“Hoàng cung? Thời cổ sao?” Lần này Thư Vân thật sự thấy rất hứng thú.

“Đúng vậy, ký chủ. Đề nghị ký chủ chuẩn bị trang phục phù hợp với thế giới này để có thể dễ hòa nhập hơn.” Hệ thống nói.

Dưới sự chỉ dẫn của hệ thống, Thư Vân mở cửa phòng mình. Phòng ở được bày trí rất đơn giản, không gian cũng nhỏ, nhưng những gì cần có thì đều có, hoàn toàn đủ cho một mình cô ở.

Cô bước vào, liền nhìn thấy trên chiếc giường nhỏ đặt một bộ váy hán phục có kiểu dáng đơn giản, màu trắng, phần đuôi váy dần chuyển sang sắc hồng nhạt, còn có một cây trâm gỗ để búi tóc.

Trang bị rất đơn giản. Sau khi thay xong, Thư Vân lại học với hệ thống thêm một lúc lâu mới có thể búi tóc lên đúng cách.

Nhìn mình trong gương, cô cảm thấy cả người rực rỡ hẳn lên, Thư Vân không kìm được xoay một vòng tại chỗ, vạt váy lay động nhẹ nhàng, tâm trạng cô cũng tốt lên không ít.

“Ký chủ chú ý, tích lũy đủ một ngàn điểm tích phân thì có thể đổi được một năm thọ mệnh.” Hệ thống nói.

“Một ngàn tích phân này lấy tiêu chuẩn là gì vậy? Dù sao thì tiền tệ của mỗi thế giới chắc chắn cũng không giống nhau.” Thư Vân nghi hoặc hỏi.

“Hệ thống sẽ căn cứ vào giá trị tiền tệ của thế giới hiện tại, tính toán rồi quy đổi thành điểm tích phân.”

“Nếu có được nhiều thọ mệnh, có thể chia cho người nhà của tôi không?” Thư Vân tò mò hỏi.

“Có thể, chỉ cần ký chủ có dư thọ mệnh, có thể chia cho người được chỉ định, giới hạn trong thân nhân có quan hệ huyết thống.” Hệ thống đáp.

Xem như thêm một tin tốt nữa, Thư Vân lập tức cảm thấy cả người tràn đầy động lực.

Chờ đến khi tất cả đã chuẩn bị xong, cô bước tới mở cánh cửa gỗ đang đóng kia. Khoảnh khắc mở cửa, mọi âm thanh như bị tạm dừng từ trước bỗng đồng loạt ùa vào tai Thư Vân.#buingoclinhTYT 

Cô cũng không quá kinh ngạc, vì lúc này tầm mắt cô đã hoàn toàn bị cảnh tượng lộng lẫy trước mặt thu hút.

Những tòa cung điện nguy nga lần lượt xếp dọc theo trục đường chính, điện vàng mái ngói đỏ lưu ly hòa sắc rực rỡ, dưới ánh mặt trời chiếu rọi càng thêm huy hoàng chói lọi.

Thư Vân sững sờ tại chỗ, cảnh tượng này khiến cô choáng ngợp. Thậm chí những bộ phim cổ trang cũng chưa từng thể hiện được một phần mười vẻ tráng lệ thế này.

Cô không ngờ cửa hàng của mình lại trực tiếp mở ra trong hoàng cung. Cửa hàng nằm ngay giữa một vườn hoa nhỏ, mở cửa ra là có thể thấy từng khóm hoa đang nở rộ rực rỡ, quả thật là cảnh đẹp lòng người.

“Mở ở trong hoàng cung thật sự sẽ không sao chứ? Tôi sẽ không bị bắt đi chứ?” Thư Vân có chút lo lắng hỏi.

“Sẽ không đâu, ký chủ. Cửa hàng và ký chủ sẽ được hợp lý hóa trong mắt những người ở thế giới này.” Hệ thống đáp.

Ngay lúc Thư Vân còn đang đắm chìm trong khung cảnh đẹp đẽ trước mắt, bỗng bên tai vang lên tiếng nói kéo cô ra khỏi mọi dòng suy nghĩ.

