

Sau khi nhận được câu trả lời chắc chắn, Thư Vân mới lấy bộ đồ trang điểm cá nhân ra, bắt đầu vỗ vỗ, dặm dặm trên mặt Hồ tài nhân.

Chẳng mấy chốc, gương mặt ấy dần thay đổi, cuối cùng một bông hoa điền màu đỏ rực hình thành giữa đôi mày, làm cả khuôn mặt trở nên sinh động hẳn lên.#buingoclinhTYT

Tiểu nha hoàn đi theo nàng cũng kinh ngạc nói: “Tiểu chủ như vậy nhìn thật đẹp.”

Hồ tài nhân nhìn gương mặt rạng rỡ trong gương, cũng nở nụ cười hài lòng. Kiểu trang điểm này thanh thoát, sạch sẽ, điểm sắc đỏ giữa trán như đoá hoa nở rộ, quả thực vô cùng bắt mắt, đúng là đạt được hiệu quả khiến người ta phải ngoái nhìn.

Nha hoàn sau khi mừng rỡ, lại khẽ nhíu mày: “Tiểu chủ, trong yến tiệc, nghe nói Ôn quý phi cũng sẽ đến. Tiểu chủ trang điểm thế này có hơi khoa trương, liệu có…”

“Sợ gì chứ? Có Thái hậu nương nương chống lưng, ta cần gì phải sợ ả.” Hồ tài nhân hừ nhẹ một tiếng.

Thư Vân nhướng mày, thì ra là có chống lưng, thảo nào tự tin thế.

Trò chuyện một lúc, Thư Vân mới biết Hồ tài nhân là thứ nữ của Trấn Quốc công, còn đương kim Thái hậu chính là cô ruột của nàng.

Trấn Quốc công từng phục vụ hai triều, tay nắm trọng binh, là đại công thần của nước Bạch Ngọc. Ông ta không đứng hẳn về phe nào, ai lên làm hoàng đế thì ông ta sẽ ủng hộ người đó. Tuy là người cố chấp, nhưng sau khi tân hoàng đăng cơ lại là người khiến hoàng thượng yên tâm nhất. Hơn nữa phủ Trấn Quốc công còn có một vị Thái hậu, địa vị càng thêm vững vàng.

Hồ tài nhân xuất thân từ phủ Trấn Quốc công, tuy chỉ là thứ nữ, nhưng vẫn đủ để nàng ta ngẩng cao đầu.

Có điều, cô gái này không phải là kiểu người kiêu ngạo ngang ngược, ngược lại có hơi nhiều lời, vẫn luôn bắt chuyện với Thư Vân, rõ ràng là để giảm bớt sự căng thẳng.

Cuối cùng, Hồ tài nhân mang theo gương mặt xinh đẹp, thỏa mãn rời đi.

Thư Vân cũng chẳng có thời gian nghỉ ngơi, lại tới thương thành mua đủ phần sữa đậu nành và bánh bao ướt mang đến lãnh cung.

A Xuân đã tỉnh, tuy sắc mặt vẫn nhợt nhạt, nhưng trông đã khá hơn đêm qua rất nhiều. Lúc này nàng đang dựa vào đầu giường, nhỏ giọng nói chuyện với Tiết Nhu, cả hai đều đeo khẩu trang.

Thư Vân cầm hai phần bánh bao ướt đi vào. Gian phòng này đã thay đổi rất nhiều so với trước, giữa các giường đều được ngăn bằng vải bố trắng thô, mỗi chiếc giường gần như thành một không gian nhỏ riêng biệt.

Có điều, trong mắt Thư Vân, như vậy vẫn là quá sơ sài, chắc hẳn điều kiện cách ly cơ bản cũng chưa đạt chuẩn.

“Chưởng quầy, ngươi tới rồi.” A Xuân trông thấy Thư Vân thì chào một tiếng, giọng nói vốn thanh thoát giờ chỉ còn lại sự yếu ớt.

“Đừng đứng dậy.” Thư Vân ngăn nàng định nhúc nhích, “Đây là bữa sáng, ăn chút gì trước đã.”

Cô đưa bánh bao và sữa đậu nành cho hai người.

“Đa tạ chưởng quầy.” Giọng Tiết Nhu vẫn nhẹ và nhỏ, chỗ bị thương trên mặt lộ ra ngoài khẩu trang trông có vẻ đã mờ hơn trước, chắc không bao lâu nữa là sẽ khỏi hẳn.

A Xuân nhận lấy sữa đậu nành, uống một ngụm rồi thỏa mãn thở ra: “Cuối cùng cũng sống lại rồi. Sáng tỉnh dậy ta suýt tưởng mình sắp chết đói.”

Thư Vân bật cười, nghe giọng điệu này, A Xuân quen thuộc của ngày thường đã quay lại.

“Đêm qua bên này thế nào? Có ai phát bệnh không?” Thư Vân hỏi.

Tiết Nhu lắc đầu: “Chắc là do phát hiện kịp thời nên không có ai khác xuất hiện triệu chứng.”

