“Hừ, muội chỉ là ăn ngay nói thật thôi.” A Xuân thở phì phì, mặt mày đỏ ửng như bánh bao chín tới nơi, khiến Thư Vân thấy buồn cười.
Nước mắt của Tiết Nhu vẫn còn treo lưng tròng, ngơ ngác nhìn A Xuân, tựa hồ không ngờ trong hậu cung này lại có người dám trắng trợn mắng Hoàng thượng đến vậy.
“Muội là tú nữ mới vào cung? Trước đó chưa nghe qua đại danh của A Xuân à? Nàng chính là tiểu ớt cay có tiếng trong cung đấy.” Tô Vũ Tình đi đến trước mặt Tiết Nhu, giọng điệu nhàn nhạt, nhưng lại mang theo ôn nhu rõ rệt.
“Vâng… Tỷ tỷ, thiếp gọi là Tiết Nhu, là tú nữ mới tiến cung, bởi vì được Hoàng thượng sủng hạnh hai lần nên được phong làm Đáp Ứng, cũng vì vậy mà chọc giận Quý phi nương nương.” Một đoạn trò chuyện khiến cảm xúc Tiết Nhu cũng dần ổn định lại, nhẹ giọng giải thích.
“Thật là đáng tiếc, một mỹ nhân tốt thế mà lại bị chó cắn cho một miếng.” A Xuân vừa nói vừa trề môi, giọng điệu âm dương quái khí.
Thư Vân đứng bên cạnh không nhịn được, bật cười thành tiếng. Miệng lưỡi của A Xuân đúng là hợp khẩu vị của cô quá, lần nào cũng nhắm trúng điểm ngứa trong lòng người ta, nói ra những lời mà cô chỉ dám nghĩ chứ không dám nói.#buingoclinhTYT
A Xuân nghe tiếng cười, đảo mắt nhìn sang, khẽ ho một tiếng rồi hỏi:
“Thư chưởng quầy cảm thấy ta nói sai à?”
Thư Vân giơ ngón cái lên:
“Chỗ nào mà sai, quá đúng luôn ấy chứ!”
A Xuân lập tức cười toe:
“Thư chưởng quầy thật là một người thật thà!”
“Nếu đã đến lãnh cung, thì cứ an tâm mà sống ở đây.” Trần Tử Ý dịu giọng trấn an, “Nơi này tuy không xa hoa như bên ngoài, nhưng cũng chẳng có những tranh đấu kia, coi như yên ổn bình lặng qua ngày một chút.”
Lúc này Thư Vân mới nhớ tới chuyện chính của mình, vội vàng mở miệng:
“Tiệm nhỏ của ta cái gì cũng có, sau này các tỷ muội nếu thiếu thứ gì, có thể đến chỗ ta mua, khỏi phải trông mong vào mấy người hạ nhân kia.”
“Thế thì quá tốt rồi, mỗi lần phải nhờ mấy tên cẩu nô tài kia mua đồ, sắc mặt của họ thật sự làm ta muốn đánh cho một trận, mà bạc tiêu một nửa cũng vào túi riêng của họ cả.” A Xuân tiếp lời, hừ một tiếng đầy bất mãn.
“Vậy họ còn chịu giúp các tỷ muội bán đồ thêu ra ngoài sao?” Thư Vân hơi nghi hoặc.
“Bán đồ thêu cũng đâu phải nhờ đám người đó.” A Xuân giải thích, “Là một mama của Nội Vụ Phủ, trước kia bà ấy đã từng được Trần tỷ tỷ giúp đỡ, bà ấy vẫn luôn ghi nhớ trong lòng. Mỗi lần đi theo người của Nội Vụ Phủ ra ngoài mua đồ, sẽ lặng lẽ giúp chúng ta mang đồ thêu ra ngoài bán.”
Thư Vân gật đầu, xem ra trong cung cũng không phải ai cũng đội trên đạp dưới, vẫn luôn có người biết đền ơn đáp nghĩa.