“Các người buông ta ra! Ta thật sự không hại Quý phi nương nương mà!” Một giọng nữ mang theo tiếng khóc nức nở vang lên, theo sau là tiếng bước chân hỗn loạn truyền đến.

“Đắc tội rồi, bọn ta không thể không làm vậy.” Một giọng nói mảnh và lạnh khác bỗng vang lên, hoàn toàn không mang chút kính trọng hay áy náy nào.

Chẳng bao lâu, vài bóng người đã xuất hiện trong tầm mắt của Thư Vân. Hai nam tử mặc đồng phục thái giám màu xanh biển, dáng vẻ âm nhu, đang áp giải một nữ nhân đầu tóc rối bời, mình mặc trung y trắng, trông cực kỳ chật vật. Phía sau còn có mấy cung nữ đi theo. Trong đó có một người mặc áo xanh lục, thoạt nhìn có địa vị cao hơn những người còn lại, đi đường thì ngẩng đầu cao ngạo, ánh mắt nhìn nữ nhân kia tràn đầy vẻ khinh miệt.

Một trong hai thái giám nịnh nọt hỏi cung nữ áo lục: “Tiểu Lục cô nương, không biết Quý phi nương nương còn có gì phân phó?”

“Đánh một trận rồi ném vào lãnh cung là được. Đây là người đã đắc tội với Quý phi nương nương, các ngươi chắc hẳn biết phải xử lý thế nào rồi chứ?” Cung nữ tên Tiểu Lục lạnh nhạt nói.

“Biết, biết chứ, dĩ nhiên là tiểu nhân biết rồi.” Thái giám cười hề hề đáp lời.

Mấy người đi về phía Thư Vân, nhưng chưa tới gần vườn hoa nhỏ thì đã rẽ vào một cánh cửa sắt bên cạnh. Lúc này Thư Vân mới để ý, phía sau một rừng cây bên hông còn có một sân nhỏ được tường cao bao quanh. Cửa hông bên cạnh cửa hàng của cô thông thẳng đến sân trong được rào đó.

Trái ngược hẳn với tiểu viện xinh đẹp, tinh xảo bên này, sân viện phía sau bức tường cao kia lại hoang tàn xơ xác. Có lẽ vì đã lâu không có người quản lý, cỏ dại mọc um tùm khắp nơi, nước hồ đục ngầu, lờ mờ bốc lên mùi tanh nồng khó chịu.

Toàn bộ sân tràn ngập tử khí, vậy mà người trong viện lại có không ít. Lúc này ánh nắng vừa rọi, trong sân có mấy nữ tử mặc quần áo đơn giản, để mặt mộc, đang ngồi hoặc đứng phơi nắng.

Rất nhanh, nữ tử bị gọi là Nhu Đáp Ứng* đã bị người ta đẩy vào lãnh cung.

Thư Vân đứng trước cửa sổ nhỏ bên cạnh cửa hông, vừa vặn thấy được cảnh tượng này.

Nhu Đáp Ứng ngã xuống đất, mang theo một làn bụi mù, cả người đập xuống vang lên một tiếng nặng nề, bộ trung y màu trắng lập tức bị bụi bẩn làm vấy bẩn, mấy thái giám cung nữ tiến lên đánh đấm đá túi bụi, nữ nhân phát ra tiếng cầu xin, nhưng không ai để ý đến nàng ta, mặt đất chẳng mấy chốc đã nhuộm máu.

Các nữ tử trong lãnh cung tựa như đã thấy quen với chuyện này, chỉ liếc qua rồi lại làm việc của mình.

Thư Vân từng nghĩ sẽ đi ra ngăn cản, nhưng cô mới tới, vẫn chưa hiểu rõ tình hình ở đây, nếu tùy tiện xuất đầu lộ diện, chọc giận chủ nhân nơi này, sau đó bị đuổi đi thì thật là mất nhiều hơn được.

