“Hệ thống, cậu nói xem có phải là tôi quá cảm tính không? Một người như tôi, thật sự thích hợp với nhiệm vụ này sao?” Thư Vân hơi cảm khái, hỏi thầm trong đầu.

“Hành vi cảm tính chính là một trong những đặc điểm điển hình của nhân loại. Đây không phải là khuyết điểm đâu ký chủ. Trái lại, người có tình người so với người máu lạnh vô tình càng thích hợp để thực hiện nhiệm vụ này hơn.” Hệ thống kiên nhẫn trả lời.

Thư Vân không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ ngẩng đầu nhìn ánh trăng, cho đến khi bóng đêm xung quanh dần dần lắng đọng lại, bầu trời trở nên tối mịt.

Buổi tối, sau khi rửa mặt xong, Thư Vân nằm trên chiếc giường nhỏ trong phòng mình. Ở thế giới này, không có tivi, máy tính, cũng chẳng có giải trí gì, cô chỉ có thể đi ngủ sớm. Nhắm mắt lại, trong đầu cô hiện lên đủ loại hình ảnh, có người thân ở kiếp trước, cũng có những phi tần ở trong lãnh cung.

Dần dần, những hình ảnh ấy tan vào hư vô, nhập vào giấc mộng.

Hôm sau, Thư Vân bị tiếng gõ cửa đánh thức. Lúc mở mắt ra, cô còn có chút mơ hồ, cảm giác như không biết bây giờ là ngày hay đêm, mất một lúc cô mới sực nhớ ra hiện tại mình đang ở trong hoàng cung của một nước gọi là Bạch Ngọc Quốc. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, trời vẫn chưa sáng hẳn.

Khoác thêm áo, cô đơn giản chỉnh lại quần áo, rồi ra mở cửa.

Bên ngoài là ba tiểu cung nữ đi cùng nhau, trong đó có một người là Tiểu Lục,đó là cung nữ đã từng áp giải Tiết Nhu đến lãnh cung, là kẻ hầu bên cạnh Quý phi.

Tiểu Lục tới với vẻ mặt khinh thường, đảo mắt đánh giá hoàn cảnh quanh cửa hàng: “Chỗ này mà có đồ gì tốt cho cam?”

Cung nữ tên Bình Nhi và Ngọc Nhi liếc nhau, trong mắt đều có vài phần bất đắc dĩ. Vốn dĩ các nàng định tự mình đến mua, không ngờ lúc bàn bạc bị Tiểu Lục nghe được, thế là nàng ta khăng khăng đòi đi theo.#buingoclinhTYT

Hiện giờ địa vị của Quý phi rất cao, đám cung nữ, thái giám, ma ma hầu cận cũng được thơm lây, ai nấy đều vô cùng vênh váo. Với thân phận như các nàng, không thể đắc tội họ được.

Bình Nhi thấy Tiểu Lục bày ra bộ mặt ghét bỏ, trong lòng cũng đành chịu, chỉ có thể nói:

“Loại kem che khuyết điểm mà Tiểu Thúy và Tiểu Linh mua lần trước, chúng ta cũng đã thử rồi, thật sự rất hiệu quả.”

Tiểu Lục bĩu môi, lại bắt bẻ:

“Chưởng quầy còn chưa mở cửa nữa, ta đứng lâu muốn rã cả chân.”

“Bây giờ còn sớm, có lẽ chưởng quầy chưa dậy, chờ một chút nữa đi.” Ngọc Nhi nhẹ giọng nói. Mọi người đều là kẻ hầu hạ, cả ngày phải chạy đôn chạy đáo, chẳng ai là đại tiểu thư mà còn đòi hỏi kiểu đó.

Trong lúc nói chuyện, cửa gỗ từ bên trong mở ra.

Trên mặt Thư Vân nở nụ cười, nhìn ba người ngoài cửa:

“Các vị muốn mua gì sao?”

Bình Nhi và Ngọc Nhi còn chưa kịp mở miệng, Tiểu Lục đã chen vào trước:

“Dĩ nhiên, chẳng lẽ sáng sớm ta mò tới đây để hóng gió à?”

