Rất nhanh, một chiếc mâm gỗ trống rỗng xuất hiện, trên mâm là mấy món ăn mà Thư Vân vừa gọi lúc nãy.
Bàn ăn được bày biện rất tinh tế, ngay cả bát đĩa cũng là gốm sứ hoa văn đẹp mắt, phối hợp với khay đồ ăn phía dưới, quả thật mang theo một loại phong vị khác biệt.#buingoclinhTYT
Ngay khoảnh khắc món ăn xuất hiện, mùi thơm liền lan tỏa khắp căn phòng.
Cơm là loại “kim cơm”, Thư Vân chưa từng ăn qua, tò mò gọi thử, đến khi bưng lên mới biết là cơm được nấu cùng hoa cúc, mang theo hương thơm thanh nhã nhẹ nhàng, khi ăn vào lại thấy khá mới lạ.
“Ăn cơm à, chưởng quầy?” Lúc này, một giọng nói vang lên ở chỗ cửa sổ.
Thư Vân quay đầu lại, liền thấy A Xuân đang đứng ở đó, cười tủm tỉm nhìn mình.
Thư Vân vội vàng mở cửa bên hông: “Ta đang ăn nè, các ngươi ăn chưa?”
A Xuân bước vào, đánh giá một vòng cách trang trí trong tiệm:
“Bọn ta vừa mới dùng xong. Chưởng quầy, cửa hàng của ngươi tuy đơn giản, nhưng cũng rất đẹp mắt. À đúng rồi, đây là rau mới hái hôm nay từ vườn rau của bọn ta, Trần tỷ tỷ nhờ ta mang cho ngươi một ít.”
Vừa nói, A Xuân vừa đưa cho Thư Vân một đĩa rau xanh bằng sứ trắng, rau còn tươi rói ướt át, mùi thơm nhè nhẹ xộc lên mũi, nhìn qua liền thấy non mướt giòn ngon. Tuy không nhiều, nhưng với một mình Thư Vân thì đã đủ ăn rồi.
“Ôi ngại quá…” Thư Vân nhìn đĩa rau đặt trên quầy, hơi hơi ngẩn người.
“Giờ chúng ta cũng xem như là người cùng quê rồi, sau này còn qua lại nhiều, một đĩa rau nhỏ thôi mà, có phải sơn hào hải vị gì đâu, chưởng quầy đừng ngại.” A Xuân cởi mở nói.
“Đương nhiên là ta sẽ không chê rồi, rau nhà trồng rất ngon đó.” Thư Vân vội đáp, “Cảm ơn mọi người nhiều nhé.”
“Vậy thì tốt rồi, ngươi cứ ăn từ từ, ta về trước, lát nữa ta sẽ quay lại lấy chén.” A Xuân nói.
“Để ta mang qua cho các ngươi luôn nhé.” Thư Vân vội nói, “Vừa hay đi bộ một chút cho tiêu cơm.”
A Xuân nghĩ nghĩ rồi gật đầu, chào tạm biệt Thư Vân xong liền quay người đi ra từ cửa bên hông.
Thư Vân gắp một miếng rau bỏ vào miệng, đây là loại rau được trồng hoàn toàn tự nhiên, không chút thuốc trừ sâu hay chất ô nhiễm nào, thậm chí còn chẳng có chút mùi đất nào, chỉ toàn vị giòn ngọt thanh mát.
Ăn xong rau, Thư Vân cầm đĩa đã rửa sạch rồi đi sang viện bên cạnh. Mọi người ở đó đang dùng bữa.
Vừa bước vào, Thư Vân liền thấy bữa cơm của các nàng rất đơn giản, trên chiếc bàn gỗ dài đặt chừng năm sáu món ăn, cơ bản đều là rau củ luộc hoặc đồ muối, không thấy có món thịt nào. Món chính là cháo, loãng đến mức có thể soi gương được luôn.
“Chưởng quầy tới rồi à, ngươi cứ để đĩa ở đây là được.” Tô Vũ Tình đặt đũa xuống, bước tới nhận lấy mâm.