Một lát sau, bọn họ dường như đánh mệt rồi, rốt cuộc dừng tay, Nhu Đáp Ứng nằm im trên mặt đất, chỉ có thân thể khẽ phập phồng chứng tỏ nàng ta còn sống.#buingoclinhTYT

Vài cung nữ thái giám phun nước bọt lên người nàng ta rồi theo vị cung nữ gọi là Tiểu Lục rời đi.

Chờ sau khi họ rời đi, còn chưa đợi Thư Vân có hành động gì, đám nữ tử vừa rồi còn dửng dưng lập tức vây quanh.

“Mau, muội mang thuốc trị thương lần trước còn lại ra đây, còn muội thì đi nấu ít nước.”

“Chậc chậc, mấy súc sinh kia ra tay thật nặng, mau, nâng nàng vào phòng trước đã.”

Thư Vân mở cửa hông đi ra, thấy cảnh tượng này thì hơi bất ngờ, nhưng rất nhanh cô đã tiến lên giúp đỡ.

“Ngươi là ai?” Một nữ tử mặt mày mang theo vài phần anh khí nhíu mày, nàng ta nhìn khuôn mặt xa lạ trước mắt, trên mặt mang theo vài phần cảnh giác.

“Ta là chưởng quầy của cửa hàng Miên Miên.” Thư Vân chỉ vào cửa hàng phía sau mình.

“Hóa ra ngươi là chưởng quầy của chỗ này, khi nào khai trương thế? Vậy mà ta không chú ý tới.” Sự cảnh giác trong mắt nữ tử tan đi một chút.

Trong lòng Thư Vân cảm khái, hệ thống quả nhiên là lợi hại, mở một cửa hàng trong hoàng cung, mọi người thế mà đều cảm thấy rất hợp lý.

“Cửa hàng mới khai trương không lâu, ta vừa nhìn qua cửa sổ thì thấy bên này xảy ra chút chuyện, nên tới xem mọi người có gì cần giúp không.” Thư Vân nói.

“Đa tạ, ta tên là Trần Tử Ý, là đích nữ của phủ Tướng quân, ta đã từng là Trần phi của Hoàng thượng, sau vì đắc tội với Quý phi nên bị giam vào lãnh cung.” Giọng nữ nhân lưu loát, sảng khoái, dù đang thân ở lãnh cung, trên người vẫn toát ra khí chất anh khí hào sảng, quả thật mang phong thái của hậu nhân nhà tướng.

Quý phi, từ này đã xuất hiện lần thứ hai trong ngày hôm nay, nếu đây là truyện cung đấu, đối phương hẳn là nữ chính, hoặc là một nhân vật phản diện lớn.

Nhu Đáp Ứng được đưa vào phòng, đám nữ tử bắt đầu dùng nước ấm lau người, sau đó bôi thuốc vào vết thương cho nàng ta.

“Lúc trước các người rõ ràng… sao lại đột nhiên ra tay cứu nàng ta?” Thư Vân đặc biệt tò mò.

“Nếu chúng ta xin tha, ngược lại càng khiến đối phương đắc ý, họ sẽ càng đánh tàn nhẫn hơn. Nếu bọn ta giả vờ dửng dưng, bọn họ đánh một hồi rồi sẽ thấy chán.” Trần Tử Ý nói.

Thư Vân đi theo vào trong, điều kiện sinh hoạt ở lãnh cung quả thực không hề tốt, trong phòng có một chiếc giường lớn dùng chung, một phòng ở hơn mười người. Cũng may mọi người đều siêng năng, quét dọn sạch sẽ, lại mở cửa sổ thông gió nên trong phòng cũng không có mùi gì khó chịu.

Thư Vân đi đến cửa sổ nhìn ra hậu viện thì thật sự bị chấn động, nơi này gần như đã được khai khẩn làm đất trồng rau, khắp vườn đều có các loại rau xanh đang đung đưa trong gió, xung quanh còn có vài con gà con đang dạo bước trong viện, tạo nên một khung cảnh rất thanh bình, trái ngược hoàn toàn với tiền viện.