Đây xem như là tin tốt đầu tiên trong ngày.

“Đúng rồi, Trần Tử Ý và Tô Vũ Tình đâu? Ta mang bữa sáng đến mà không thấy ai trong sân.” Thư Vân hỏi tiếp.

“Hôm nay chẳng phải sinh nhật Thái hậu sao? Mỗi lần như vậy đồ ăn trong lãnh cung sẽ phong phú hơn một chút. Những cung nhân kia cũng không dám qua loa quá, sẽ mang chút đồ tượng trưng đưa đến. Trần tỷ tỷ và Tô tỷ tỷ sợ cung nhân vào rồi phát hiện ra điều gì, nên ra ngoài nhận cơm rồi.” Giọng Tiết Nhu từ ngoài cửa vọng vào, nàng mới đến, không rành quy củ, cũng chỉ nghe người khác nói lại.

Thư Vân gật đầu, sau đó mang bánh bao và sữa đậu nành ra sân, chia cho các phòng bên cạnh.

Chưa bao lâu sau, Trần Tử Ý và Tô Vũ Tình mang khẩu trang và đội mũ đã trở lại, mỗi người đều xách một hộp đồ ăn lớn. Thư Vân và Tiết Nhu vội vàng bước tới giúp đỡ.

Hộp đồ ăn nặng trĩu, thoạt nhìn cũng biết phần ăn không ít.

Mở hộp ra, phần lớn đều là màn thầu nguội và dưa muối lạnh ngắt. Chỉ có tầng dưới cùng là có một món thịt, nhưng cũng đã nguội, mỡ bóng loáng dính lại thành tảng, nhìn qua chẳng có chút ngon miệng nào.

Trần Tử Ý cười khẩy một tiếng:

“Đồ ăn ngon chắc bị bọn họ nuốt sạch rồi, phần còn lại như này cũng chỉ như thường lệ thôi. Có được chừng này cũng coi như không tệ rồi, hâm nóng lên là ăn được.”

“Trước tiên ăn sáng đi đã.” Thư Vân gọi mọi người một tiếng. Sau đó, đám nữ nhân trong viện lần lượt tới nhận bữa sáng, sữa đậu nành nóng hổi và bánh bao ướt đưa xuống bụng, thân thể lập tức thấy ấm lên.#buingoclinhTYT

“Sáng nay ta nghe thấy bên ngoài náo nhiệt lắm, xem ra yến tiệc sinh nhật của Thái hậu năm nay được tổ chức linh đình đấy.” Trần Tử Ý nói.

“Năm nào chẳng vậy. Nghe mấy cung nhân bảo, năm nay tiệc mừng do Quý phi chủ trì.” Một nữ tử tên Hứa Tương Tư nhỏ giọng tiếp lời.

“Chẳng phải Hoàng hậu vẫn còn sống hay sao? Cô ta đúng là sốt ruột thật.” Một nữ nhân khác tên là Triệu Quyên bĩu môi, giọng điệu đầy khinh thường.

Lúc mọi người đang nói chuyện, Trần Tử Ý kéo Thư Vân sang một bên:

“Lần này trong đống vải Hoàng ma ma đưa đến, ta tìm thấy một tấm vải thô, bên trong bị kẹp một mảnh vải dơ bẩn, còn có dấu vết máu khô. Tôi nghi đó là quần áo mà người mắc dịch đã từng mặc qua.”

Trần Tử Ý nói với giọng nghiêm túc:

“Chưởng quầy, đúng như cô nương dự đoán, thật sự có người muốn hại chúng ta. Hơn nữa còn mua chuộc được Hoàng ma ma, người mà hiện tại chúng ta tin tưởng nhất.”

“Không ngờ chúng ta đã bị đày đến lãnh cung rồi mà nàng ta vẫn chưa chịu buông tha.” Ánh mắt Tô Vũ Tình lạnh đi.

“Là Quý phi sao?” Thư Vân thử hỏi.

“Ngoài nàng ta thì còn ai nữa?” Trần Tử Ý hừ lạnh, “Lòng dạ nhỏ nhen như cây kim.”

Thư Vân nhíu mày. Đây là muốn lặng lẽ giết sạch người trong lãnh cung sao? Quả thật rất đáng sợ. Trước đó A Xuân từng nói, mỹ nhân này như rắn rết, xem ra không sai.

“Nhưng mà…” Trần Tử Ý kéo dài giọng, “Chúng ta có thể mượn chuyện lần này, dạy cho Quý phi một bài học…”

“Không phải đã nói là không dính dáng gì đến nàng ta nữa sao?” Tô Vũ Tình cau mày.

“Đúng là ta đã nói, nhưng nàng ta đã muốn lấy mạng chúng ta, không phản kích thì chẳng phải là chịu chết sao?!” Trần Tử Ý hơi giận, “Tính khí của muội quá mềm, không tranh không giành, đến cuối cùng thì được gì chứ?”