“Cảm ơn mọi người nhiều nhé, rau rất ngon.” Thư Vân nói, rồi lấy từ trong túi đeo bên người ra một gói đồ ăn vặt bọc bằng bao nilon trong suốt, bên trong là hạt dưa và táo đỏ xào chung. Đây là một phần trong số đồ ăn vặt của cô, cô chia ra một ít mang sang, xem như là cảm ơn rau của họ.
Đồ ăn chỉ đủ cho một người nên cô không mang thức ăn sang, chỉ có thể chọn món này, số lượng cũng nhiều hơn một chút.
“Là hạt dưa kìa!” Giọng A Xuân vui vẻ vang lên, “Ta đã lâu không được ăn hạt dưa rồi, còn có cả táo đỏ nữa, thật hiếm thấy.”
“Chưởng quầy khách sáo quá.” Trần Tử Ý nhận lấy gói hạt dưa, vì số lượng không nhiều, nàng cũng không khách khí mà thản nhiên nhận lấy.
Đang nói chuyện thì có người bê đến một chiếc ghế, đặt ngay trước mặt Thư Vân.
Thư Vân nhìn kỹ, thì ra là Tiết Nhu, người vừa bị đưa vào lãnh cung hôm nay. Trên mặt nàng vẫn còn vết bầm xanh tím, nhưng khóe môi lại nở nụ cười thẹn thùng.
“Cảm ơn ngươi nhé. Thương thế của ngươi sao rồi?” Thư Vân hỏi.
“Nhờ các vị tỷ tỷ và chưởng quầy giúp đỡ, nay ta đã đỡ hơn nhiều rồi.” Tiết Nhu mỉm cười đáp.
“Vậy thì tốt rồi.” Thư Vân gật đầu, “Bên ta còn có các loại thuốc trị thương khác, nếu cần thì mọi người cứ tới tìm ta nhé.”
Tiết Nhu lại gật đầu lần nữa, có thể nhìn ra đây là một cô bé ít nói, sống có hơi khép kín, tuy trên mặt còn mang theo những vết bầm tím dữ dằn, nhưng nụ cười lại rất dịu dàng.
Nói chuyện với mọi người một lúc, Thư Vân liền quay về cửa hàng của mình. Lúc này trời đã hoàn toàn tối, trong tiệm sáng lên ánh đèn vàng ấm áp.
Để phù hợp với không khí thế giới cổ đại, đèn đều được làm theo hình dạng ngọn nến, chỉ là so với nến bình thường thì sáng hơn nhiều, vừa đủ chiếu sáng cả cửa tiệm.
Phía bên kia lãnh cung thì lại tối đen như mực, ngay cả một cây nến cũng không có.
Thư Vân ngồi trong tiệm một lúc, chợt nghe thấy tiếng nói chuyện truyền đến từ cửa sổ. Cô đẩy cửa sổ ra, liền thấy mọi người trong lãnh cung đã mang ghế ra đặt gần cửa hông, ở giữa còn có một chiếc ghế đặt phía trước, trên đó là hạt dưa và táo đỏ mà Thư Vân mang qua ban nãy, cùng một mâm điểm tâm xanh mướt nhìn không rõ đó là gì, và một bình sứ trắng không biết đựng rượu hay cái gì khác.
“Thư chưởng quầy, bọn ta tới nhờ phúc đây. Hôm nay trăng rất đẹp, có muốn cùng nhau ngắm trăng không?” Tô Vũ Tình đứng đó, mỉm cười dịu dàng.
“Đến đây đi, chưởng quầy, cùng bọn ta ngắm trăng.” A Xuân vẫy tay gọi.
Ban nãy cô còn đang nhớ nhà, giờ khắc này khóe mắt Thư Vân bỗng thấy hơi nong nóng, khoé miệng cũng từ từ nở nụ cười, gật đầu: “Được.”
Mọi người trong lãnh cung còn cố ý chừa sẵn một chỗ ngồi cho cô, đợi cô tới ngồi vào.