Nghe vậy, Thư Vân hơi cau mày, nhưng vẫn giữ nụ cười không đổi. Nếu là trước kia, lúc nhà cô chưa phá sản, gặp phải loại người như thế, chắc chắn cô sẽ không để yên, nhưng bây giờ, vì người nhà, cô có thể nhẫn nhịn mọi thứ.

“Vào đi, muốn mua gì nào?” Thư Vân đẩy cánh cửa gỗ ra, ánh sáng ban mai len qua khe cửa, rọi vào căn phòng mộc mạc, khiến cả gian nhà như được phủ lên một lớp ánh vàng dịu nhẹ.

“Chưởng quầy, chúng ta muốn mua loại kem che khuyết điểm mà Tiểu Thúy và Tiểu Linh đã mua lần trước.” Bình Nhi vội nói trước, chỉ sợ Tiểu Lục lại mở miệng làm người ta khó chịu.

Xem ra tiếng tăm của kem che khuyết điểm đã lan truyền rồi, hiệu quả đúng như cô dự đoán. Thư Vân gật đầu, xoay người đi vào kho, lấy ra mấy tuýp kem che khuyết điểm từ trong thương thành.

“Các cô nương chọn đúng loại rồi đấy, bên kia có bàn thử và gương soi, các vị có thể thử trước xem sao.” Thư Vân từ kho hàng đi ra, vừa thấy ba người đang đứng trong tiệm. Trong đó, cô cung nữ nói chuyện không mấy khách khí kia đang đảo mắt nhìn quanh, ánh mắt có phần khinh miệt.

Thư Vân không để ý ánh nhìn của đối phương, chỉ nhẹ nhàng hướng dẫn cách sử dụng: “Lấy hạt đậu nành có kích thước to làm đơn vị, dùng cho mấy vị trí trên gương mặt như…”

“Đa tạ chưởng quầy.” Bình Nhi hơi ngượng ngùng, nở nụ cười xin lỗi với Thư Vân, sau đó kéo Ngọc Nhi sang khu thử đồ.

Tiểu Lục thấy vậy liền chẳng khách sáo, chen qua Ngọc Nhi rồi ngồi phịch xuống ghế.

Bình Nhi bĩu môi, tỏ vẻ không vui, nhưng Ngọc Nhi lắc đầu ra hiệu, khuyên nàng đừng xúc động.

Tiểu Lục hoàn toàn chẳng giữ ý, ra tay một phát là bôi cả một đống kem che khuyết điểm lên mặt, gần như dùng một nửa tuýp để quét đầy cả mặt. Thư Vân còn chưa kịp lên tiếng, nàng ta đã soi gương, mặt bị nàng ta bôi trắng đến dọa người, làn da trông tái nhợt như tờ giấy, nhìn y như nữ quỷ mới bước ra từ địa ngục. Ngay cả bản thân nàng ta cũng giật mình khi nhìn vào gương.

Tiểu Lục đứng bật dậy, khiến cái ghế cũng ngã đổ, phát ra tiếng “phanh!” rõ to.

“Đây là thứ ma quỷ gì thế này!” Giọng Tiểu Lục the thé, “Chưởng quầy, ngươi là gian thương phải không!”

“Cái này không thể dùng quá tay.” Thư Vân bất đắc dĩ giải thích, “Chỉ cần dùng bằng một hạt đậu nành to là đã đủ dùng cho cả khuôn mặt, ngươi bôi quá nhiều rồi. Vừa nãy ta cũng đã nói rồi.”

Bên kia, Bình Nhi và Ngọc Nhi đã thử xong, khuôn mặt trắng hồng mịn màng, trông như sứ vậy, ba người đứng với nhau tạo thành sự đối lập rõ rệt.

Cuối cùng, Tiểu Lục đen mặt bỏ đi, vừa đi vừa dùng khăn tay che mặt, bước chân vô cùng vội vàng.

Bình Nhi và Ngọc Nhi thì vui vẻ mua một hũ kem che khuyết điểm, giá một lượng bạc, Thư Vân lại nhận thêm mười điểm tích lũy.