“Ký chủ, trong tiệm có khách tới.” Lúc này, âm thanh của hệ thống vang lên bên tai Thư Vân.
Nghe vậy, Thư Vân vội vàng cáo biệt các nữ nhân trong lãnh cung, rồi chạy về tiệm.
“Chưởng quầy?” Vừa mới bước vào, một giọng nữ trong trẻo liền vang lên.
“Có đây!” Thư Vân đáp lời, đi từ cửa sau vào đến trong quầy. “Xin hỏi các vị muốn mua gì?”
Đứng trước mặt cô là hai tiểu cung nữ, khuôn mặt còn rất non nớt, trông chỉ khoảng mười lăm mười sáu tuổi, mặc váy dài hồng nhạt, búi tóc đôi cao cao trên đầu, dáng vẻ vô cùng đáng yêu, dễ thương. Ở thế giới của Thư Vân, độ tuổi này các bạn ấy vẫn còn đang học cấp hai hoặc cấp ba, là những đứa trẻ thật sự.
Ánh mắt Thư Vân cũng vô thức trở nên dịu dàng hơn.
“Chưởng quầy, nghe nói ở đây thứ gì cũng có thể mua được hả?” Một cô bé mắt to tò mò hỏi.
Thư Vân đoán đây chắc là hiệu quả tuyên truyền của hệ thống, liền gật đầu:
“Đúng vậy, cơ bản là cái gì cũng có thể mua.”
Hai tiểu cung nữ nghe thế, ánh mắt sáng bừng. Một cô bé mặt tròn ghé sát má phải lại gần Thư Vân, giọng hơi nôn nóng:
“Chưởng quầy, ngươi xem trên mặt ta nổi mấy cái mụn, có cách nào làm nó nhanh chóng biến mất không? Bình thường bôi thuốc thì sáu bảy ngày mới tiêu, nhưng hai ngày nữa là đến cung yến rồi. Nếu không hồi phục, ta sẽ không được phép hầu hạ bên người chủ tử…”
Thư Vân ghé sát nhìn thoáng qua, trên mặt cô nương nhỏ trắng trẻo là mấy nốt đỏ sưng, nổi bật rõ ràng trên làn da trắng nõn, chẳng phải chính là mụn trứng cá ở tuổi dậy thì sao.
Hai cô cung nữ nhỏ rõ ràng đã từng đến Thái Y Viện, nhưng không có được đáp án như mong muốn, đành ôm tâm lý “cầu may” mà tìm đến cửa hàng của Thư Vân.
“Đợi chút, để ta tìm thử xem.” Thư Vân nói, xoay người bước vào kho hàng. Kỳ thực là mở thương thành ra, đối thoại trong đầu với hệ thống: “Hiệu quả của thương phẩm trong thương thành có tốt không? Có loại nào có thể trị mụn nhanh chóng không?”
“Đương nhiên, hiệu quả của thương phẩm trong thương thành cực kỳ tốt, ký chủ không cần lo lắng, cứ mạnh dạn bán ra. Bất kỳ vấn đề gì đều do hệ thống gánh vác.” Giọng hệ thống vang lên chắc nịch.
Thư Vân nhấn mở thương thành xem một lượt, các loại mỹ phẩm dưỡng da trong đó phong phú đến hoa cả mắt, nào là trị mụn, dưỡng trắng, cấp ẩm… nhìn mà Thư Vân cũng muốn dùng thử. Đáng tiếc thân thể hiện tại không phải của cô.
Cô lấy ra hai hộp sản phẩm trị mụn, nghĩ ngợi một chút rồi lấy thêm một tuýp kem che khuyết điểm, tiện thể kèm thêm một gói dùng thử.
“Tôi nên định giá thế nào?” Thư Vân hỏi, “Tiền ở đây quy đổi thành tích phân kiểu gì?”
“Thế giới này sử dụng ba loại tiền vàng, bạc, đồng để giao dịch. Ký chủ đợi một chút, hệ thống đang tiến hành tính toán… Tính toán hoàn tất. Một lượng bạc đổi được mười tích phân. Ký chủ có thể tự mình định giá dựa trên giá trị thương phẩm, nhưng không được thấp hơn giá niêm yết thấp nhất.” Hệ thống đáp.