Thư Vân dứt khoát mang nửa túi hạt dưa táo đỏ còn lại ra chia cho mọi người cùng ăn.
“Qua vài hôm nữa chắc là sẽ đến sinh nhật của Thái hậu, trong cung sẽ rất náo nhiệt.” Một người tên là Hồng Diệp vừa nhai hạt dưa vừa mở lời.
“Đúng vậy, đến lúc đó sẽ có tiệc cung đình, đồ ăn của chúng ta chắc cũng khá hơn một chút, không biết có được ăn miếng thịt nào không.”
“Chỉ biết nghĩ tới ăn.” Có người oán trách.
Trong sân tràn ngập tiếng cười nói, Thư Vân vừa nghe mọi người trò chuyện, vừa ngẩng đầu nhìn ánh trăng trên cao, lòng có trăm mối ngổn ngang.
“Ăn không?” A Xuân đưa cho cô một miếng điểm tâm màu xanh, “Đây là do Tô tỷ tỷ dùng nước rau làm ra đó, ngon lắm.”
“Cảm ơn.” Thư Vân nhận lấy, cắn một miếng bỏ vào miệng, mềm mại như bánh gạo, lại có mùi thơm của rau, hơi ngọt, đây đúng là loại vị mà cô thích. “Thật sự rất ngon đó.”
“Đúng không? Tay nghề của Tô tỷ tỷ tốt lắm đó.” A Xuân cười hớn hở, “Tỷ ấy còn biết làm nhiều loại bánh ngon nữa, cả bình đào hoa tửu này cũng là do tỷ ấy ủ, ta còn giúp tỷ ấy hái cánh hoa đào, tay nhức muốn chết luôn.”
Thư Vân quả thật đã từng thấy một cây đào già trong sân sau, cô nâng chén nhỏ uống thử một ngụm, hương hoa nồng đậm, vị rượu lại nhẹ, giống như rượu trái cây ủ hoa vậy, rất dịu và dễ uống.
Thư Vân quay đầu liếc nhìn Tô Vũ Tình, thấy nàng đang ngẩng đầu ngắm trăng, tay cầm chén rượu ngọc trắng, dung nhan vẫn thanh lãnh như cũ, chỉ ẩn hiện ra một tia u sầu nhàn nhạt.
“Thật ra, Tô tỷ tỷ với Trần tỷ tỷ đều rất đáng thương, các tỷ ấy là những người đi theo tên cẩu hoàng đế kia sớm nhất.” A Xuân nói khẽ, đầy cảm khái. “Đáng tiếc là cuối cùng lại có kết cục thế này. Ngay cả đứa bé trong bụng Tô tỷ tỷ cũng không giữ được nữa.”
Lông mày Thư Vân hơi nhíu lại: “Chuyện là sao vậy?”
“Khi tên cẩu hoàng đế kia còn là Thái tử, Trần tỷ tỷ với Tô tỷ tỷ đã gả vào phủ. Trần tỷ tỷ là Thái tử phi, Tô tỷ tỷ là trắc phi. Lúc đó hắn đối xử với hai tỷ ấy rất tốt. Trần tỷ tỷ là con gái của tướng quân, múa kiếm cực kỳ giỏi. Tô tỷ tỷ là tài nữ số một kinh thành, giỏi thơ, giỏi vẽ. Ba người thường cùng nhau ngâm thơ, đối thơ, múa kiếm trong sân. Khi ấy cũng từng có thời gian sống rất hạnh phúc.”
“Sau này Thái tử lên ngôi, ban đầu còn hứa sẽ lập Trần tỷ tỷ làm Hoàng hậu, nhưng rồi lại lấy cớ bất đắc dĩ mà nhường cho người khác, chỉ bảo hai tỷ tỷ hãy thông cảm. Rồi từng ngày từng ngày trôi qua hắn bị các mỹ nhân trong cung làm cho mê hoặc, cái gọi là chân tình cũng chẳng còn giá trị gì nữa.” A Xuân vừa nói vừa tức.
