Ánh mắt bà Lục nhìn Giản Tri Nhạc có chút kinh ngạc, thậm chí còn rưng rưng nước mắt.
Chẳng vì lý do gì khác.
Bà nhớ ra đứa con trai bé bỏng bị lạc năm đó của mình cực kỳ thích món chả cá bà làm, và cu cậu còn thích cho thêm một chút mật ong. Bao nhiêu năm qua, người thích ăn chả cá với mật ong, ngoài đứa con trai bé bỏng của bà ra, chẳng có ai khác.
Giản Tri Nhạc để ý thấy ánh mắt của bà, cũng tò mò nhìn lại.
Lục Vũ Kiệt cũng nhận ra sự khác thường của mẹ mình. Thấy mẹ cứ nhìn Giản Tri Nhạc chằm chằm, cậu ta nghi ngờ hỏi: "Mẹ, sao thế ạ?"
Bà Lục lúc này mới sực tỉnh, vội vàng lắc đầu: "Không, không có gì." Dù sao đây cũng là đang ghi hình, bà không nên thất thố như vậy.
Màn kịch nhỏ này không thu hút sự chú ý của nhiều người. Các khách mời ăn nhẹ xong liền xuất phát đến ngôi miếu tiếp theo. Mấy ngôi miếu sau này đều nằm rất gần nhau. Người nhà của Phương Nghị là bố, của Tần Tuyết là mẹ, còn của Tiêu Vũ là mẹ anh ta.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT