“Không gọi đại phu à?” Thư Vân nhíu mày.

Tô Vũ Tình từ trước đến nay luôn bình thản, lúc này gương mặt lại thoáng hiện nét giận dữ:

“Gọi rồi. Nhưng đám thái giám cung nữ trông coi lãnh cung chỉ làm lấy lệ, còn bóng gió bảo chúng ta đưa bạc. Bạc tụi ta vốn chẳng còn bao nhiêu, ta nhớ ngươi từng nói ở chỗ ngươi cái gì cũng có, nên mới đến thử xem.”

“Ta đi cùng ngươi xem qua một chút.” Thư Vân đóng cửa hông lại, tiện tay cầm chiếc đèn đặt trên tủ bước ra ngoài.

Tô Vũ Tình khẽ gật đầu, đi trước dẫn đường. Nhân lúc trên đường, Thư Vân tranh thủ hỏi hệ thống xem có thể chẩn đoán được bệnh tình và đề xuất thuốc phù hợp hay không.

“Có thể. Sau khi quét xong, hệ thống sẽ xác định bệnh tình và đề xuất loại thuốc phù hợp nhất cho ký chủ.” Hệ thống đáp.#buingoclinhTYT

Nghe vậy, Thư Vân thở phào nhẹ nhõm. Tuy thương thành của hệ thống có bán thuốc, nhưng thuốc không thể dùng bừa. Có hệ thống hướng dẫn là tốt nhất.

Trong lúc Thư Vân nói chuyện với hệ thống, họ đã đi xuyên qua sân, tiến vào một gian phòng.

Trong phòng chỉ có một ngọn nến lập lòe, ánh sáng mờ nhạt khiến gương mặt mọi người trở nên mơ hồ, nhưng vẫn có thể nhìn ra trong phòng đang có mấy người vây quanh một chiếc giường. Trên giường có một người đang nằm.

“Muội dẫn chưởng quầy đến rồi.” Tô Vũ Tình nói với những người trong phòng.

“Phiền ngươi đi một chuyến. A Xuân từ chiều đã thấy không khỏe, nói bị nhức đầu. Ta bảo nàng vào phòng nằm nghỉ. Mãi đến lúc hoàng hôn gọi nàng dậy ăn cơm, mới phát hiện trán nàng nóng bừng, bọn ta gọi mãi cũng không tỉnh.” Trần Tử Ý chau mày nói.

Thư Vân bước lại gần giường. Đến gần mới thấy rõ chiếc chăn đang phủ lên một thân người đang lặng lẽ nằm im, chỉ có phần ngực hơi phập phồng chứng tỏ vẫn còn thở.

Cô đưa chiếc đèn trong tay sát lại, thấy rõ A Xuân đang nhắm chặt hai mắt, gương mặt tái nhợt, lạ lùng thay lại có điểm thêm chút ửng hồng.

Lúc Thư Vân đến gần, hệ thống cũng đồng thời tiến hành quét bệnh cho A Xuân.

Một lúc sau, cô nghe thấy hệ thống thì thầm bên tai:

“Ký chủ, là ôn dịch gây sốt dẫn đến hôn mê. Hiện tại cần khẩn cấp sơ tán đám người xung quanh, cách ly nguồn bệnh. Đề xuất dùng thuốc xx trong thương thành và nước khử trùng dạng phun này.”

Nghe hai chữ “ôn dịch”, cả người Thư Vân như sững lại. Dù chỉ xem phim cổ trang và đọc chút lịch sử, nhưng cô cũng biết ôn dịch ở thời xưa cực kỳ nguy hiểm, nó mang tính truyền nhiễm nhanh, tỷ lệ tử vong cực cao.

Cô lập tức đứng dậy, xua tay với những người còn đang đứng quanh giường:

“Mau, đừng đứng quanh đây nữa! Là ôn dịch!”

Nghe thấy hai chữ đó, mấy nữ nhân lập tức biến sắc, ai nấy đều không kìm được lùi lại một bước.

Mấy năm trước ở phương Nam từng có một thôn bị ôn dịch. Tốc độ lây lan cực nhanh, gần như cả thôn đều chết sạch. Cuối cùng quan phủ phải thiêu rụi cả làng mới dập được dịch. Quan viên tuy bị miễn chức, nhưng chuyện đó vẫn khắc sâu trong lòng mọi người, bị ôn dịch thì chẳng khác nào bùa đòi mạng.

“Sao lại nhiễm ôn dịch?” Trần Tử Ý trấn định lại nhanh nhất, cau mày hỏi.

Theo lý, ôn dịch thường phát sinh sau thiên tai, hoặc ở nơi dân cư đông đúc, có điều kiện vệ sinh kém. Nhưng nơi này đâu có phù hợp với mấy điều kiện đó. Sao lại xuất hiện ôn dịch?

Trong đầu nàng nhanh chóng điểm lại những khả năng đáng ngờ.

“Giờ quan trọng nhất là cách ly trước đã. Mọi người đều ở đây cả sao? Còn ai khác không?” Thư Vân cũng nghĩ tới một vài khả năng, nhíu mày hỏi.

“Còn mấy người nữa ở phòng bên, nhưng hôm nay chỉ có chúng ta tiếp xúc với A Xuân.” Tô Vũ Tình nói, “Hôm nay vốn là ngày Hoàng ma ma đến, bọn ta bán được một phần vật phẩm thêu, bà ấy đưa bạc đến, còn lén mang theo một ít vật tư.”

“Nên hôm nay ta và A Xuân đều ở tiền viện, những người khác ở phía sau làm đồ ăn, thêu thùa, ngày thường vẫn tách nhau ra như vậy.”

“Được. Lát ta sẽ sang nói họ tạm thời đừng ra ngoài. Sau đó ta sẽ đi lấy thuốc cho A Xuân. Nếu ai có triệu chứng, nhất định phải kịp thời cách ly. Đừng lo, chỗ ta có thuốc đặc trị ôn dịch, nhất định sẽ chữa khỏi được.” Thư Vân trấn an.

“Được.” Trần Tử Ý quay sang ổn định tâm trạng mọi người, “Mọi người đừng hoảng, đã có Thư chưởng quầy ở đây, chúng ta nhất định sẽ bình an vô sự.”

Tô Vũ Tình lặng lẽ nhét túi tiền vào tay Thư Vân: “Xin lỗi, Thư chưởng quầy, liên lụy đến ngươi rồi. Đống bạc này không biết có đủ không.”

Thư Vân cân túi bạc trong tay, cũng nặng tay lắm. Mở ra xem thử, toàn là bạc vụn, nhưng cộng lại hẳn cũng không ít.

“Dược phẩm và thực phẩm mấy ngày tới cứ để ta lo. Bạc tạm thời để lại đây, thiếu đâu ta sẽ báo sau.” Thư Vân nói, “Mọi người yên tâm, ta không sao. Thân thể ta có thể chất đặc biệt, không lây bệnh được, vừa khéo lo được việc này.”

Thân thể hiện giờ của cô là do hệ thống mô phỏng tạo thành từ vật liệu đặc biệt, có thể xem như là bách độc bất xâm.

Trước đó cô đã từng xem qua giá hàng trong thương thành, giá thực phẩm khá rẻ, chỉ tốn một, hai điểm tích phân. Thuốc thì đắt hơn, nhưng tính sơ sơ thì số bạc kia chắc cũng chống đỡ được một thời gian.

Nghe Thư Vân nói vậy, Tô Vũ Tình và Trần Tử Ý cũng yên tâm phần nào, lập tức bắt đầu sắp xếp cho đám nữ nhân trong phòng.

Thư Vân đưa vài chiếc khẩu trang cho họ đeo, rồi lấy thùng nước khử trùng lớn ra để họ lau dọn khử trùng sân và phòng.

“Còn một chuyện nữa, ta nghi có người cố ý hại các ngươi. Tốt nhất nên kiểm tra kỹ lại đồ hôm nay nhận được, xem có gì lạ không. Nếu không tìm ra nguồn gốc, bệnh vẫn chưa hết gốc, ai cũng khó mà yên ổn. Đặc biệt là đồ của Hoàng ma ma mang tới… cũng nên kiểm tra.” Thư Vân kéo Trần Tử Ý và Tô Vũ Tình qua một bên nói nhỏ, “Nếu thấy đồ gì khả nghi, đưa ta xem, ta có thể quét.”

“Còn nữa… chuyện này, đừng để người ngoài biết.” Thư Vân đã xem không ít phim cung đấu, cô nghĩ xa hơn một bước.

Trần Tử Ý gật đầu: “Ta cũng nghĩ vậy. Đang yên đang lành, sao lại có ôn dịch được?”

“Hoàng ma ma…” Ánh mắt Tô Vũ Tình trở nên phức tạp.

Từ khi hai người đến lãnh cung, Hoàng ma ma vẫn luôn âm thầm giúp đỡ các nàng không ít. Nếu có thể, các nàng thật sự không hy vọng chuyện này có liên quan đến Hoàng ma ma.

Nói chuyện với các nàng một hồi, sắp xếp ổn thỏa cho mọi người biết cách cách ly ra sao, Thư Vân lại sang phòng bên cạnh một chuyến. Bố cục nơi đó cũng tương tự bên này, là giường chung lớn, các nữ nhân đều đã nằm xuống chuẩn bị nghỉ ngơi, nghe được giọng Thư Vân, ai nấy đều rất bất ngờ.

Hồng Diệp đứng ở cửa, cách Thư Vân một tấm rèm. Nghe nói lãnh cung có người nhiễm ôn dịch, nàng cũng có chút hoảng sợ, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại, tỏ rõ sẽ phối hợp với Thư Vân.

Nàng nói, rồi tháo xuống một túi tiền bên hông đưa cho Thư Vân:

“Thư chưởng quầy, ta sợ bạc bên Tô tỷ tỷ  không đủ, chỗ ta còn chút ít, ngươi cứ cầm theo.”