Tô Vũ Tình mím môi, im lặng. Trên khuôn mặt lạnh nhạt hiện lên một tia bất lực xen lẫn đau thương.

“Cứ nghe ta.” Trần Tử Ý quyết đoán nói.

Tuy sống trong lãnh cung lâu như vậy, nhưng nàng vẫn là đích nữ của phủ tướng quân, nàng còn từng là thái tử phi của Đông Cung, cũng không phải là người không có thế lực, chỉ là trước nay không muốn dùng mà thôi.

Tô Vũ Tình nghe vậy, cụp mắt xuống, không nói gì thêm.

Lúc này, trong đại điện chuyên dùng đãi yến, tiếng đàn sáo uyển chuyển vang lên. Một nữ tử mặc y phục mỏng manh đang múa giữa sảnh, khăn lụa che mặt, dáng người yểu điệu. Chính giữa là Hoàng thượng, bên cạnh là Thái hậu, dưới Thái hậu là Hoàng hậu, còn bên tay phải Hoàng thượng là Quý phi đang được sủng ái nhất.

Hồ tài nhân vì phẩm cấp thấp, nên ngồi khá xa, cách Hoàng thượng mấy hàng. Nhưng hôm nay nàng trang điểm rất xuất sắc, nên vẫn thu hút được không ít ánh nhìn.

“Hồ tỷ tỷ, hôm nay tỷ trang điểm thật đẹp.” Người ngồi bên cạnh, Từ bảo lâm nói với vẻ ngưỡng mộ.

Từ bảo lâm cùng Hồ tài nhân cùng tiến cung, đều không được sủng ái. Nhưng Hồ tài nhân nhanh chóng được phong làm tài tử, còn nàng ta vẫn chỉ là một bảo lâm nhỏ nhoi. Tuy trong lòng khó chịu, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra thân thiện, tâng bốc vài câu.

Hồ tài nhân cười cười, nhớ lời Thư Vân dặn, bèn nói luôn:

“Ta trang điểm ở tiệm mới khai gần lãnh cung đó, nó tên là ‘Miên Miên”. Muội xem hoa điền trên trán ta này, là do chưởng quầy tự tay vẽ đấy. Chưởng quầy nói mỗi người đều có thể có một hoa điền riêng biệt, chỉ cần tới mua đồ là sẽ được họa giúp.”

Dưới sự quảng bá tận tình của Hồ tài nhân, tiệm “Miên Miên” của Thư Vân dần dần được giới phi tần có địa vị trong cung truyền tai nhau.

Lúc này, sau một tiết mục múa, Thái hậu lên tiếng:

“Mẫn nhi, chẳng phải con từng nói muốn đàn một khúc mừng sinh nhật ai gia sao?”

Mẫn nhi chính là khuê danh của Hồ tài nhân. Vừa nghe Thái hậu gọi tên, nàng ta lập tức hiểu đây là cơ hội mà Thái hậu dành cho mình, liền đứng lên, tiến đến giữa điện, khẽ khom người hành lễ rồi ngẩng đầu.

Thái hậu nhìn nàng ta hôm nay ăn diện tươi tắn, lại thấy ánh mắt chợt lóe hứng thú của Hoàng thượng, bèn hài lòng gật đầu.

Nha hoàn bày sẵn cổ cầm. Hồ tài nhân ngồi xuống, ngón tay trắng trẻo khảy dây đàn, tấu một khúc nhạc chúc thọ.

Nàng ta đàn không tệ, lại cố ý luyện tập mấy ngày, âm điệu vô cùng du dương, làm cả điện lắng nghe say đắm.

Khi nàng đàn, vẻ ngoài cùng hoa điền giữa trán cũng khiến mọi người xì xào bàn tán. Ngay cả Hoàng thượng cũng có chút kinh diễm.

Quý phi ngồi bên cạnh đã thu hết phản ứng này vào mắt, vẻ mặt nàng ta không đổi, nhưng khăn tay trong tay đã sắp bị vò nát.

Chỉ tiếc, Hồ tài nhân là người của phủ Trấn Quốc công, sau lưng lại có Thái hậu chống lưng, nàng ta không dám manh động.

Khúc nhạc kết thúc, Hồ tài nhân đứng lên, hành lễ với Hoàng thượng và Thái hậu.

“Đây là biểu muội của trẫm sao? Quả đúng như mẫu hậu nói, vừa có tài vừa có sắc.” Giọng nói thanh lãnh của Hoàng thượng vang lên khắp điện, lập tức nhận được những lời phụ họa râm ran.

“Đúng thế, Mẫn nhi luôn ngoan ngoãn hiểu chuyện. Nên ai gia mới để cữu cữu con cho nàng vào cung bầu bạn cùng ta. Hoàng nhi, con nhớ phải nghe lời mẫu hậu, phải chiếu cố Mẫn nhi nhiều hơn đấy.” Thái hậu nói, ánh mắt liếc nhìn Quý phi, rồi nhanh chóng thu về như không có chuyện gì xảy ra.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play