“Một lượng bạc mà chỉ được có mười tích phân? Ở thế giới của ta, một lượng bạc cổ đại cũng đáng giá hơn cả ngàn đồng đấy.” Thư Vân nói.
“Ở thế giới của ký chủ thì có thể đúng là như vậy, nhưng vàng bạc đồng với tinh cầu của hệ thống thì chẳng có năng lượng đặc biệt nào để đánh giá cao nó cả.” Hệ thống giải thích.
“Năng lượng đặc biệt?” Thư Vân nghi hoặc hỏi.
“Thứ đó không dễ gặp đâu, sau này ký chủ sẽ biết. Hiện tại, xin hãy tiếp tục cố gắng.”
Lời hệ thống vừa dứt, Thư Vân liền thấy bên dưới mỗi món hàng trong thương thành đều hiện thêm một mức giá, là giá niêm yết thấp nhất tương ứng với thế giới hiện tại.
Bộ sản phẩm trị mụn này có giá thấp nhất là 20 tích phân, còn kem che khuyết điểm là 5 tích phân.
Sau khi cầm hàng xong, Thư Vân trở ra phía trước, hai tiểu cung nữ đang thì thầm nói chuyện, thấy cô trở lại thì vội vã chạy đến hỏi đã tìm được chưa.
Thư Vân gật đầu, sau đó lấy ra các sản phẩm vừa chọn, mở hộp ra. Bên trong là hai chai nhỏ màu trắng, thiết kế dạng ấn đầu để lấy dung dịch, vừa tiện dụng lại sạch sẽ.
Với hai cô cung nữ nhỏ, loại chai này rất mới lạ, ngoài ý muốn lại vô cùng đẹp mắt. Bề mặt bóng loáng như bình sứ, nhưng khi sờ vào lại không phải sứ.
Thư Vân lấy gói thử ra, ấn cô cung nữ ngồi xuống ghế: “Ta thử cho ngươi trước nhé.”
Chất lỏng mát lạnh được thoa lên mặt, vùng bị mụn sưng đỏ ngứa rát ngay lập tức dịu đi một chút, cô gái thở phào nhẹ nhõm, trong mắt lộ vẻ mừng rỡ.
Thư Vân còn lấy gương ra đặt trước mặt nàng ta: “Trước tiên hãy thoa tinh chất này, rồi bôi thêm cái này, xem có đỡ hơn không.”
Cung nữ bị mụn viêm ghé vào gương, quả nhiên thấy vùng da sưng đỏ lúc trước dường như đã xẹp đi một chút, ngay cả quầng đỏ xung quanh cũng nhạt bớt.
Thư Vân lại cầm tuýp kem che khuyết điểm: “Nếu vẫn chưa hết hẳn, có thể dùng cái này.”
Cô lấy một ít lên lòng bàn tay, rồi thoa lên vùng bị mụn trên mặt cô gái. Khi soi gương lại, cô ngạc nhiên phát hiện nốt mụn vốn rất nổi bật giờ gần như không thấy nữa. Hơn nữa bên mặt được thoa trông còn trắng nõn hơn bên kia, khuyết điểm hoàn toàn được che phủ, còn đẹp tự nhiên hơn cả dùng phấn chì.
Không chỉ tiểu cung nữ kinh ngạc, ngay cả Thư Vân cũng phải thầm thán phục khả năng che khuyết điểm của sản phẩm này.
“Cái này chắc đắt lắm hả?” Tiểu cung nữ vui mừng xong lại có chút bất an. Trong hậu cung, một hũ son phấn bình thường cũng đã sáu bảy lượng bạc, loại quý hơn còn phải dùng vàng để định giá. Các nàng không biết tiền tiêu vặt của mình có đủ không.#buingoclinhTYT
Một tiểu cung nữ khác trừng mắt to quay đầu lại nhìn nàng: “Tiểu Thúy, hay là, chúng ta mỗi người góp một nửa, dùng chung nhé?”