“Thật ngạc nhiên phải không? Ngày tháng ở lãnh cung chẳng dễ sống chút nào, đám cẩu nô tài ức hiếp trên dưới, cái nên có đều bị cắt giảm, ăn mặc phải mua bằng bạc, bọn ta chỉ có thể tự lực cánh sinh. Bọn ta có mấy tỷ muội khéo tay bèn làm nghề thêu, sau đó nhờ người mang đi bán, đổi bạc rồi mua rau giống, chăn bông, quần áo…..” Người nói là một nữ tử áo xanh, thấy Thư Vân quay đầu nhìn, bèn nở một nụ cười nhàn nhạt. “Mọi người đồng tâm hiệp lực, tóm lại vẫn sống qua ngày được.”

“Phải rồi, suýt nữa quên giới thiệu, ta tên Tô Vũ Tình, là bạn thân của Tử Ý từ trước khi vào cung.”

“Vậy ra, các người đều vì cái vị Quý phi kia mà bị đày đến lãnh cung sao?” Thư Vân có phần tò mò. Tô Vũ Tình và Trần Tử Ý đều là mỹ nhân, mỗi người một vẻ, nữ tử xinh đẹp như vậy mà cũng không thể đứng vững trong hậu cung sao? Vậy Quý phi kia phải đẹp đến mức nào?

“Ừ, Quý phi là đích nữ của Thừa tướng, cũng là đệ nhất mỹ nhân kinh thành, cầm kỳ thư họa đều tinh thông. Lúc mới vào cung còn khá thẳng thắn đáng yêu, sau này ỷ sủng sinh kiêu, không coi ai ra gì. Ngay cả Hoàng hậu cũng phải tránh nàng ta ba thước, nàng ta còn bồi dưỡng vài phi tử đứng về phe mình, bọn ta không muốn theo nàng, tất nhiên sẽ bị đủ kiểu chèn ép, hãm hại.” Nhắc tới Quý phi, biểu cảm của Tô Vũ Tình trở nên lạnh lẽo.

“Hoàng thượng mặc kệ sao? Dù sao các người cũng là phi tử của hắn mà mà?” Thư Vân cau mày.

“Đế vương vốn vô tình. Khi hắn thích ngươi, ngươi là bảo vật. Khi không thích, ngươi làm cái gì cũng không phải. Hắn sủng nàng ta, nên mấy chuyện này liền mắt nhắm mắt mở cho qua.” Trần Tử Ý cười lạnh, “Bọn ta còn giữ được mạng là coi như may, có người còn bị âm thầm hại chết, giờ còn chẳng biết tìm ai để đòi lại công bằng nữa.”

Thư Vân tặc lưỡi, trước đây cô chỉ từng thấy loại cung đấu này trong phim, không ngờ hiện thực còn tàn khốc hơn nhiều.

Khi nói chuyện, Nhu Đáp Ứng đã tỉnh lại từ cơn mê ngắn ngủi, sắc mặt trắng bệch, nước mắt tuôn rơi, cả người đầy vẻ thương tâm muốn chết, nhìn rất đáng thương.

“Khóc cái gì, cái tên cẩu hoàng đế kia thì có cái gì tốt, mù cả mắt lẫn lòng, thích ai không thích lại đi thích con rắn độc đó, sớm muộn gì cũng bị ả ta hại chết!” Một nữ tử mặc váy xám ngồi mép giường nổi giận mắng.

“Thôi được rồi, A Xuân, nhỏ tiếng chút.” Trần Tử Ý bất đắc dĩ nói, “Nếu để người nghe được, cẩn thận cái đầu ngươi.”

“Đúng thế, thu lại tính tình ngươi đi, ngươi tưởng đây còn là Xuân Cung của ngươi à.” Tô Vũ Tình cũng bất đắc dĩ khuyên.
……
*“Đáp Ứng” là một tước vị thấp trong hậu cung, thường dành cho phi tần không được sủng ái hoặc mới được tuyển vào. 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play