Thư Vân vỗ vai nàng an ủi.
“Sau đó Quý phi tiến cung, tên cẩu hoàng đế lập tức bị cuốn hút, càng lạnh nhạt với Trần tỷ tỷ và Tô tỷ tỷ. Có một lần, Quý phi không vui vì hoàng đế sang thăm Tô tỷ tỷ, liền kiếm cớ bắt Tô tỷ tỷ quỳ giữa sân đá xanh suốt hai canh giờ. Lúc đó tỷ ấy đang mang thai, sau lần đó đã mất luôn đứa con.”
“Càng quá đáng hơn nữa là, Quý phi chỉ khóc vài giọt trước mặt hoàng đế, thế mà hoàng đế chỉ phạt nàng ta đúng một năm bổng lộc!”
“Trần tỷ tỷ tính tình thẳng thắn, đi nói lý lẽ thì bị Quý phi vu oan, kết quả bị đẩy vào lãnh cung. Còn Tô tỷ tỷ chắc là đã nguội lòng, không lâu sau cũng xin vào lãnh cung.”
“Hầy, nói những chuyện này làm gì, cũng qua rồi.” Trần Tử Ý ung dung lắc chén rượu, “Như vậy lại hay, ta thích cầm đao múa kiếm, đã sớm chán ngấy mấy cái chuyện đấu đá kia rồi.”
“Nhưng ta thấy không công bằng. Ta chẳng qua mới vào cung mấy tháng, vốn dĩ đã không thích cẩu hoàng đế kia, bị đẩy vào lãnh cung một nửa cũng là do ta cố tình. Nhưng các tỷ không giống ta. Các tỷ theo hắn từ khi còn là Thái tử, lúc hắn suýt nữa bị phế, cũng là các tỷ ở bên bầu bạn. Thế mà cuối cùng hắn lại là kẻ vong ân bội nghĩa!” A Xuân tức đến đỏ mặt.
Tô Vũ Tình nghe vậy chỉ khẽ cười: “Muội tức giận làm gì? Bọn ta sớm đã không còn giận nữa rồi. Đế vương vô tình, đạo lý đó chẳng lẽ muội còn chưa hiểu sao ?”
“Muội hiểu, nhưng muội vẫn muốn bênh vực cho các tỷ.” A Xuân lẩm bẩm.
“Thật là… quá… quá đáng giận.” Tiết Nhu nghe xong câu chuyện, nghẹn nửa ngày mới bật ra một câu mắng hoàn toàn vô hại.#buingoclinhTYT
A Xuân bị chọc cười, giận quá hóa buồn cười, ôm vai nàng: “Tiểu Nhu à, mắng người yếu thế này thì phải học lại với A Xuân tỷ tỷ đi.”
“Thôi thôi, đừng để nàng ấy học hư.” Trần Tử Ý cười nói.
Thư Vân cũng cười theo mọi người, nhưng trong lòng lại thoáng dâng lên một nỗi buồn nhè nhẹ. Đây có lẽ chính là nỗi bi ai của nữ nhân thời xưa, cho dù đế vương có lòng, theo thời gian, lời thề non hẹn biển xưa kia cũng chỉ như mây khói tan biến, các nàng không có cách nào phản kháng, thậm chí không thể rời đi, chỉ có thể bị nhốt trong cái sân nhỏ này suốt đời.
Một cơn bất lực trào lên trong lòng Thư Vân. Cô chỉ là kẻ qua đường ở thế giới này, sớm muộn gì cũng sẽ rời đi, cô không thể làm gì khác, cũng không thể thay đổi điều gì.
Điều duy nhất cô có thể làm, là cố gắng dùng những vật phẩm trong tiệm để giúp đỡ những người phụ nữ này, dù họ đang sống trong hoàn cảnh khó khăn, vẫn không hề oán trách, không bi quan, vẫn luôn kiên cường, vẫn ăn no mặc ấm, kiên quyết không để bệnh tật hành hạ bản thân.