Thư Vân cũng không từ chối, nhét túi tiền vào túi tùy thân của mình:

“Được, ta sẽ tạm giữ trước, đến lúc nếu không dùng đến sẽ trả lại cho ngươi.”

Khi Thư Vân rời khỏi căn phòng này, Tô Vũ Tình, Trần Tử Ý và cả Tiết Nhu đều đã đeo khẩu trang, các nàng đang phun nước sát trùng trong sân, mùi cay xộc lên mũi nhanh chóng lan ra khắp nơi.

May mà khu nhà của các cung nữ thái giám canh giữ còn cách nơi này một ngõ nhỏ, ngày thường bọn họ cũng không hay đến đây, nếu không thật sự rất khó giấu giếm.

Thư Vân quay về cửa hàng một chuyến, cởi quần áo mang theo ra thiêu ngay ở cửa hông, sau đó khử trùng cả khu vực gần đó.#buingoclinhTYT

Cô thì không sợ, nhưng khách tới mua hàng thì khác, nhỡ đâu để ôn dịch lan ra bên ngoài thì rắc rối to.

Xong xuôi, cô lại dùng bạc các nàng đưa mua một ít dược vật và thực phẩm thanh đạm ở thương thành, còn mua thêm vài bộ đồ phòng hộ.

Dược cho A Xuân chính là loại đặc hiệu chuyên trị ôn dịch, theo lời hệ thống, hiệu quả rất nhanh.

Cô còn mua một cái chậu inox lớn hơn cả chậu rửa chân, thêm mấy gói thuốc phòng dịch vào pha thành nước uống, chuẩn bị để các nàng mỗi người uống một bát.

Thư Vân ở tiệm trì hoãn một lát rồi quay lại viện, tay ôm theo một chậu to, bên trong chứa đầy vật phẩm, gần như là phải vác đi.

Đặt chậu lớn xuống đất xong, Trần Tử Ý, Tô Vũ Tình cùng mấy phụ nhân khác đeo khẩu trang bước tới hỗ trợ.

“Chúng ta đã đem giường nệm dùng vải bố ngăn cách nhau ra,” Trần Tử Ý nói, “Nơi này điều kiện đơn sơ, trước mắt cũng chỉ có thể làm vậy.”

Thư Vân gật đầu, cô lấy từ trong chậu ra thuốc pha nước uống, rồi bảo mọi người đun sôi một nồi nước lớn ở sân, sau đó chế thành một chậu thuốc phòng dịch lớn.

“Thứ này, mỗi người uống một chén là có thể phòng ngừa. Còn thuốc viên này, cho A Xuân uống một viên, ngày ba lần, sau ăn. Các ngươi chắc chắn sẽ phải tiếp xúc với mọi người, đến lúc đó nhớ mặc bộ đồ phòng hộ này vào, có thể ngăn lây truyền virus.”

Thư Vân kiên nhẫn giải thích từng điều một, Trần Tử Ý và Tô Vũ Tình đều nghiêm túc ghi nhớ.

Nước thuốc pha xong, mùi dược liệu nồng nặc lan khắp không gian. Thư Vân lại chia thuốc vào từng chén, phân phát cho từng người. Khi mọi việc xong xuôi, bầu trời cũng đã rạng sáng.

Thư Vân trở lại phòng mình, tắm rửa, thay quần áo, khử trùng kỹ càng, còn chưa kịp ngủ một giấc thì đã có khách tới cửa.

Hôm nay là sinh nhật Thái hậu, nên từ sáng sớm đã có không ít tiểu cung nữ tới mua đồ trang điểm. Ngoài ra còn có một người đích thân tới, là Hồ tài nhân, nàng mặc cung phục màu vàng nhạt, dung mạo thanh tú, không biết có phải vì thức đêm hay không mà sắc mặt hơi tái, rõ ràng còn có quầng thâm dưới mắt.

Nàng trông có vẻ rất coi trọng yến hội lần này, mặt luôn mang vẻ lo lắng. Sau khi mua kem che khuyết điểm và một bộ thủy nhũ tạm thời do Thư Vân đề cử, nàng lại tiếp tục lải nhải bên tai Thư Vân:

“Chưởng quầy, yến hội lần này đối với thiếp thân vô cùng quan trọng. Thiếp thân vào cung đã mấy tháng, cũng chỉ hôm nay mới có cơ hội diện kiến Hoàng thượng. Có cách nào giúp thiếp thân thu hút được sự chú ý của Hoàng thượng không?”

Thư Vân nhìn nhìn gương mặt nàng ta, cô nhớ tới trước đây có một blogger trang điểm từng vẽ một kiểu hoa điền do chính mình thiết kế, điểm thêm ở thái dương, hiệu quả vô cùng kinh diễm, đúng là nét bút vẽ rồng điểm mắt.

“Nếu nương nương không chê, để ta vẽ một kiểu trang điểm đó cho ngài,” Thư Vân suy nghĩ rồi nói, nếu hiệu quả tốt còn có thể coi như một lần quảng bá.

“Vậy thì quá tốt rồi!” Hồ tài nhân lập tức vui mừng ra mặt. “Vậy phiền chưởng quầy vậy.”

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play