Thiếu niên lang vốn phong thần tuấn lãng, từ nhỏ đã cùng tỷ tỷ cưỡi ngựa rong ruổi khắp nơi, giờ phút này cũng khó tránh khỏi lộ ra cảm xúc, dường như lại trở về thành thiếu niên nhỏ bé năm xưa.
“Không sao đâu, Tiểu Lăng, chờ tỷ có cơ hội sẽ đến thăm đệ và cha mẹ.” Giọng Trần Tử Ý khàn khàn, mang theo giọng mũi rõ rệt, bao nhiêu năm không gặp, cả hai đều có phần kích động.
Trước khi đi, Trần Ngọc Lăng giao hộp điểm tâm và xấp vải vừa mới mua cho Thư Vân, còn lấy từ trong lòng ra một chiếc túi vải, nhìn căng phồng, bên trong còn leng keng vang lên tiếng động.
“Phiền chưởng quầy chuyển mấy thứ này cho tỷ tỷ giúp ta, hôm khác ta sẽ lại đến thăm tỷ ấy.” Trần Ngọc Lăng nói, “Ta để lại một ít bạc ở chỗ chưởng quầy, đến lúc đó xin chưởng quầy đưa cho các tỷ ấy chút ít đồ ăn và thuốc men.”
Nói xong, hắn lại lấy ra một túi bạc đặt trước mặt Thư Vân, giọng nói khẩn thiết: “Phiền chưởng quầy chăm sóc nhiều hơn một chút, Trần mỗ vô cùng cảm kích.”
“Cứ yên tâm, ta sẽ. Giờ các nàng cũng xem như là bằng hữu của ta rồi.” Thư Vân gật đầu nói.
Trần Ngọc Lăng gật đầu cảm kích, lại từ trong ngực lấy ra một miếng ngọc bội, trên mặt có khắc chữ “Lăng”: “Nếu bên tỷ tỷ có chuyện gì, còn xin chưởng quầy hãy sai người đến phủ Tướng quân tìm ta.”
Trần Tử Ý đã từng nhiều lần nói chưởng quầy đã giúp họ rất nhiều, nếu tỷ tỷ tin tưởng Thư Vân, vậy thì hắn cũng sẽ tin tưởng.
Nhìn Trần Ngọc Lăng chu đáo dặn dò mọi việc, Thư Vân chợt nhớ đến anh trai của mình.

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play