Tiểu cung nữ được gọi là Tiểu Thúy nghe vậy, lại càng vui mừng: “Vậy cũng tốt, quyết định vậy đi, Tiểu Linh, chúng ta dùng chung, dù sao mình cũng ở chung một phòng, dùng cũng tiện.”
“Bộ sản phẩm này có giá ba lượng bạc, kem che khuyết điểm là một lượng một tuýp.” Thư Vân thấy các nàng tuổi còn nhỏ, cũng không báo giá quá cao.
Giá này với Tiểu Thúy và Tiểu Linh cũng không tính là quá đắt. Hai người đều là cung nữ bên người, ngoài tiền tiêu vặt ra, đôi lúc còn được thưởng thêm. Bình quân chia đôi cũng vẫn nằm trong khả năng chi trả.
Hai người không bàn thêm nhiều, cùng lấy bạc ra, dự định mua một bộ trị mụn và một tuýp kem che khuyết điểm. Để thuận tiện cho phương thức giao dịch của thế giới này, trong cửa hàng có đặt một cái cân điện tử, chỉ cần đặt bạc lên là sẽ hiện ra trọng lượng. Tiểu Thúy và Tiểu Linh đều tò mò và kinh ngạc khi thấy điều đó.
Nhận được mỹ phẩm dưỡng da, Tiểu Thúy cẩn thận như trân bảo ôm vào lòng ngực, cùng Thư Vân cáo từ xong thì bước chân nhẹ nhàng rời đi.
Thư Vân thu vào bốn lượng bạc, nhìn kỹ lại thì thấy bạc đều là dạng vụn, to nhỏ không đều, không giống trên phim truyền hình là mấy miếng bạc tròn trịa trắng sáng hình bông tuyết, mà còn mang theo màu sắc hơi trầm đục.
Bạc vừa mới chạm tay còn chưa kịp cảm nhận hơi ấm, đã bị hệ thống hấp thu, từ từ hóa thành hư vô, đồng thời tài khoản của Thư Vân tăng thêm 40 tích phân.
Tuy còn cách mục tiêu một nghìn tích phân đổi một năm thọ mệnh rất xa, nhưng trong lòng Thư Vân vẫn dâng lên một cảm giác thành tựu, đây chính là đơn hàng đầu tiên của cô.
Làm xong đơn hàng này, trời cũng đã về chiều, Thư Vân cảm thấy bụng hơi đói. Tuy thân thể hiện tại là giả lập, nhưng để cô có thể thích ứng, hệ sinh lý bình thường của con người vẫn phải có, ăn uống ngủ nghỉ đều cần.
Cô mở giao diện cá nhân, phía trên là bốn chữ to “Cửa hàng Miên Miên”, phía dưới là con số nổi bật 40 tích phân, kéo xuống nữa là một số phúc lợi cá nhân của Thư Vân, đồ dùng sinh hoạt, trang phục, cả đồ ăn thức uống. Cô lập tức nhấn mở biểu tượng “Ăn uống”, bên trong là một số món ăn đặc sắc của thời cổ đại.
“Đây là phúc lợi dành riêng cho ký chủ, cô có thể thưởng thức mỹ thực đặc trưng của thế giới hiện tại. Vì cửa hàng chỉ phục vụ trong hoàng cung, nên hiện tại chỉ có thể chọn món ăn từ Ngự Thiện Phòng.”
Không ngờ cô có thể xuyên về quá khứ xa như vậy, mà còn được nếm những món ăn cung đình chính gốc, chưa qua bất kỳ cải biến hiện đại nào.
Nghĩ đến đây, Thư Vân lại vui vẻ, nhanh chóng thao tác màn hình ảo trước mặt, chọn một phần thịt viên gạch cua chưng rau xanh, một phần gạch cua tôm hấp và một chén canh chim én vàng, đây đều là món cô cực kỳ yêu thích.