Tiễn hai tiểu nha hoàn đi, bên ngoài trời đã sáng hẳn, cả cửa hàng như được ánh nắng phủ thêm ánh vàng lấp lánh. Lãnh Cung bên cạnh cũng bắt đầu vang lên tiếng phụ nữ trò chuyện và đi lại.

Thư Vân gọi một bát mì làm bữa sáng. Mì trong cung có rất nhiều loại, chỉ là khẩu phần khá ít, cô phải ăn đến bốn bát mới thấy lưng lửng bụng. Nhưng phải công nhận, hương vị thật sự không tệ.

Thời gian chầm chậm trôi, bên kia, Tiểu Lục cuối cùng vẫn lén lấy được nửa hũ kem che khuyết điểm từ chỗ Bình Nhi và Ngọc Nhi. Hai người tức đến nghiến răng nhưng không dám nói gì.

Lần này Tiểu Lục chỉ chấm một chút nhỏ bôi lên mặt. Quả nhiên, gương mặt lập tức trắng mịn hẳn, những vết đốm loang lổ gần như biến mất hoàn toàn, trông nàng ta có thể gọi là mỹ nhân thanh tú.

“Hôm nay trông khí sắc của Lục tỷ tỷ thật tốt.” Có tiểu nha hoàn nịnh nọt nói, “Cả cây trâm ngọc trên đầu tỷ trông cũng thật trong suốt, đây là Quý phi nương nương ban cho tỷ đúng không? Nương nương đúng là vô cùng quý mến tỷ tỷ.”

Tiểu Lục đang cùng mấy tiểu nha hoàn trên đường đến cung của Quý phi để hầu hạ. Nghe vậy, nàng ta lập tức nở nụ cười đắc ý, vuốt nhẹ cây trâm ngọc trên đầu, đây là thứ mà sáng nay nàng ta cố ý mang ra đeo.#buingoclinhTYT

Lúc này là giờ cơm trưa. Trong Phượng Trạch Cung, một nữ tử có dung mạo diễm lệ đang ngồi bên cạnh một nam tử cao lớn mặc long bào màu vàng tươi.

“Hoàng thượng, hôm qua sao ngài lại không tới chỗ của thần thiếp? Là bị tiểu yêu tinh nào dụ dỗ rồi sao ?” Nữ tử kia chính là vị Quý phi nổi danh, giọng nói uyển chuyển mềm mại, đúng như lời đồn: sắc nước hương trời, dung nhan diễm lệ bức người, làn da trắng mịn, chân mày cong như liễu, môi điểm một tầng son đỏ, khiến cả khuôn mặt trở nên vô cùng linh động. Váy áo thêu mẫu đơn đỏ thẫm càng tôn lên khí chất ung dung cao quý, cả người giống hệt một đóa hoa đang vào kỳ nở rộ.

Nếu Thư Vân có mặt ở đó, chắc chắn cũng phải than thở: danh hiệu “đệ nhất mỹ nhân hậu cung” quả là danh bất hư truyền.

Giọng nàng ta ngọt ngào, trong mềm có chút mị hoặc, khiến vị hoàng đế trước mặt ngẩn ngơ, không nhịn được ôm nàng ta vào lòng, nhẹ điểm chóp mũi: “Trẫm yêu ái phi ra sao, chẳng lẽ nàng còn không rõ?”

“Trẫm sắp bị nàng hút cạn tinh lực rồi, còn đâu hơi sức mà đến với người khác nữa.” Câu này được hoàng đế nói sát tai nàng ta.

Ôn Uyển nghe vậy thì cười khanh khách, giọng như chuông bạc vang lên.

Tiểu Lục vẫn như thường ngày, cúi đầu bước vào chia phần ăn cho chủ tử. Khi đi ngang qua bên hoàng đế, nàng ta cố tình nghiêng mặt, để lộ nửa khuôn mặt trắng mịn và cây trâm ngọc.

Hoàng đế ngẩng đầu, vừa vặn nhìn thấy cảnh ấy, trong mắt hiện lên chút hứng thú. Ngữ khí khá tuỳ ý: “Nha hoàn bên người ái phi trông cũng xinh đấy. Cây trâm kia, nếu trẫm nhớ không lầm, là của ái phi tặng, xem ra cũng rất hợp với nàng ta.”

Tiểu Lục nghe vậy, kích động đến nỗi tay áo run lên. Nàng ta cúi đầu cảm tạ, nhưng đã vô tình bỏ lỡ ánh nhìn lạnh băng trong mắt Quý phi.

Sau đó, hoàng đế không để ý đến Tiểu Lục nữa, tiếp tục vừa dùng bữa vừa trò chuyện cùng Quý phi như mọi ngày.

Tiểu Lục lui về đứng chờ bên cạnh, nhưng tâm trí lại chẳng còn ở đó. Trong đầu nàng ta đã mơ mộng cảnh mình có thể trở thành tiểu chủ, ung dung hưởng vinh hoa phú quý thế nào.

Sau bữa trưa, hoàng đế và Quý phi muốn nghỉ ngơi. Tiểu Lục đi vào trong phòng thắp huân hương, sau đó buông màn giường, rồi rút về gian phòng nhỏ ở ngoài, chờ chủ tử tỉnh dậy sai phái.

Chỗ nàng ta ở chỉ ngăn cách với chính điện bởi một tấm ván mỏng, nếu không cố tình hạ giọng thì lời nói bên trong đều nghe được rõ ràng.

Tim Tiểu Lục vẫn còn đập thình thịch, chỉ mới được khen một câu thôi mà nàng ta đã mơ tưởng đến dung mạo anh tuấn của hoàng đế, mặt đỏ bừng như đang phát sốt.

Bên kia, tại cửa hàng của Thư Vân, nhờ màn quảng cáo hiệu quả của Tiểu Thúy, hôm nay lại có thêm vài nhóm tiểu cung nữ đến mua kem che khuyết điểm.

Tầm chạng vạng, còn có hai người được tiểu chủ sai đến chọn mua, một người là thường tại, một người là mỹ nhân, phẩm vị đều không cao, chứng tỏ danh tiếng của kem che khuyết điểm vẫn chưa thực sự lan rộng trong hậu cung.

Thư Vân không chỉ bán được kem che khuyết điểm, mà cả các sản phẩm trang điểm, dưỡng da cũng bán được không ít.

Có thể thấy rõ, từ phi tần đến nha hoàn, thậm chí cả tiểu thái giám, ai nấy đều rất để ý đến diện mạo của mình.

Chỉ trong một ngày, tích điểm của Thư Vân đã từ 50 tăng lên 120.

Nhìn ba con chữ số kia, Thư Vân mừng rỡ. Cứ đà này, không bao lâu nữa là cô có thể bắt đầu đổi lấy thọ mệnh. Tích lũy thêm một ít, là có thể chia cho ba mẹ và anh trai mỗi người một phần.

Khi công việc buôn bán dần ổn định, Thư Vân cũng bắt đầu tính tới việc tổ chức một số hoạt động, ví dụ như ai mua mỹ phẩm sẽ được tặng một buổi hóa trang mini.

Trước kia khi còn là thiên kim tiểu thư, cô có quen biết một beauty blogger nổi tiếng với hàng triệu fan. Người đó có thể hoá trang đủ mọi kiểu, từ cổ kim đến hiện đại, Thư Vân cũng từng học theo không ít. Một vài kiểu trang điểm cổ đơn giản và thanh nhã, cô vẫn còn nhớ rõ.

Đang nghĩ ngợi, bỗng bên tai vang lên tiếng bước chân dồn dập, kế đó là tiếng gõ cửa hông.

“Chưởng quầy có ở đó không?” Bên ngoài là giọng của Tô Vũ Tình, ngữ khí mang theo sự vội vàng chưa từng có.

“Ta đây.” Thư Vân vội vàng đứng dậy, mở cửa hông ra. Tô Vũ Tình bước vào, tay nắm chặt túi tiền, giọng nói gấp gáp: “Chưởng quầy, ta cần một ít thuốc, A Xuân sốt cao đột ngột, hiện giờ còn đang hôn mê bất tỉnh.”

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play